Hà Thị Ngọc Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm.
Câu 2: Văn bản gợi nhắc đến một số tác phẩm của Andecxen:
“Nàng tiên cá” (nàng tiên, biển, trái tim trần thế…).
“Cô bé bán diêm” (que diêm cuối cùng, tuyết lạnh…).
Câu 3: Việc gợi nhắc các tác phẩm của Andecxen giúp:
Tạo không khí cổ tích, huyền ảo cho bài thơ. Gợi liên tưởng đến những kiếp người đẹp đẽ nhưng nhiều đau thương. Tăng chiều sâu cảm xúc, làm nổi bật sự mong manh, nhân hậu và khát vọng yêu thương của nhân vật trữ tình.
Câu 4: Biện pháp so sánh “Biển mặn mòi như nước mắt của em”.
Làm cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn gợi hinh gợi cảm tạo nhịp điệu cho câu thơ.
Tác dụng: Nhấn mạnh nỗi buồn, sự tổn thương, những chất chứa sâu kín trong tâm hồn người con gái. Làm cho hình ảnh biển mang sắc thái nhân hoá, trở thành biểu tượng cho nỗi niềm của em.
Câu 5: Vẻ đẹp của nhân vật trữ tình ở khổ cuối. Thủ thỉ, dịu dàng, như lời ru xoa dịu nỗi đau, kiên nhẫn, nâng đỡ, biết chở che trước bão tố cuộc đời. Tin vào tình yêu, trân trọng những giá trị đẹp đẽ dù mong manh, một tâm hồn nhân hậu, giàu yêu thương và niềm tin.
Câu 1: Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: Hai hình ảnh thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:
“Trên nắng và dưới cát”
“Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ”.
Câu 3: Những dòng thơ.
"Miền Trung
Eo đất này thắt đáy lưng ong
Cho tình người đọng mật”.
Hiểu rằng dù miền Trung nhỏ hẹp, khắc nghiệt nhưng con người nơi đây lại giàu tình nghĩa, thủy chung, giàu sức chịu đựng, gian khó đã làm tình người thêm đằm thắm như “đọng mật”.
Câu 4: Việc sử dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt”
Làm cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn gợi hình gợi cảm tạo nhịp điệu cho câu thơ.
Tác dụng: Nhấn mạnh cái nghèo của miền Trung, đồng thời tạo sắc thái dân gian mộc mạc, giúp hình ảnh trở nên cụ thể, gợi cảm và làm tăng tính chân thực, xót xa.
Câu 5. Tác giả thể hiện tình cảm thương yêu sâu nặng, trân trọng và cảm thông với miền Trung, thương vùng đất nghèo khó, ca ngợi sự chịu thương chịu khó và tình nghĩa mặn mà của con người nơi đây, đồng thời bộc lộ nỗi mong nhớ quê hương tha thiết.
Câu 1: Thể thơ Tự do
Câu 2: Trong đoạn trích, nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với những đối tượng " mẹ ", " cánh sẻ nâu ", " trò chơi tuổi nhỏ ", " dấu chân ".
Câu 3: Dấu ngoặc kép trong dòng thơ "Chuyền chuyền một..." miệng, tay buông bắt có công dụng.
Dùng để trích dẫn lời nói trực tiếp của nhân vật, làm cho lời nói thêm sinh động.
Câu 4: Phép lặp cú pháp được sử dụng trong đoạn trích là
"Biết ơn những cánh sẻ nâu đã bay đến cánh đồng".
"Biết ơn mẹ vẫn tính cho con thêm một tuổi sinh thành".
"Biết ơn trò chơi tuổi nhỏ mê ly".
"Biết ơn dấu chân bấm mặt đường xa".
Làm cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn gợi tình gợi cảm tạo nhịp điệu cho câu văn.
Tác dụng: Nhấn mạnh tác giả bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với những điều giản dị và điều thân thuộc của cuộc sống đã trãi qua lúc còn nhỏ. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm đến người đọc biết trân trọng hiện tại và tương lai, trân trọng từng khoảng khắc đang có.
Câu 5: Thông điệp trong đoạn trích có ý nghĩa là sự trân trọng cội nguồn và biết ơn những điều bình dị, thiêng liêng nhất đã diễn ra trong quá khứ chứa đựng những niềm vui, hạnh phúc. Lòng biết ơn giúp chúng ta sống nhân hậu hơn và có trách nhiệm với cuộc sống.