Nguyễn Quốc Thịnh
Giới thiệu về bản thân
Một kỷ niệm đáng nhớ của em là lần đầu tiên đi lạc ở siêu thị cùng mẹ, một trải nghiệm vừa sợ hãi nhưng cũng dạy em bài học quý giá về sự bình tĩnh và nghe lời cha mẹ khi ở nơi công cộng, giúp em hiểu rằng sự an toàn và biết cách xử lý tình huống quan trọng như thế nào. Bài văn Kỷ niệm nhớ đời: Lần đầu đi lạc Hè năm ấy, khi em còn học lớp 2, mẹ dẫn em đến một siêu thị lớn ở thành phố để mua sắm. Đó là lần đầu tiên em được đến một nơi đông đúc và rộng lớn như vậy. Ban đầu, em rất hào hứng khi được nhìn thấy đủ loại đồ chơi, bánh kẹo. Em cứ say sưa ngắm nhìn các món đồ ở một quầy hàng, không để ý rằng mẹ đã đi sang khu vực khác. Khi ngẩng đầu lên, em hoảng hốt nhận ra mẹ đã biến mất. Xung quanh là những người xa lạ, em cảm thấy thật nhỏ bé và sợ hãi. Nước mắt chực trào ra, nhưng em nhớ lời mẹ dặn: "Nếu có lạc, con hãy tìm chú bảo vệ hoặc cô chú nhân viên siêu thị để nhờ giúp đỡ". Lấy hết can đảm, em chạy đến quầy thông tin, giọng run run nhờ cô nhân viên giúp đỡ. Cô mỉm cười, an ủi em ngồi đợi và phát thông báo trên loa. Chỉ vài phút sau, mẹ em hớt hải chạy đến, ôm chầm lấy em. Mẹ vừa mừng vừa lo, dặn em lần sau phải luôn chú ý và không được tự ý đi một mình. Chuyến đi siêu thị ngày ấy kết thúc, nhưng kỷ niệm về lần đầu đi lạc và cách em tự mình giải quyết vấn đề sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí em. Đó là bài học quý giá đầu tiên về sự tự lập, về việc phải luôn nghe lời cha mẹ và giữ an toàn cho bản thân, đồng thời cũng cho em thấy sự bình tĩnh có thể giúp giải quyết những tình huống bất ngờ ra sao. trang web AVAKids đã cung cấp thông tin về bài văn này.
Câu1:Thể thơ: Lục bát biến thể (hoặc lục bát kết hợp các dòng 8, 10 chữ). Bài thơ có những câu 6 chữ, 8 chữ, 10 chữ, nhưng vẫn giữ nhịp điệu và vần điệu của lục bát truyền thống, tạo sự gần gũi, mượt mà.
Câu2:Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm. Bài thơ bộc lộ trực tiếp và gián tiếp những suy nghĩ, cảm xúc nhớ thương, yêu thương sâu sắc của người cháu đối với người ngoại đã khuất, qua những hình ảnh thân thương và lời dặn dò đầy tình
Câu3:Biện pháp tu từ: Ẩn dụ và phép lặp (điệp ngữ).
Câu4:Hai dòng thơ thể hiện một niềm tin sâu sắc và tình yêu thương vô bờ bến của người ngoại. Dù đã "ở một nơi khác" (Thiên Đàng), ngoại vẫn không quên người cháu, vẫn luôn âm thầm dõi theo, che chở, ban phát tình yêu thương theo cách riêng (dịu dàng). Đó là sự hiện diện của tình thương vượt qua ranh giới sinh tử, luôn ở bên cháu như một nguồn động viên tinh thần to lớn.
Câu5:Bài học về tình cảm gia đình, lòng hiếu thảo và sự trân trọng quá khứ. Bài thơ nhắc nhở ta về công lao, tình yêu thương vô bờ bến của ông bà, cha mẹ; về việc giữ gìn những kỷ niệm đẹp; và rằng tình thân là mãi mãi, luôn dõi theo ta, dù ở đâu.
