Trịnh Đăng Sơn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trịnh Đăng Sơn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quê hương tôi là một vùng nông thôn yên bình, nằm bên bờ sông nhỏ, nơi mà mỗi buổi sáng thức dậy, tôi lại được đón nhận ánh bình minh ấm áp và ngắm nhìn những cảnh vật quen thuộc mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong lòng tôi. Mỗi sáng sớm, khi mặt trời chưa ló dạng, không khí trong lành, mát mẻ của buổi bình minh đã tràn ngập khắp không gian. Mặt sông lấp lánh ánh sáng, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu hình ảnh bầu trời đang dần chuyển từ màu tím sẫm sang màu vàng rực rỡ. Những cánh đồng lúa bao la, xanh mướt, kéo dài tít tắp về phía chân trời. Mùi lúa chín thơm phức, phảng phất trong gió, làm cho lòng người không khỏi xao xuyến. Cảnh vật ở quê tôi rất gần gũi và thân thuộc. Những con đường làng nhỏ xinh, phủ đầy cát trắng, lúc nào cũng vắng vẻ, chỉ có tiếng bước chân của người dân đi lại hoặc tiếng gọi của các bà, các mẹ trên đồng. Những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi nằm nép mình bên những hàng cây cổ thụ, như một phần không thể tách rời của vùng đất này. Dọc theo con đường làng là những vườn cau, vườn xoài, vườn bưởi xanh mướt, trái chín rơi xuống đất tạo nên những tiếng "thịch, thịch" vui tai. Buổi chiều, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, cả làng chìm trong sắc vàng cam của mặt trời, tạo nên một không gian lãng mạn và ấm cúng. Những chiếc thuyền nhỏ trên sông lại lướt đi nhẹ nhàng, kéo theo những vòng sóng nhỏ. Người dân quê tôi thường tụ tập bên bờ sông, trò chuyện, cười đùa, hoặc chờ đợi những con cá lớn mắc câu. Không khí lúc này thật thanh thản, bình yên, không có sự ồn ào, vội vã của thành phố. Đặc biệt, mỗi khi mùa xuân đến, cảnh vật càng trở nên rực rỡ hơn. Cây cối đâm chồi nảy lộc, những bông hoa mai, hoa đào đua nhau khoe sắc thắm. Các gia đình trong làng lại tổ chức những buổi lễ hội nhỏ, cùng nhau gói bánh chưng, bánh tét, làm những món ăn đặc sản của quê hương để đón Tết. Đó là thời gian đoàn viên, mọi người quây quần bên nhau, chia sẻ những câu chuyện, những kỷ niệm vui buồn trong suốt một năm qua. Quê hương tôi là thế đó, bình dị, mộc mạc nhưng lại vô cùng đẹp đẽ và ấm áp. Mỗi lần nghĩ về quê hương, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả, như thể mỗi cánh đồng, mỗi con sông, mỗi ngôi nhà đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một phần ký ức sâu lắng của tuổi thơ tôi. Quê hương không chỉ là nơi tôi sinh ra mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi, là nguồn cảm hứng bất tận trong suốt cuộc đời. Dù có đi đâu, làm gì, tôi cũng sẽ mãi nhớ về quê hương yêu dấu, nơi có những con đường làng quen thuộc, những cánh đồng lúa vàng ươm, và những người dân hiền lành, chất phác, luôn sống gắn bó với nhau trong tình làng nghĩa xóm. Quê hương là một phần không thể thiếu trong trái tim tôi.

Quê hương tôi là một vùng nông thôn yên bình, nằm bên bờ sông nhỏ, nơi mà mỗi buổi sáng thức dậy, tôi lại được đón nhận ánh bình minh ấm áp và ngắm nhìn những cảnh vật quen thuộc mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong lòng tôi. Mỗi sáng sớm, khi mặt trời chưa ló dạng, không khí trong lành, mát mẻ của buổi bình minh đã tràn ngập khắp không gian. Mặt sông lấp lánh ánh sáng, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu hình ảnh bầu trời đang dần chuyển từ màu tím sẫm sang màu vàng rực rỡ. Những cánh đồng lúa bao la, xanh mướt, kéo dài tít tắp về phía chân trời. Mùi lúa chín thơm phức, phảng phất trong gió, làm cho lòng người không khỏi xao xuyến. Cảnh vật ở quê tôi rất gần gũi và thân thuộc. Những con đường làng nhỏ xinh, phủ đầy cát trắng, lúc nào cũng vắng vẻ, chỉ có tiếng bước chân của người dân đi lại hoặc tiếng gọi của các bà, các mẹ trên đồng. Những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi nằm nép mình bên những hàng cây cổ thụ, như một phần không thể tách rời của vùng đất này. Dọc theo con đường làng là những vườn cau, vườn xoài, vườn bưởi xanh mướt, trái chín rơi xuống đất tạo nên những tiếng "thịch, thịch" vui tai. Buổi chiều, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, cả làng chìm trong sắc vàng cam của mặt trời, tạo nên một không gian lãng mạn và ấm cúng. Những chiếc thuyền nhỏ trên sông lại lướt đi nhẹ nhàng, kéo theo những vòng sóng nhỏ. Người dân quê tôi thường tụ tập bên bờ sông, trò chuyện, cười đùa, hoặc chờ đợi những con cá lớn mắc câu. Không khí lúc này thật thanh thản, bình yên, không có sự ồn ào, vội vã của thành phố. Đặc biệt, mỗi khi mùa xuân đến, cảnh vật càng trở nên rực rỡ hơn. Cây cối đâm chồi nảy lộc, những bông hoa mai, hoa đào đua nhau khoe sắc thắm. Các gia đình trong làng lại tổ chức những buổi lễ hội nhỏ, cùng nhau gói bánh chưng, bánh tét, làm những món ăn đặc sản của quê hương để đón Tết. Đó là thời gian đoàn viên, mọi người quây quần bên nhau, chia sẻ những câu chuyện, những kỷ niệm vui buồn trong suốt một năm qua. Quê hương tôi là thế đó, bình dị, mộc mạc nhưng lại vô cùng đẹp đẽ và ấm áp. Mỗi lần nghĩ về quê hương, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả, như thể mỗi cánh đồng, mỗi con sông, mỗi ngôi nhà đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một phần ký ức sâu lắng của tuổi thơ tôi. Quê hương không chỉ là nơi tôi sinh ra mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi, là nguồn cảm hứng bất tận trong suốt cuộc đời. Dù có đi đâu, làm gì, tôi cũng sẽ mãi nhớ về quê hương yêu dấu, nơi có những con đường làng quen thuộc, những cánh đồng lúa vàng ươm, và những người dân hiền lành, chất phác, luôn sống gắn bó với nhau trong tình làng nghĩa xóm. Quê hương là một phần không thể thiếu trong trái tim tôi.