Nguyễn Hoàng Việt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 (đoạn văn ~150 chữ): Bài thơ Hạt gạo làng ta của Trần Đăng Khoa đem đến cho em nhiều cảm xúc sâu sắc. Qua những câu thơ giản dị, hình ảnh hạt gạo hiện lên không chỉ là sản phẩm của thiên nhiên mà còn kết tinh từ biết bao công sức và mồ hôi của con người. Em cảm nhận rõ sự vất vả của người nông dân qua “những trưa tháng sáu” nắng nóng, qua những ngày mưa bão khắc nghiệt. Đặc biệt, trong những năm chiến tranh ác liệt, hạt gạo còn gắn với tinh thần yêu nước và sự hi sinh thầm lặng của nhân dân. Hình ảnh các bạn nhỏ cùng tham gia sản xuất càng khiến em xúc động. Bài thơ giúp em hiểu rằng mỗi hạt cơm đều rất quý giá, từ đó em biết trân trọng lao động và thêm yêu quê hương đất nước. Câu 2 (bài văn miêu tả): Mỗi sáng thứ Hai, buổi chào cờ đầu tuần ở trường em luôn diễn ra trong không khí trang nghiêm và đầy ý nghĩa. Khi tiếng trống vang lên, tất cả học sinh nhanh chóng xếp hàng ngay ngắn trên sân trường. Những bộ đồng phục trắng tinh tươm, những chiếc khăn quàng đỏ thắm làm sân trường trở nên rực rỡ hơn. Khi thầy Tổng phụ trách hô “Nghiêm!”, cả sân trường im phăng phắc. Lá cờ đỏ sao vàng từ từ được kéo lên trong tiếng Quốc ca hùng tráng. Tất cả học sinh đều đứng nghiêm, mắt hướng về lá cờ với niềm tự hào. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy thật thiêng liêng. Sau phần chào cờ là phần nhận xét của thầy cô về tình hình học tập, nề nếp của các lớp trong tuần qua. Những lớp đạt thành tích tốt được tuyên dương, còn những hạn chế cũng được nhắc nhở để khắc phục. Cuối buổi, thầy cô phổ biến kế hoạch cho tuần học mới. Buổi chào cờ kết thúc nhưng dư âm vẫn còn đọng lại trong em. Đó không chỉ là một nghi thức quen thuộc mà còn là dịp để mỗi học sinh thêm yêu trường lớp, có ý thức học tập và rèn luyện tốt hơn.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp miêu tả, biểu cảm). Câu 2. Phước hái hoa để: tổ chức lễ kết nạp đoàn viên mới vào buổi tối. Câu 3. Phẩm chất đáng quý của Phước: Dũng cảm, kiên cường (vượt rừng, bom đạn). Tận tụy, trách nhiệm với nhiệm vụ. Giản dị, khiêm tốn. Nhân hậu, vị tha (không giận khi bị hiểu lầm). Câu 4. Biện pháp tu từ: So sánh (“ngoan ngoãn như một đứa em gái ở nhà”). 👉 Tác dụng: Làm nổi bật vẻ dịu dàng, hiền hậu, gần gũi của Phước; tạo cảm giác thân thương, khiến người đọc thêm yêu mến nhân vật. Câu 5. Lòng vị tha giúp con người biết tha thứ, bỏ qua lỗi lầm của người khác, từ đó xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp hơn. Trong cuộc sống, ai cũng có lúc sai lầm, nên sự bao dung sẽ giúp mọi người hiểu và gắn bó với nhau hơn. Như Phước, dù bị hiểu sai vẫn không giận, điều đó khiến người khác cảm phục. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện lòng vị tha để cuộc sống trở nên nhân văn và ý nghĩa hơn.