Lê Thị Thúy Hường
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Bài thơ "Những bóng người trên sân ga" của Nguyễn Bính là một tác phẩm giàu cảm xúc, khắc họa sâu sắc nỗi buồn chia ly qua những hình ảnh đầy ám ảnh. Yếu tố tự sự trong bài thơ thể hiện qua việc tác giả tái hiện những khoảnh khắc chia tay đầy xúc động của nhiều đối tượng khác nhau: hai cô bé, đôi tình nhân, đôi bạn cũ, vợ chồng, và người mẹ già tiễn con. Mỗi câu chuyện tự sự, dù ngắn ngủi, đều được nhà thơ lồng ghép tài tình những chi tiết gợi cảm, những hình ảnh ẩn dụ tinh tế như "cây đàn sum họp đứt từng dây", "bóng nhòa trong bóng tối", hay "lưng còng đổ bóng xuống sân ga". Những yếu tố tự sự này không chỉ làm cho bức tranh chia ly thêm đa dạng, chân thực mà còn tập trung làm nổi bật chủ đề chính của bài thơ – nỗi buồn da diết, day dứt về sự ly biệt, về những cuộc chia tay không bao giờ có hồi kết. Qua đó, bài thơ thể hiện một tư tưởng sâu sắc về sự mong manh, ngắn ngủi của hạnh phúc và sự tồn tại vĩnh cửu của nỗi buồn ly biệt trong cuộc đời con người.
Câu 2 :
Cuộc đời mỗi con người là một hành trình với vô vàn ngã rẽ. Nhà thơ Mỹ Robert Frost đã từng khắc họa chân thực điều này qua câu thơ đầy suy tư: "Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người." Lời thơ giản dị nhưng hàm chứa một triết lý sống sâu sắc về sự chủ động trong lựa chọn và khát vọng sáng tạo. Nó thôi thúc chúng ta suy ngẫm về vai trò của bản thân trong việc định hình tương lai, về giá trị của việc dám đi trên con đường riêng, độc đáo và ít người đặt chân tới.
Trước hết, câu thơ đã khẳng định tầm quan trọng của sự chủ động. Trong cuộc sống, không ai có thể sống thay ta, không ai có thể đưa ra mọi quyết định thay ta. Có nhiều con đường mở ra trước mắt, con đường quen thuộc, an toàn nhưng có thể tẻ nhạt, và con đường lạ lẫm, đầy thử thách nhưng hứa hẹn những điều mới mẻ. Việc "chọn lối đi chưa có dấu chân người" đòi hỏi sự dũng cảm, bản lĩnh và một ý chí kiên định. Đó là sự từ chối sống một cuộc đời được định sẵn, mà là chủ động kiến tạo nên câu chuyện của riêng mình. Sự chủ động không chỉ thể hiện ở việc đưa ra quyết định mà còn ở quá trình tìm tòi, học hỏi, đối mặt với khó khăn để biến những dự định thành hiện thực. Những người dám đi trên con đường riêng thường là những người có tầm nhìn xa, biết mình muốn gì và không ngại dấn thân để đạt được điều đó.
Bên cạnh đó, câu thơ còn là lời ca ngợi cho tinh thần sáng tạo. Con đường chưa có dấu chân người chính là mảnh đất màu mỡ cho sự sáng tạo nảy nở. Sáng tạo không chỉ giới hạn trong lĩnh vực nghệ thuật hay khoa học, mà còn hiện diện trong cách chúng ta giải quyết vấn đề, trong cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống và trong cách chúng ta vượt qua nghịch cảnh. Một người sống có sáng tạo luôn tìm tòi những phương pháp mới, dám thử nghiệm những ý tưởng táo bạo, và luôn sẵn sàng thay đổi để thích ứng với những biến động của thời cuộc. Chính sự sáng tạo đã giúp con người chinh phục thiên nhiên, phát minh ra những công nghệ tiên tiến, và làm cho thế giới này trở nên phong phú, đa dạng hơn.
