Trần Hoàng Quang Vinh
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Trong văn bản, tác giả nhắc đến những đứa trẻ như đứa bé giúp sắp xếp lại đồ đạc, không chịu được khi thấy mọi vật không ngay ngắn, hài hòa.Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì trẻ em có tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và nhạy cảm, biết rung động trước cái đẹp, yêu thích sự hài hòa, trật tự - điều đó rất giống với tâm hồn của người nghệ sĩ chân chính.
câu 2
Điểm tương đồng: Trẻ em và người nghệ sĩ đều có tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, yêu cái đẹp, yêu sự hài hòa và trong sáng, dễ rung động trước thế giới xung quanh.Cơ sở hình thành sự khâm phục, trân trọng: Tác giả nhận thấy trẻ em có tấm lòng yêu cái đẹp một cách tự nhiên và chân thành, giống như người nghệ sĩ thật sự. Chính sự trong sáng, vô tư ấy khiến tác giả khâm phục và trân trọng.
câu 1
Mỗi người có một cách nhìn sự vật khác nhau tùy theo nghề nghiệp và mục đích sống của họ.Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật.Bác làm vườn nhìn thấy sức sống của nó.Thợ mộc thấy chất liệu và giá trị sử dụng của nó.Còn họa sĩ lại nhìn nhận sự vật dưới góc độ thẩm mỹ, cái đẹp, không vì mục đích vật chất mà vì giá trị nghệ thuật.
câu 2
Người họa sĩ nhìn mọi sự vật bằng tấm lòng yêu thương, đồng cảm và trân trọng cái đẹp.
Dù đó là một gốc cây khô, tảng đá, hay bông hoa dại vô danh, họ vẫn thấy được vẻ đẹp và giá trị của nó.
Trong mắt người nghệ sĩ, mọi vật đều bình đẳng, đáng yêu, đáng quý, vì họ luôn nhìn thế giới bằng con mắt thẩm mỹ và trái tim nhân ái.
câu1
Tóm tắt:
Một đứa bé vào phòng giúp tác giả sắp xếp đồ đạc. Thấy vật gì đặt lệch hay không ngay ngắn, nó đều chỉnh lại cho đúng: đồng hồ bị úp thì lật lên, chén trà để sai thì xoay lại, giày dép để lộn xộn thì xếp ngay ngắn, tranh treo lệch thì sửa lại. Khi tác giả khen, đứa bé nói rằng nó không chịu được cảnh mọi vật không đúng chỗ, thấy “bứt rứt không yên”.
Điều tác giả nhận ra:
Tác giả hiểu rằng người nghệ sĩ thường có sự nhạy cảm và đồng cảm đặc biệt — họ luôn muốn mọi thứ hài hòa, cân đối, đúng trật tự như cái đẹp mà họ hướng tới trong nghệ thuật và cuộc sống.
câu 2
Người nghệ sĩ có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm hơn người thường; họ dễ rung động trước những điều dù rất nhỏ bé, luôn cảm nhận được cái đẹp, cái chưa đẹp trong cuộc sống và muốn điều chỉnh, hoàn thiện nó.
câu 3
Cách mở đầu bằng một câu chuyện giúp bài nghị luận trở nên sinh động, gần gũi và dễ hiểu hơn. Nó giúp người đọc hứng thú, dễ tiếp nhận tư tưởng, đồng thời làm cho lập luận trở nên tự nhiên, thuyết phục nhờ những dẫn chứng cụ thể từ đời sống.