Cao Hữu Tình
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp yếu tố miêu tả và tự sự nhưng chủ yếu là biểu cảm).
Câu 2. Văn bản gợi nhắc đến hai truyện cổ tích nổi tiếng của Andersen: Nàng tiên cá Cô bé bán diêm (hình ảnh “que diêm cuối cùng”, “đêm Andecxen”)
Câu 3. Tác dụng của việc gợi nhắc các tác phẩm Andersen: - Tạo chiều sâu liên tưởng, làm không gian bài thơ nhuốm màu cổ tích. - Tăng sức gợi cảm, gợi bi thương và vẻ đẹp nhân hậu của các nhân vật Andersen để soi chiếu vào “em” trong bài thơ. - Làm nổi bật chủ đề: khát vọng yêu thương và nỗi đau trước những điều đẹp đẽ nhưng mong manh, dễ vỡ.
Câu 4. Giá trị của phép so sánh “Biển mặn mòi như nước mắt của em”: Gợi cảm giác mặn chát, sâu nặng của nỗi buồn trong “nước mắt của em”. Tạo sự hòa quyện giữa thiên nhiên (biển) và tâm trạng con người, cho thấy tình yêu đầy day dứt, khắc khoải. Nhấn mạnh sự đồng điệu: nỗi buồn của em rộng dài, mênh mông và da diết như biển.
Câu 5. Cảm nhận về vẻ đẹp nhân vật trữ tình trong khổ thơ cuối: Đó là vẻ đẹp của một tâm hồn yêu thương sâu sắc, biết nâng niu, an ủi người mình thương (“Thôi ngủ đi nào…”). Mang niềm tin vào cái đẹp và tình yêu, ngay cả trong bão tố, giông gió (“Que diêm cuối cùng sẽ cháy trọn tình yêu”). Vừa dịu dàng, che chở vừa lãng mạn, giàu lòng nhân ái — một tâm hồn hướng thiện và giàu hi vọng dù cuộc đời nhiều dang dở.
Câu 1: Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do
Câu 2: Hai hình ảnh trong đoạn trích cho thấy sự khắc nghiệt của Miền Trung
" Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" là để nói nghèo mà còn hơn cả nghèo vì người ta hay nói " Nghèo rớt mồng tơi"
" Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ"
là để nói gió bão triền miên như cỏ mọc trên đồng, trên ruộng
Câu 3:
Những dòng thơ cho thấy: Miền Trung là vùng đất nhỏ hẹp, nhiều khó khăn nhưng giàu sức sống. Con người miền Trung hiền hậu, thủy chung, giàu tình nghĩa, dù lam lũ nhưng luôn chân thành, nồng hậu, giàu yêu thương.
Câu 4: "Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" có tác dụng:
- Gợi lên sự nghèo khó đến mức khắc khổ của miền Trung.
- Làm câu thơ tự nhiên, gần gũi, giàu sắc thái dân gian, tăng tính biểu cảm. - Nhấn mạnh nỗi vất vả và sự thiếu thốn của đời sống nơi đây.
Câu 5:
- Tha thiết, gắn bó và giàu yêu thương; nỗi nhớ trải dài qua từng hình ảnh quen thuộc
- Đồng cảm sâu sắc với sự nghèo khó, nắng gió, bão tố của vùng đất này - Tự hào và trân trọng vẻ đẹp của con người miền Trung: mộc mạc, kiên cường, tình nghĩa - Lời thơ như một lời nhắn gửi thân thương, mang nỗi mong chờ đầy xúc động: “Em gắng về / Đừng để mẹ già mong...”
Câu 1: Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2: Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với: - Những cánh sẻ nâu - Mẹ - Trò chơi tuổi nhỏ (“chuyền chuyền một…”)
- Dấu chân
Câu 3. Dấu ngoặc kép dùng để trích dẫn trực tiếp lời gọi tên trò chơi dân gian (“chuyền chuyền một…”), đồng thời nhấn mạnh kỉ niệm, tái hiện sinh động âm thanh – hình ảnh của tuổi thơ, ngoài ra còn để cho người đọc biết đây là lời nói, lời bài hát khi chơi trò chơi Câu 4:
- Biện pháp tu từ của bài thơ là phép lặp (" Biết ơn...")
- Công dụng:
+ Làm cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, giàu tính gợi hình, gợi cảm + Làm nổi bật sự gắn bó giữa con người với thiên nhiên, gia đình, tuổi thơ và cuộc đời lao động
Câu 5:
Thông điệp có ý nghĩa nhất đối với tôi là lời nhắc nhở hãy biết trân trọng những giá trị bình dị quanh mình—từ thiên nhiên, gia đình đến những trải nghiệm tuổi thơ—vì chính chúng tạo nên tâm hồn và hành trang của mỗi con người.