Tuy nhiên, việc lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nó có thể đi kèm với sự cô đơn, sự nghi ngờ của người khác, và cả những thất bại không lường trước. Dư luận xã hội đôi khi áp đặt những chuẩn mực chung, khiến những ai đi chệch hướng dễ bị đánh giá. Nhưng, chính những người dám vượt qua áp lực đó, những người tin vào giá trị của bản thân và dám theo đuổi con đường mình đã chọn, thường là những người tạo nên những dấu ấn khác biệt và có ý nghĩa. Họ là những người đi tiên phong, những người truyền cảm hứng và là động lực cho sự phát triển chung của cộng đồng.
Tóm lại, câu thơ của Robert Frost không chỉ là một lời thơ đẹp mà còn là một bài học về lẽ sống. Nó nhắc nhở chúng ta rằng cuộc đời này là của ta, và ta có quyền tự do lựa chọn con đường cho mình. Hãy sống một cách chủ động, dám nghĩ, dám làm, và không ngừng nuôi dưỡng ngọn lửa sáng tạo. Bởi lẽ, chính những bước chân đầu tiên trên con đường chưa ai đi sẽ mở ra những chân trời mới, mang lại những trải nghiệm độc đáo và tạo nên một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn.
Câu 1 :
Bài thơ "Những bóng người trên sân ga" của Nguyễn Bính là một tác phẩm giàu cảm xúc, khắc họa sâu sắc nỗi buồn chia ly qua những hình ảnh đầy ám ảnh. Yếu tố tự sự trong bài thơ thể hiện qua việc tác giả tái hiện những khoảnh khắc chia tay đầy xúc động của nhiều đối tượng khác nhau: hai cô bé, đôi tình nhân, đôi bạn cũ, vợ chồng, và người mẹ già tiễn con. Mỗi câu chuyện tự sự, dù ngắn ngủi, đều được nhà thơ lồng ghép tài tình những chi tiết gợi cảm, những hình ảnh ẩn dụ tinh tế như "cây đàn sum họp đứt từng dây", "bóng nhòa trong bóng tối", hay "lưng còng đổ bóng xuống sân ga". Những yếu tố tự sự này không chỉ làm cho bức tranh chia ly thêm đa dạng, chân thực mà còn tập trung làm nổi bật chủ đề chính của bài thơ – nỗi buồn da diết, day dứt về sự ly biệt, về những cuộc chia tay không bao giờ có hồi kết. Qua đó, bài thơ thể hiện một tư tưởng sâu sắc về sự mong manh, ngắn ngủi của hạnh phúc và sự tồn tại vĩnh cửu của nỗi buồn ly biệt trong cuộc đời con người.
Câu 2 :
Cuộc đời mỗi con người là một hành trình với vô vàn ngã rẽ. Nhà thơ Mỹ Robert Frost đã từng khắc họa chân thực điều này qua câu thơ đầy suy tư: "Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người." Lời thơ giản dị nhưng hàm chứa một triết lý sống sâu sắc về sự chủ động trong lựa chọn và khát vọng sáng tạo. Nó thôi thúc chúng ta suy ngẫm về vai trò của bản thân trong việc định hình tương lai, về giá trị của việc dám đi trên con đường riêng, độc đáo và ít người đặt chân tới.
Trước hết, câu thơ đã khẳng định tầm quan trọng của sự chủ động. Trong cuộc sống, không ai có thể sống thay ta, không ai có thể đưa ra mọi quyết định thay ta. Có nhiều con đường mở ra trước mắt, con đường quen thuộc, an toàn nhưng có thể tẻ nhạt, và con đường lạ lẫm, đầy thử thách nhưng hứa hẹn những điều mới mẻ. Việc "chọn lối đi chưa có dấu chân người" đòi hỏi sự dũng cảm, bản lĩnh và một ý chí kiên định. Đó là sự từ chối sống một cuộc đời được định sẵn, mà là chủ động kiến tạo nên câu chuyện của riêng mình. Sự chủ động không chỉ thể hiện ở việc đưa ra quyết định mà còn ở quá trình tìm tòi, học hỏi, đối mặt với khó khăn để biến những dự định thành hiện thực. Những người dám đi trên con đường riêng thường là những người có tầm nhìn xa, biết mình muốn gì và không ngại dấn thân để đạt được điều đó.
