Vũ Giang Thanh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong nhịp sống hiện đại đầy biến động, lối sống chủ động chính là "chiếc chìa khóa" để mở ra cánh cửa thành công. Sống chủ động là việc chúng ta tự làm chủ tư duy, hành động, không dựa dẫm hay chờ đợi hoàn cảnh tác động. Người chủ động luôn biết cách biến thách thức thành cơ hội, tự tìm tòi học hỏi thay vì thụ động đón nhận kiến thức. Tâm quan trọng của nó thể hiện ở việc giúp con người kiểm soát quỹ thời gian, giảm bớt áp lực và luôn trong tư thể sẵn sàng đối mặt với rủi ro. Khi bạn chủ động, bạn không chỉ chiếm lĩnh được đỉnh cao sự nghiệp mà còn xây dựng được niềm tin với những người xung quanh. Ngược lại, sự thụ động sẽ khiến chúng ta trở nên trì trệ, dễ bị đào thải trong kỷ nguyên công nghệ 4. 0 chủ động không chỉ là một kỹ năng, mà là một thái độ sống tích cực giúp mỗi cá nhân khẳng định giá trị bản thân và đóng góp hữu ích cho xã hội.
câu 2:
Nguyễn Trãi không chỉ là một nhà quân sự lỗi lạc mà còn là một tâm hồn thi sĩ nhạy cảm, luôn gắn bó mật thiết với thiên nhiên và nhân dân. Trong chùm thơ "Bảo kính cảnh giới", bài số 43 - "Cảnh ngày hè" - nổi lên như một bức tranh rực rỡ sắc màu, đồng thời là tiếng lòng tha thiết của một bậc đại nhân nghĩa luôn đau đáu nỗi lo cho dân, cho nước.
Mở đầu bài thơ, Nguyễn Trãi đưa người đọc đến với một tâm thế tự tại
"Rồi hóng mát thủa ngày trường "
Chữ "rồi" ở đây không phải là kết thúc, mà là sự nhàn rỗi bất đắc dĩ khi ông cáo quan về ở ẩn tại Côn Sơn. Dẫu thân nhàn nhưng tâm không nhàn, chính trong những "ngày trường" ấy, mọi giác quan của nhà thơ đã mở ra để thu nhận vẻ đẹp của tạo hóa.
Bức tranh thiên nhiên mùa hè hiện lên không hề oi nồng, mệt mỏi mà tràn đầy sức sống mãnh liệt. Nguyễn Trãi đã sử dụng những động từ cực kỳ đắt giá để miêu tả cái "cựa mình" của tạo vật
"Hòe lục đùn đùn tán rợp giương,
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ,
Hồng liên trì đã tiễn mùi hương."
Từ "đùn đùn" gợi lên một sức sống từ bên trong đang trào dâng, lớp lớp lá xanh tuôn ra mạnh mẽ. Động từ "phun" khiến sắc đỏ hoa lựu trở nên sống động như những ngọn lửa rực cháy, xóa tan cái tĩnh lặng của hiên nhà. Hương sen thì không chỉ "thơm" mà là "tiễn" – đưa hương, lan tỏa ngào ngạt trong không gian. Cảnh vật như đang ở độ căng tràn nhất, tràn trề nhựa sống nhất. Không dừng lại ở sắc và hương, bức tranh ấy còn rộn rã âm thanh của cuộc sống đời thường.
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương."
Âm thanh "lao xao" từ chợ cá dội lại là thanh âm của sự no ấm, thanh bình. Tiếng ve "dắng dỏi" như một bản đàn vang lên giữa buổi chiều tà. Nhà thơ không chọn tiếng chuông chùa hay tiếng sáo cao sang mà chọn tiếng chợ cá – biểu tượng của sự sống dân dã. Điều này cho thấy tâm hồn Nguyễn Trãi luôn hướng về nhân dân, lấy niềm vui của dân làm niềm vui của chính mình.
"Lẽ có ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương"
Ông khao khát có được cây đàn của vua Thuấn để gảy khúc "Nam phong", mong ước gió mát sẽ làm giảm nỗi lo của dân và làm cho dân thêm giàu có. Câu thơ cuối chỉ có sáu chữ (lục ngôn) như một sự dồn nén, kết đọng cảm xúc. Nó khẳng định rằng: dù ngắm cảnh hay thưởng thức âm thanh, thì đích đến cuối cùng trong tâm tưởng của ông vẫn là "dân giàu đủ". Đó là cái đích của một nhân cách lớn, một tấm lòng trung quân ái quốc vĩ đại.
Tóm lại, với ngôn ngữ giản dị nhưng tinh tế, kết hợp thể thơ thất ngôn xen lục ngôn độc đáo, "Cảnh ngày hè" đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Qua đó, ta không chỉ thấy một Nguyễn Trãi yêu thiên nhiên tha thiết mà còn thấy một "vầng sao Khuê" luôn tỏa sáng bởi tấm lòng ưu ái với dân, với nước
Câu 1
Thể thơ thất ngôn bát cú đường luật
Câu 2
Những hình ảnh cho thấy cuộc sống
đạm bạc thanh cao của tác giả là : công
cụ lao động , thức ăn dân dã , sinh hoạt
tự nhiên
Câu 3
Biện pháp tu từ liệt kê nằm ở câu đầu
" một mai , một cuốc ,một cần câu ".
Tác dụng
về nội dung : liệt kê với các vật dụng
lao động quen thuộc gắn liền với đời
sống thôn dã
Về nghệ thuật : nhấn mạnh sự giản dị
đơn sơ và tâm thế " nhàn " tự tại của
tác giả giữa thiên nhiên
Câu 4
Quan niệm của Nguyễn Bình Khiêm có
sự ngược đời đầy thú vị :
"Ta dại " : tìm nơi vắng vẻ nơi tâm hồn
được thảnh thơi
"Người khôn " : những người tranh
giành danh lợi
Câu 5
Nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên với vẻ đẹp thanh cao và đầy bản lĩnh. Ông chọn lối sống hòa hợp với thiên nhiên, xa rời danh lợi để giữ gìn phẩm giá trong sạch. Dù sống đạm bạc, ông vẫn thể hiện tâm thế tự tại, coi thường phú quý như một giấc mơ. Qua đó, ta thấy một trí tuệ bậc thầy, luôn tỉnh táo trước cám dỗ và giữ trọn cốt cách của một người hiền triết.