Trương Trúc Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Trúc Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm

Câu 2: Các tác phẩm được gợi nhắc

- Nàng tiên cá: “Em là nàng tiên mang trái tim trần thế" , "Bởi biết yêu nên đã hoá con người"

- Cô bé bán diêm: “Que diêm cuối cùng vẫn cháy trọn tình yêu”

Câu 3: tác dụng

- Gợi dẫn đến những truyện cổ tích của nhà văn Andecxen, mang đến cho người đọc những cảm nhận nhẹ nhàng mà thấm thía từ những câu chuyện cổ. - Mang đến màu sắc cổ tích cho bài thơ.

Câu 4: Biện pháp nghệ thuật: So sánh (Biển mặn mòi như nước mắt của em)

Tác dụng: Là cách nói hình ảnh nhắc đến nàng tiên cá trong câu chuyện cổ tích của Andecxen nhưng cũng là người phụ nữ hiền dịu, sẵn sàng vượt qua những khó khăn gian khổ trong đời sống thực. Việc sử dụng so biện pháp tu từ so sánh khiến hình ảnh thơ gần gũi, sinh động, hấp dẫn, giàu sức gợi hơn.

Câu 5:

Khổ thơ cuối đã khắc họa vẻ đẹp cảm động của nhân vật trữ tình một tâm hồn luôn gìn giữ tình yêu bằng tất cả sự thủy chung và hi sinh. Dẫu cuộc đời còn nhiều “tuyết lạnh”, “bão tố”, dẫu hạnh phúc đôi khi chỉ mong manh như “que diêm cuối cùng”, nhân vật vẫn tin vào tình yêu và sẵn sàng thắp sáng nó bằng trái tim ấm áp của mình. Hình ảnh ấy gợi lên vẻ đẹp của một con người biết yêu chân thành, biết kiên định giữ lấy điều mình trân quý, giống như những nhân vật cổ tích luôn giữ ngọn lửa tin yêu giữa bóng tối. Chính niềm tin bền bỉ và tình yêu không đổi thay ấy đã làm cho hình tượng nhân vật trở nên thật đẹp, thật lay động lòng người.



Câu 1: thể thơ Tự do

Câu 2: Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên

- "Cầu ví dặm nằm nghiêng" , "Trên nắng và dưới cát"

=> Gợi lên sự khô cằn, nóng bức của khí hậu, với cái nắng gắt và cát trắng.

- "Gió bão là tốt tươi như cỏ"

=> Gợi sự tàn phá của gió bão, ám chỉ thiên tai khắc nghiệt, đe dọa cuộc sống quanh năm. ​- "Đất nghèo mồng tơi không kịp rớt"

=> sự cằn cỗi đến mức cây dễ sống như mồng tơi cũng không phát triển được, thiếu dinh dưỡng.

Câu 3: Những dòng thơ này giúp ta hiểu: ​Về mảnh đất: "Eo đất này thật thắt đáy lưng ong" diễn tả hình dáng địa lý của miền Trung: một dải đất hẹp, cong như eo của người con gái, nằm giữa biển và núi. ​Về con người: Chính vì mảnh đất hẹp, phải gánh chịu nhiều khó khăn, thử thách ("thắt đáy lưng ong" ý chỉ sự khó khăn, vất vả), mà con người ở đây lại thật thà, chất phác, sống tình nghĩa và giàu lòng yêu thương ("Cho tình người đọng mật"). Họ đã chắt chiu, gìn giữ tình cảm thành những điều ngọt ngào, quý giá.

Câu 4: Dòng thơ này đã vận dụng sáng tạo thành ngữ "Nghèo xơ nghèo xách" hoặc "Nghèo rớt mồng tơi"

- Tăng tính biểu cảm và sức gợi hình, diễn tả một cách cô đọng, sâu sắc và cực đoan về sự nghèo nàn, cằn cỗi của đất đai và cuộc sống ở miền Trung.

- Làm mới hình ảnh quen thuộc , thay vì nói "nghèo rớt mồng tơi", tác giả nói "mồng tơi không kịp rớt", tạo ra một hình ảnh sáng tạo đầy xót xa. Nó không chỉ là nghèo mà là nghèo đến mức cạn kiệt, đến mức ngay cả cái rễ của sự sống "mồng tơi"cũng không thể phát triển kịp để "rớt" xuống.

- Nhấn mạnh sự khắc nghiệt, dùng thành ngữ gắn với thực tế để khẳng định sự khắc nghiệt của thiên nhiên đã đẩy cuộc sống con người vào cảnh khốn khó, thiếu thốn liên miên

Câu 5: Trong đoạn trích, tình cảm của tác giả đối với Miền Trung được thể hiện một cách sâu sắc, tha thiết và thấu hiểu qua lăng kính của sự đồng cảm và trân trọng. Tác giả không chỉ nhìn thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên, sự khốn khó của "mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" mà còn xót xa trước nỗi vất vả của con người nơi đây. Quan trọng hơn, bằng cái nhìn độc đáo, tác giả đã chắt lọc và ngợi ca vẻ đẹp tinh thần vượt lên trên gian khó, đó là "tình người đọng mật" một thứ tình cảm ngọt ngào, nồng hậu của những con người sống trên "eo đất thắt đáy lưng ong" chật hẹp. Lời nhắn nhủ "Em gắng về", "Đừng để mẹ già mong..." không chỉ là một lời gọi mà còn là sự nhắc nhở thiết tha về tình máu mủ, quê hương, khẳng định tình cảm gắn bó sâu nặng và sự sẻ chia trọn vẹn của tác giả với mảnh đất và con người Miền Trung.

Câu 1: thể thơ Tự do

Câu 2: nhân vật trữ tình biết ơn "cánh sẻ nâu" ," mẹ" , "trò chơi" ," dấu chân"

Câu 3: có công dụng đánh dấu lời dẫn trực tiếp một câu nói được sử dụng trong trò chơi

Câu 4: Phép lặp cấu trúc: "Biết ơn..." Tác dụng: ​- Làm cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm, tạo nhịp điệu cho câu thơ - ​Nhấn mạnh lòng biết ơn đối với cội nguồn và những điều tuy nhỏ bé như cánh chim, người mẹ, trò chơi,... đã làm nên nhân vật trữ tình. Qua đó ​ta thấy được xúc cảm chân thành, tha thiết của nhân vật trữ tình dành cho quê hương

Câu 5:

Qua bài thơ là thấy được lòng biết ơn đối với cội nguồn, quê hương và quá trình trưởng thành của nhân vật trữ tình chính là nền tảng để mỗi người tự tin khẳng định giá trị của bản thân. Đoạn thơ là một lời nhắc nhở sâu sắc rằng tất cả những gì tạo nên chúng ta hôm nay, từ sự sinh thành của mẹ, vẻ đẹp của thiên nhiên, từ lời ăn tiếng nói cho đến cả những lần vấp ngã, "dấu chân bám mặt đường xa," đều là những bài học quý giá. Chính sự ghi nhớ và trân trọng những điều đó giúp nhân vật trữ tình có sức sống và ý chí mạnh mẽ để sống một cuộc đời có ý nghĩa, xứng đáng, và "in mãi dáng ta đi" trong cuộc đời này.