Bên cạnh đó, câu thơ còn là lời ca ngợi cho tinh thần sáng tạo. Con đường chưa có dấu chân người chính là mảnh đất màu mỡ cho sự sáng tạo nảy nở. Sáng tạo không chỉ giới hạn trong lĩnh vực nghệ thuật hay khoa học, mà còn hiện diện trong cách chúng ta giải quyết vấn đề, trong cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống và trong cách chúng ta vượt qua nghịch cảnh. Một người sống có sáng tạo luôn tìm tòi những phương pháp mới, dám thử nghiệm những ý tưởng táo bạo, và luôn sẵn sàng thay đổi để thích ứng với những biến động của thời cuộc. Chính sự sáng tạo đã giúp con người chinh phục thiên nhiên, phát minh ra những công nghệ tiên tiến, và làm cho thế giới này trở nên phong phú, đa dạng hơn.
Tuy nhiên, việc lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nó có thể đi kèm với sự cô đơn, sự nghi ngờ của người khác, và cả những thất bại không lường trước. Dư luận xã hội đôi khi áp đặt những chuẩn mực chung, khiến những ai đi chệch hướng dễ bị đánh giá. Nhưng, chính những người dám vượt qua áp lực đó, những người tin vào giá trị của bản thân và dám theo đuổi con đường mình đã chọn, thường là những người tạo nên những dấu ấn khác biệt và có ý nghĩa. Họ là những người đi tiên phong, những người truyền cảm hứng và là động lực cho sự phát triển chung của cộng đồng.
Tóm lại, câu thơ của Robert Frost không chỉ là một lời thơ đẹp mà còn là một bài học về lẽ sống. Nó nhắc nhở chúng ta rằng cuộc đời này là của ta, và ta có quyền tự do lựa chọn con đường cho mình. Hãy sống một cách chủ động, dám nghĩ, dám làm, và không ngừng nuôi dưỡng ngọn lửa sáng tạo. Bởi lẽ, chính những bước chân đầu tiên trên con đường chưa ai đi sẽ mở ra những chân trời mới, mang lại những trải nghiệm độc đáo và tạo nên một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn.
Câu 1 :
Bài thơ "Những bóng người trên sân ga" của Nguyễn Bính là một tác phẩm giàu cảm xúc, khắc họa sâu sắc nỗi buồn chia ly qua những hình ảnh đầy ám ảnh. Yếu tố tự sự trong bài thơ thể hiện qua việc tác giả tái hiện những khoảnh khắc chia tay đầy xúc động của nhiều đối tượng khác nhau: hai cô bé, đôi tình nhân, đôi bạn cũ, vợ chồng, và người mẹ già tiễn con. Mỗi câu chuyện tự sự, dù ngắn ngủi, đều được nhà thơ lồng ghép tài tình những chi tiết gợi cảm, những hình ảnh ẩn dụ tinh tế như "cây đàn sum họp đứt từng dây", "bóng nhòa trong bóng tối", hay "lưng còng đổ bóng xuống sân ga". Những yếu tố tự sự này không chỉ làm cho bức tranh chia ly thêm đa dạng, chân thực mà còn tập trung làm nổi bật chủ đề chính của bài thơ – nỗi buồn da diết, day dứt về sự ly biệt, về những cuộc chia tay không bao giờ có hồi kết. Qua đó, bài thơ thể hiện một tư tưởng sâu sắc về sự mong manh, ngắn ngủi của hạnh phúc và sự tồn tại vĩnh cửu của nỗi buồn ly biệt trong cuộc đời con người.
Câu 2 :
Cuộc đời mỗi con người là một hành trình với vô vàn ngã rẽ. Nhà thơ Mỹ Robert Frost đã từng khắc họa chân thực điều này qua câu thơ đầy suy tư: "Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người." Lời thơ giản dị nhưng hàm chứa một triết lý sống sâu sắc về sự chủ động trong lựa chọn và khát vọng sáng tạo. Nó thôi thúc chúng ta suy ngẫm về vai trò của bản thân trong việc định hình tương lai, về giá trị của việc dám đi trên con đường riêng, độc đáo và ít người đặt chân tới.
