Trần Tùng Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Tùng Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Văn bản trên thuộc **kiểu văn bản nghị luận (bình luận)**.


Câu 2.

Vấn đề được đề cập trong văn bản là việc sử dụng chữ nước ngoài và chữ Việt trong các bảng hiệu, báo chí ở nước ta, qua đó đặt ra vấn đề giữ gìn và tôn trọng tiếng Việt, thể hiện lòng tự trọng dân tộc khi hội nhập quốc tế


*Câu 3.

Để làm sáng tỏ luận điểm, tác giả đưa ra các lí lẽ và bằng chứng:

So sánh với Hàn Quốc:


Bảng hiệu ở Hàn Quốc luôn đặt chữ Hàn Quốc to và nổi bật, chữ nước ngoài (chủ yếu tiếng Anh) nếu có thì nhỏ hơn và đặt phía dưới

Quảng cáo thương mại không đặt ở công sở, hội trường lớn hay danh lam thắng cảnh.

Thực trạng ở Việt Nam:


Nhiều bảng hiệu chữ nước ngoài lớn hơn chữ Việt khiến người nhìn có cảm giác như đang ở nước ngoài.

* Một số báo chí tóm tắt bài bằng tiếng nước ngoài ở trang cuối trong khi người đọc trong nước lại mất bớt trang thông tin.


Câu 4.Thông tin khách quan:


“Hàn Quốc phát triển kinh tế khá nhanh, vào loại ‘con rồng nhỏ’.”

Ý kiến chủ quan:


* “Phải chăng, đó cũng là thái độ tự trọng của một quốc gia khi mở cửa với bên ngoài, mà ta nên suy ngẫm.”


Câu 5.

Cách lập luận của tác giả rõ ràng, chặt chẽ và có sức thuyết phục. Tác giả sử dụng phương pháp so sánh giữa Hàn Quốc và Việt Nam,kết hợp với dẫn chứng thực tế từ chuyến đi công tác, từ đó nêu ra vấn đề một cách tự nhiên và gợi suy nghĩ cho người đọc về ý thức giữ gìn tiếng Việt và lòng tự trọng dân tộc.


Câu 1

Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, thông tin xuất hiện với tốc độ rất nhanh và vô cùng đa dạng. Điều này mang lại nhiều tiện ích nhưng cũng khiến người trẻ dễ tiếp cận với những thông tin sai lệch hoặc tiêu cực. Vì vậy, người trẻ cần biết cách chọn lọc thông tin một cách thông minh. Trước hết, mỗi người cần hình thành thói quen tiếp nhận thông tin từ những nguồn đáng tin cậy như các trang báo chính thống hoặc các tổ chức uy tín. Bên cạnh đó, cần rèn luyện khả năng tư duy phản biện, không vội tin hay chia sẻ những thông tin chưa được kiểm chứng. Người trẻ cũng nên hạn chế dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, thay vào đó tập trung vào việc học tập, đọc sách và tham gia các hoạt động bổ ích. Ngoài ra, việc trang bị kiến thức về công nghệ và kỹ năng truyền thông số cũng giúp chúng ta nhận biết tin giả, tin sai sự thật. Khi biết chọn lọc và tiếp nhận thông tin một cách có ý thức, người trẻ không chỉ bảo vệ bản thân trước những tác động tiêu cực mà còn góp phần xây dựng một môi trường mạng lành mạnh và văn minh.


Câu 2

Một buổi chiều mùa hè, khi ánh nắng vàng nhạt dần trên con đường làng quen thuộc, tôi đang ngồi học bài thì bất chợt nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn. Cơn mưa đến nhanh và bất ngờ như một vị khách không báo trước. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa long lanh rơi xuống khu vườn nhỏ trước nhà, làm cho mọi thứ trở nên tươi mát và dịu dàng hơn.

Bất chợt, tôi nhớ đến một kỉ niệm cách đây vài năm, vào một ngày mưa giống hệt như thế này. Hôm đó, tôi đang trên đường đi học về thì trời bỗng đổ mưa rất to. Tôi vội vàng chạy vào trú dưới mái hiên của một ngôi nhà nhỏ ven đường. Con đường vốn đông đúc giờ trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi và gió thổi qua hàng cây.

Đang loay hoay không biết làm thế nào để về nhà, tôi bỗng nghe một giọng nói nhẹ nhàng phía sau:
“Con có cần dùng chung ô không?”

Tôi quay lại và thấy một cụ bà đang đứng đó. Mái tóc bà bạc trắng, khuôn mặt hiền hậu với những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng. Bà cầm một chiếc ô cũ nhưng vẫn rất chắc chắn. Tôi hơi ngại ngùng nhưng rồi cũng gật đầu cảm ơn. Chúng tôi cùng nhau bước đi dưới cơn mưa.

Con đường lúc ấy như dài hơn, nhưng nhờ có bà mà tôi cảm thấy ấm áp lạ thường. Bà hỏi thăm tôi học lớp mấy, nhà ở đâu, rồi kể rằng ngày trước bà cũng từng đưa cháu đi học dưới những cơn mưa như thế. Giọng nói của bà trầm ấm, khiến tôi có cảm giác thân quen như đang nói chuyện với chính bà của mình.