Câu6:Bài thơ "Thưa ngoại con mới về" đã chạm đến trái tim người đọc bằng nỗi nhớ thương da diết và tình yêu thương ấm áp của người cháu dành cho bà. Giấc mơ về ngoại hiện lên thật bình dị với những công việc quen thuộc, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời kỷ niệm và lời dặn dò chân thành. Hình ảnh "bếp hồng" hay "khói bay" như hơi ấm còn đọng lại, còn lời dặn "phải ngoan" và lời hứa "luôn có cách dịu dàng bên con" khiến ta cảm nhận sâu sắc rằng tình bà cháu là bất diệt, là nguồn sức mạnh vô hình. Đó là bài học về lòng biết ơn và sự sẻ chia tình yêu thương, nhắc nhở mỗi người hãy sống
Câu1:Bài thơ "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam thân thương, bình dị và đầy tình cảm qua hình ảnh phiên chợ họp ven đê. Tác giả tinh tế ghi lại những nét sinh hoạt, mua bán quen thuộc: từ "rau dưa", "lá trầu", "chuối chín" đến "thúng khoai đầy", "lợn giống", "gà con", tất cả đều mộc mọc, chân chất, thể hiện cuộc sống lao động vất vả nhưng ấm áp của người dân quê. Đặc biệt, hình ảnh "mẹ già áo vá" chắt bóp từng đồng xu và tiếng hát "ru não lòng" của bác xẩm mù neo giữ tâm hồn người đọc, gợi lên nỗi cảm thương sâu sắc, tình yêu thương và sự gắn bó với quê hương, con người Việt Nam bình dị, hiền hậu, đầy nghĩa tình, khiến lòng ta xao xuyến, bồi hồi.
Câu2:Kỉ niệm sâu sắc nhất mà em luôn mang theo trong tim là buổi chiều cả nhà cùng nhau gói bánh chưng ngày Tết cách đây vài năm. Bầu không khí se lạnh của miền Bắc quyện cùng mùi thơm ấm áp của gạo nếp, đậu xanh, thịt mỡ lan tỏa khắp căn nhà nhỏ. Bố em tỉ mẩn rửa lá dong xanh mướt, mẹ thì vo gạo, trộn nhân, còn em được giao nhiệm vụ gói những chiếc bánh vuông vắn. Em vụng về nhưng đầy hào hứng, học từ bố cách đặt lá, cho nhân, buộc lạt, còn mẹ thì hướng dẫn em sao cho chiếc bánh thật chặt chẽ để không bị "trào" khi luộc. Bên bếp lửa hồng, cả nhà vừa làm vừa trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói, tiếng lạch cạch của những chiếc bánh chưng hoàn thành vang lên rộn rã. Khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ ràng tình yêu thương giản dị, ấm áp lan tỏa, đó không chỉ là chiếc bánh chưng mà còn là sự gắn kết yêu thương, là giá trị của gia đình, để em hiểu rằng dù đi đâu, làm gì, mái ấm gia đình vẫn luôn là nơi bình yên nhất để trở về.
Câu1:Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất, với người kể chuyện xưng "tôi".
Câu2:Trước khi vào Trường Yên Phụ, nhân vật "tôi" học tại nhà.
Câu3:nói về sự tiếp nối, đồng cảm và chia sẻ giữa các thế hệ (cha mẹ và con cái) trong sự nghiệp giáo dục và xây dựng tương lai.
Câu4:Người cha hiện lên với phẩm chất yêu thương, hy sinh, hết lòng vì con cái, có ý thức sâu sắc về giáo dục.
Câu5:em nhận thấy trách nhiệm của cha mẹ là vô cùng quan trọng, không chỉ là chu cấp vật chất mà còn là sự động viên, quan tâm, định hướng tinh thần để con cái có môi trường phát triển tốt nhất. Sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ (như người cha trong truyện) là bài học về tình thương và ý thức trách nhiệm, giúp con vững bước vào đời, biến khó khăn thành động lực rèn luyện bản thân.
Con yêu mẹ
câu1:ngôi thứ 3
câu2:hoàn cảnh khó khăn
câu3:từ nhờ nhờ cậu chăm sóc cây kì lạ mà cậu đã có nước uống mỗi ngày
câu4:Aưm là người Chăm chỉ
câu5:em sẽ quan tâm và chăm sóc mẹ nhiều hơn