Trước hết, câu thơ đã khẳng định tầm quan trọng của sự chủ động. Trong cuộc sống, không ai có thể sống thay ta, không ai có thể đưa ra mọi quyết định thay ta. Có nhiều con đường mở ra trước mắt, con đường quen thuộc, an toàn nhưng có thể tẻ nhạt, và con đường lạ lẫm, đầy thử thách nhưng hứa hẹn những điều mới mẻ. Việc "chọn lối đi chưa có dấu chân người" đòi hỏi sự dũng cảm, bản lĩnh và một ý chí kiên định. Đó là sự từ chối sống một cuộc đời được định sẵn, mà là chủ động kiến tạo nên câu chuyện của riêng mình. Sự chủ động không chỉ thể hiện ở việc đưa ra quyết định mà còn ở quá trình tìm tòi, học hỏi, đối mặt với khó khăn để biến những dự định thành hiện thực. Những người dám đi trên con đường riêng thường là những người có tầm nhìn xa, biết mình muốn gì và không ngại dấn thân để đạt được điều đó.
Bên cạnh đó, câu thơ còn là lời ca ngợi cho tinh thần sáng tạo. Con đường chưa có dấu chân người chính là mảnh đất màu mỡ cho sự sáng tạo nảy nở. Sáng tạo không chỉ giới hạn trong lĩnh vực nghệ thuật hay khoa học, mà còn hiện diện trong cách chúng ta giải quyết vấn đề, trong cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống và trong cách chúng ta vượt qua nghịch cảnh. Một người sống có sáng tạo luôn tìm tòi những phương pháp mới, dám thử nghiệm những ý tưởng táo bạo, và luôn sẵn sàng thay đổi để thích ứng với những biến động của thời cuộc. Chính sự sáng tạo đã giúp con người chinh phục thiên nhiên, phát minh ra những công nghệ tiên tiến, và làm cho thế giới này trở nên phong phú, đa dạng hơn.
Tuy nhiên, việc lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nó có thể đi kèm với sự cô đơn, sự nghi ngờ của người khác, và cả những thất bại không lường trước. Dư luận xã hội đôi khi áp đặt những chuẩn mực chung, khiến những ai đi chệch hướng dễ bị đánh giá. Nhưng, chính những người dám vượt qua áp lực đó, những người tin vào giá trị của bản thân và dám theo đuổi con đường mình đã chọn, thường là những người tạo nên những dấu ấn khác biệt và có ý nghĩa. Họ là những người đi tiên phong, những người truyền cảm hứng và là động lực cho sự phát triển chung của cộng đồng.
Tóm lại, câu thơ của Robert Frost không chỉ là một lời thơ đẹp mà còn là một bài học về lẽ sống. Nó nhắc nhở chúng ta rằng cuộc đời này là của ta, và ta có quyền tự do lựa chọn con đường cho mình. Hãy sống một cách chủ động, dám nghĩ, dám làm, và không ngừng nuôi dưỡng ngọn lửa sáng tạo. Bởi lẽ, chính những bước chân đầu tiên trên con đường chưa ai đi sẽ mở ra những chân trời mới, mang lại những trải nghiệm độc đáo và tạo nên một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn.
Câu 1.Thể thơ của văn bản: Thơ lục bát.
Câu 2. Cụm từ “chín nhớ mười mong” là cách nói cường điệu, nhấn mạnh nỗi nhớ da diết, khắc khoải, liên tục, cho thấy tình cảm chân thành và nỗi tương tư sâu nặng của nhân vật trữ tình.
Câu 3.
Biện pháp tu từ: Nhân hoá.
Tác dụng: Làm cho nỗi nhớ trở nên có hồn và sinh động; “thôn Đoài” – “thôn Đông” như hai con người có tâm hồn, có tình cảm, thể hiện tình yêu quê mùa chân chất, nồng nàn, thắm thiết.