Khi gần đến nhà, tôi dừng lại và cảm ơn bà rối rít. Bà chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nói:
“Không có gì đâu con, giúp được ai là bà vui rồi.”

Nói xong, bà quay lưng bước chậm rãi trong màn mưa đang dần nhẹ hạt. Tôi đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy cho đến khi bà khuất hẳn sau hàng cây ven đường. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả: vừa biết ơn, vừa xúc động.

Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nghe tiếng mưa rơi, tôi lại nhớ đến hình ảnh cụ bà với chiếc ô cũ và nụ cười hiền từ ấy. Câu chuyện nhỏ năm nào đã dạy tôi một bài học giản dị nhưng sâu sắc: đôi khi chỉ một hành động tử tế nhỏ bé cũng có thể mang lại sự ấm áp lớn lao cho người khác.

Và tôi luôn tự nhủ rằng, nếu một ngày nào đó gặp ai đó đang cần giúp đỡ dưới cơn mưa bất chợt của cuộc đời, tôi cũng sẽ sẵn sàng chìa ra một chiếc ô như bà đã từng làm với tôi.


Câu 1

Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, thông tin xuất hiện với tốc độ rất nhanh và vô cùng đa dạng. Điều này mang lại nhiều tiện ích nhưng cũng khiến người trẻ dễ tiếp cận với những thông tin sai lệch hoặc tiêu cực. Vì vậy, người trẻ cần biết cách chọn lọc thông tin một cách thông minh. Trước hết, mỗi người cần hình thành thói quen tiếp nhận thông tin từ những nguồn đáng tin cậy như các trang báo chính thống hoặc các tổ chức uy tín. Bên cạnh đó, cần rèn luyện khả năng tư duy phản biện, không vội tin hay chia sẻ những thông tin chưa được kiểm chứng. Người trẻ cũng nên hạn chế dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, thay vào đó tập trung vào việc học tập, đọc sách và tham gia các hoạt động bổ ích. Ngoài ra, việc trang bị kiến thức về công nghệ và kỹ năng truyền thông số cũng giúp chúng ta nhận biết tin giả, tin sai sự thật. Khi biết chọn lọc và tiếp nhận thông tin một cách có ý thức, người trẻ không chỉ bảo vệ bản thân trước những tác động tiêu cực mà còn góp phần xây dựng một môi trường mạng lành mạnh và văn minh.


Câu 2

Một buổi chiều mùa hè, khi ánh nắng vàng nhạt dần trên con đường làng quen thuộc, tôi đang ngồi học bài thì bất chợt nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn. Cơn mưa đến nhanh và bất ngờ như một vị khách không báo trước. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa long lanh rơi xuống khu vườn nhỏ trước nhà, làm cho mọi thứ trở nên tươi mát và dịu dàng hơn.

Bất chợt, tôi nhớ đến một kỉ niệm cách đây vài năm, vào một ngày mưa giống hệt như thế này. Hôm đó, tôi đang trên đường đi học về thì trời bỗng đổ mưa rất to. Tôi vội vàng chạy vào trú dưới mái hiên của một ngôi nhà nhỏ ven đường. Con đường vốn đông đúc giờ trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi và gió thổi qua hàng cây.

Đang loay hoay không biết làm thế nào để về nhà, tôi bỗng nghe một giọng nói nhẹ nhàng phía sau:
“Con có cần dùng chung ô không?”

Tôi quay lại và thấy một cụ bà đang đứng đó. Mái tóc bà bạc trắng, khuôn mặt hiền hậu với những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng. Bà cầm một chiếc ô cũ nhưng vẫn rất chắc chắn. Tôi hơi ngại ngùng nhưng rồi cũng gật đầu cảm ơn. Chúng tôi cùng nhau bước đi dưới cơn mưa.

Con đường lúc ấy như dài hơn, nhưng nhờ có bà mà tôi cảm thấy ấm áp lạ thường. Bà hỏi thăm tôi học lớp mấy, nhà ở đâu, rồi kể rằng ngày trước bà cũng từng đưa cháu đi học dưới những cơn mưa như thế. Giọng nói của bà trầm ấm, khiến tôi có cảm giác thân quen như đang nói chuyện với chính bà của mình.

Khi gần đến nhà, tôi dừng lại và cảm ơn bà rối rít. Bà chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nói:
“Không có gì đâu con, giúp được ai là bà vui rồi.”

Nói xong, bà quay lưng bước chậm rãi trong màn mưa đang dần nhẹ hạt. Tôi đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy cho đến khi bà khuất hẳn sau hàng cây ven đường. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả: vừa biết ơn, vừa xúc động.

Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nghe tiếng mưa rơi, tôi lại nhớ đến hình ảnh cụ bà với chiếc ô cũ và nụ cười hiền từ ấy. Câu chuyện nhỏ năm nào đã dạy tôi một bài học giản dị nhưng sâu sắc: đôi khi chỉ một hành động tử tế nhỏ bé cũng có thể mang lại sự ấm áp lớn lao cho người khác.

Và tôi luôn tự nhủ rằng, nếu một ngày nào đó gặp ai đó đang cần giúp đỡ dưới cơn mưa bất chợt của cuộc đời, tôi cũng sẽ sẵn sàng chìa ra một chiếc ô như bà đã từng làm với tôi.