Câu 4:
Hoa khuê các bướm giangHai câu thơ gợi nỗi nhớ mong khôn nguôi và khát vọng gặp gỡ trong tình yêu. Hình ảnh “bến – đò” là ẩn dụ cho đôi lứa yêu nhau nhưng bị cách trở, còn “hoa – bướm” gợi nên sự e ấp, duyên dáng, biểu hiện tình yêu vừa tha thiết vừa kín đáo, đậm chất dân gian.
Câu 5.
Tình yêu là một trong những tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất của con người. Nhờ có tình yêu, cuộc sống trở nên ý nghĩa, tươi đẹp và tràn đầy cảm xúc hơn. Tình yêu chân thành giúp con người biết sẻ chia, đồng cảm, sống nhân hậu và biết trân trọng hạnh phúc. Vì vậy, mỗi người cần biết nuôi dưỡng, gìn giữ và trân trọng tình yêu đích thực trong cuộc đời.
Câu 1 :
Trong khổ thơ cuối bài Tương tư, Nguyễn Bính viết:
“Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?”
Hình ảnh “giàn giầu” và “hàng cau” là những chi tiết quen thuộc trong không gian làng quê Việt Nam, gợi lên vẻ đẹp giản dị, mộc mạc và gần gũi. Ở đây, nhà thơ mượn hình ảnh “cau” và “giầu” – hai biểu tượng truyền thống của tình yêu đôi lứa, của sự gắn bó keo sơn trong phong tục cưới hỏi – để nói lên nỗi nhớ mong tha thiết giữa hai người yêu nhau. Câu hỏi tu từ “Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?” vừa hóm hỉnh, vừa ẩn chứa tình cảm chân thành, sâu sắc. Qua đó, Nguyễn Bính đã thể hiện vẻ đẹp trong sáng của tình yêu quê mùa, mang đậm phong vị dân gian và tâm hồn của người nông thôn Việt Nam trước cách mạng. Hình ảnh “giầu – cau” vì thế không chỉ là biểu tượng của tình yêu mà còn là biểu hiện của nét văn hóa truyền thống Việt.
Câu 2 :
Trái Đất – ngôi nhà chung của nhân loại – là nơi duy nhất con người có thể sinh sống và phát triển. Thế nhưng, chính con người lại đang hủy hoại ngôi nhà ấy từng ngày. Vì vậy, lời nhắc nhở của Leonardo DiCaprio: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó” không chỉ là một chân lý mà còn là lời kêu gọi khẩn thiết về ý thức bảo vệ môi trường hôm nay.
Trước hết, câu nói nhấn mạnh sự duy nhất và quý giá của Trái Đất. Trong vũ trụ bao la, con người chưa thể tìm thấy hành tinh nào khác có thể nuôi dưỡng sự sống. Không khí chúng ta hít thở, nước chúng ta uống, đất để trồng trọt, rừng để điều hòa khí hậu – tất cả đều là món quà vô giá mà thiên nhiên ban tặng. Mất đi Trái Đất là mất đi điều kiện tồn tại của chính loài người. Vì thế, bảo vệ Trái Đất chính là bảo vệ cuộc sống của chúng ta và của các thế hệ mai sau.
Tuy nhiên, hiện nay, môi trường đang bị tàn phá nghiêm trọng bởi hoạt động vô ý thức của con người: chặt phá rừng, xả rác bừa bãi, khai thác tài nguyên quá mức, sử dụng nhựa và nhiên liệu hóa thạch… Hậu quả là biến đổi khí hậu, ô nhiễm không khí, nước biển dâng, thiên tai ngày càng khốc liệt. Những hiện tượng ấy chính là “lời cảnh tỉnh” mà thiên nhiên gửi đến chúng ta. Nếu con người vẫn tiếp tục thờ ơ, hành tinh xanh này sẽ dần biến thành hành tinh chết.
Để bảo vệ Trái Đất, mỗi cá nhân cần có ý thức và hành động cụ thể. Đó có thể là việc nhỏ như không xả rác ra đường, trồng thêm cây xanh, tiết kiệm điện, nước, hạn chế dùng túi nilon… nhưng nếu tất cả cùng chung tay, hiệu quả sẽ vô cùng to lớn. Bên cạnh đó, các quốc gia cần có chính sách bảo vệ môi trường nghiêm ngặt, đẩy mạnh năng lượng tái tạo và giáo dục thế hệ trẻ ý thức “sống xanh”. Việt Nam cũng đang tích cực tham gia các chương trình trồng rừng, giảm phát thải khí carbon, bảo vệ rừng ngập mặn – đó là những hành động thiết thực thể hiện trách nhiệm với hành tinh này.
Lời nhắc của Leonardo DiCaprio là lời cảnh tỉnh tỉnh táo và sâu sắc. Trái Đất không cần con người để tồn tại, nhưng con người không thể sống thiếu Trái Đất. Vì thế, hãy bắt đầu từ hôm nay, từ những việc nhỏ bé nhất, để gìn giữ màu xanh của bầu trời, dòng nước và cánh rừng – để hành tinh này mãi là ngôi nhà ấm áp cho mọi sự sống.
Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu ý nghĩa của tính sáng tạo đối với thế hệ trẻ hiện nay
Trong thời đại hiện nay, tính sáng tạo đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với thế hệ trẻ. Sáng tạo không chỉ là khả năng nghĩ ra điều mới mẻ, mà còn là cách tư duy linh hoạt, dám nghĩ khác, làm khác để tìm ra những giải pháp tối ưu cho các vấn đề của cuộc sống. Trong bối cảnh xã hội không ngừng biến đổi và cạnh tranh gay gắt, người trẻ cần có tư duy sáng tạo để thích ứng, đổi mới và phát triển. Sáng tạo giúp con người không bị rập khuôn, vượt qua giới hạn, từ đó mở ra những cơ hội nghề nghiệp, học tập và đóng góp tích cực cho cộng đồng. Đặc biệt, sáng tạo còn là nền tảng để khởi nghiệp, phát triển công nghệ, bảo tồn và làm mới văn hóa dân tộc. Thế hệ trẻ với trí tuệ, đam mê và khát vọng có thể trở thành những nhân tố tiên phong cho sự tiến bộ của đất nước nếu biết phát huy tinh thần sáng tạo trong học tập, lao động và cuộc sống. Bởi vậy, nuôi dưỡng và phát triển tính sáng tạo là một hành trình cần thiết và đáng quý đối với mỗi người trẻ hôm nay.
Câu 2: Viết bài văn trình bày cảm nhận về con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo trong truyện Biển người mênh mông (Nguyễn Ngọc Tư)
Nguyễn Ngọc Tư – nhà văn của đất và người Nam Bộ – đã khắc họa thành công hình ảnh con người miền sông nước qua truyện ngắn Biển người mênh mông, đặc biệt là hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Qua họ, người đọc cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp chân chất, nghĩa tình và lòng kiên cường của con người Nam Bộ.
Nhân vật Phi là một cô gái trẻ, năng động và dũng cảm. Dù sống trong hoàn cảnh nhiều khó khăn, Phi không ngại lao động vất vả, sẵn sàng dấn thân vào những công việc đầy thử thách như làm y tế tình nguyện giữa tâm dịch. Ở Phi, người đọc cảm nhận được tinh thần trách nhiệm, trái tim nhân hậu và khát vọng sống có ích cho cộng đồng. Cô đại diện cho lớp người trẻ miền Nam vừa hiện đại, vừa giữ được sự chân thành, chất phác vốn có.
Ông Sáu Đèo – một người dân Nam Bộ điển hình – hiện lên với hình ảnh giàu tình nghĩa, cởi mở và sâu sắc. Dù không phải người thân ruột thịt, ông vẫn chăm sóc, yêu thương Phi như con cháu trong nhà. Ông đại diện cho thế hệ đi trước, gắn bó với đất đai, sông nước, sống nghĩa tình, đầy lòng bao dung và độ lượng.
Qua hai nhân vật, Nguyễn Ngọc Tư đã khéo léo thể hiện bản sắc con người Nam Bộ: cần cù, nghĩa tình, dám nghĩ dám làm và luôn chan chứa tình người. Chính những phẩm chất đó đã tạo nên một miền Tây đầy nhân văn giữa những đổi thay của cuộc sống hiện đại.
Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu ý nghĩa của tính sáng tạo đối với thế hệ trẻ hiện nay
Trong thời đại hiện nay, tính sáng tạo đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với thế hệ trẻ. Sáng tạo không chỉ là khả năng nghĩ ra điều mới mẻ, mà còn là cách tư duy linh hoạt, dám nghĩ khác, làm khác để tìm ra những giải pháp tối ưu cho các vấn đề của cuộc sống. Trong bối cảnh xã hội không ngừng biến đổi và cạnh tranh gay gắt, người trẻ cần có tư duy sáng tạo để thích ứng, đổi mới và phát triển. Sáng tạo giúp con người không bị rập khuôn, vượt qua giới hạn, từ đó mở ra những cơ hội nghề nghiệp, học tập và đóng góp tích cực cho cộng đồng. Đặc biệt, sáng tạo còn là nền tảng để khởi nghiệp, phát triển công nghệ, bảo tồn và làm mới văn hóa dân tộc. Thế hệ trẻ với trí tuệ, đam mê và khát vọng có thể trở thành những nhân tố tiên phong cho sự tiến bộ của đất nước nếu biết phát huy tinh thần sáng tạo trong học tập, lao động và cuộc sống. Bởi vậy, nuôi dưỡng và phát triển tính sáng tạo là một hành trình cần thiết và đáng quý đối với mỗi người trẻ hôm nay.
Câu 2: Viết bài văn trình bày cảm nhận về con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo trong truyện Biển người mênh mông (Nguyễn Ngọc Tư)
Nguyễn Ngọc Tư – nhà văn của đất và người Nam Bộ – đã khắc họa thành công hình ảnh con người miền sông nước qua truyện ngắn Biển người mênh mông, đặc biệt là hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Qua họ, người đọc cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp chân chất, nghĩa tình và lòng kiên cường của con người Nam Bộ.
Nhân vật Phi là một cô gái trẻ, năng động và dũng cảm. Dù sống trong hoàn cảnh nhiều khó khăn, Phi không ngại lao động vất vả, sẵn sàng dấn thân vào những công việc đầy thử thách như làm y tế tình nguyện giữa tâm dịch. Ở Phi, người đọc cảm nhận được tinh thần trách nhiệm, trái tim nhân hậu và khát vọng sống có ích cho cộng đồng. Cô đại diện cho lớp người trẻ miền Nam vừa hiện đại, vừa giữ được sự chân thành, chất phác vốn có.
Ông Sáu Đèo – một người dân Nam Bộ điển hình – hiện lên với hình ảnh giàu tình nghĩa, cởi mở và sâu sắc. Dù không phải người thân ruột thịt, ông vẫn chăm sóc, yêu thương Phi như con cháu trong nhà. Ông đại diện cho thế hệ đi trước, gắn bó với đất đai, sông nước, sống nghĩa tình, đầy lòng bao dung và độ lượng.
Qua hai nhân vật, Nguyễn Ngọc Tư đã khéo léo thể hiện bản sắc con người Nam Bộ: cần cù, nghĩa tình, dám nghĩ dám làm và luôn chan chứa tình người. Chính những phẩm chất đó đã tạo nên một miền Tây đầy nhân văn giữa những đổi thay của cuộc sống hiện đại.
a)
• Chất oxi hóa: HNO, (N*5)
• Chất khử: Fe (0)
b)
Chất oxi hóa: KMnO, (Mn**)
• Chất khử: FeSO, (Fez*)
Delta_r H_{298;10 = -82.15 kJ/mol (Phản ứng tỏa nhiệt).
Nồng độ Ca\2+} trong máu = 9,99 mg/100 mL