Trần Quang Quốc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Quang Quốc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tình huống của bạn H cho thấy bạn ấy đang gặp khó khăn trong việc quản lí chi tiêu cá nhân. Mặc dù có mức lương ổn định, nhưng do chưa có kế hoạch chi tiêu rõ ràng nên H thường tiêu quá tay vào cuối tháng và phải vay mượn bạn bè để trang trải. Việc cố gắng tiết kiệm nhưng không duy trì được thói quen hợp lý có thể xuất phát từ việc chi tiêu theo cảm hứng, không ghi chép các khoản chi hoặc chưa đặt ra giới hạn cho từng loại chi phí.

Để khắc phục tình trạng này, H nên lập kế hoạch chi tiêu hàng tháng, chia thu nhập thành các khoản như: chi phí sinh hoạt cần thiết, tiết kiệm và chi tiêu cá nhân. Ngoài ra, H có thể ghi chép lại các khoản chi tiêu hằng ngày để kiểm soát tiền bạc tốt hơn và tránh mua những thứ không thật sự cần thiết. Bên cạnh đó, việc đặt mục tiêu tiết kiệm cụ thể cũng sẽ giúp H có động lực duy trì thói quen chi tiêu hợp lý.

Như vậy, nếu biết quản lí tài chính cá nhân khoa học và kỉ luật hơn trong chi tiêu, bạn H sẽ tránh được việc tiêu quá tay và không còn phải mượn tiền bạn bè vào cuối tháng.


Trong dòng văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam được biết đến là nhà văn có giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình và thường đi sâu vào những rung động tinh tế của con người. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu thể hiện rõ phong cách ấy. Đoạn trích trên đã khắc họa cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ sau nhiều năm xa cách, qua đó làm nổi bật sự lạnh nhạt của người con và tình yêu thương sâu nặng, âm thầm của người mẹ.

Trước hết, đoạn trích gợi lên khung cảnh ngôi nhà cũ kỹ, tiêu điều nơi quê nghèo. Khi Tâm trở về, “bốn bề yên lặng”, căn nhà “sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn”. Những chi tiết ấy không chỉ miêu tả sự tàn tạ của ngôi nhà mà còn gợi cảm giác buồn vắng, cô đơn. Đó cũng là hình ảnh phản chiếu cuộc sống lam lũ, nghèo khó và sự chờ đợi mỏi mòn của người mẹ già. Trong không gian tĩnh lặng ấy, tiếng guốc “thong thả và chậm hơn trước” của mẹ Tâm vang lên như dấu hiệu của thời gian đã trôi qua, của tuổi già và sự mệt mỏi sau những năm tháng vất vả.

Hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động và giàu tình thương. Khi gặp lại con, bà chỉ nghẹn ngào nói: “Con đã về đấy ư?”. Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng bao niềm xúc động, mong nhớ và hạnh phúc. Bà đã già đi nhiều nhưng vẫn mặc “bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước”, cho thấy cuộc sống nghèo khó và giản dị của bà. Dù vậy, điều bà quan tâm nhất vẫn là con. Bà ân cần hỏi thăm sức khỏe của Tâm, lo lắng khi nghe tin con từng bị ốm nhưng vì “quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi” nên không dám lên thăm. Qua những lời hỏi han chân thành ấy, ta thấy rõ tình yêu thương sâu sắc và tấm lòng luôn hướng về con của người mẹ. Bà còn kể chuyện làng xóm, chuyện cô Trinh thường sang giúp đỡ chỉ để kéo dài cuộc trò chuyện với con trai lâu hơn một chút.

Trái ngược với tình cảm chân thành của mẹ, thái độ của Tâm lại lạnh nhạt và thờ ơ. Những lời nói của anh với mẹ đều gượng gạo, “khó khăn mới ra khỏi miệng”. Anh hỏi chuyện làng quê chỉ để đổi chủ đề, không thực sự quan tâm. Khi nghe mẹ kể về cuộc sống khó khăn ở quê, Tâm “lơ đãng nghe”, dửng dưng vì cho rằng cuộc sống nơi thôn quê “không có liên lạc gì” với cuộc đời giàu sang của mình. Thậm chí, khi mẹ muốn giữ anh ở lại ăn cơm, anh vội vàng từ chối vì nghĩ đến người vợ đang chờ. Hành động lấy tiền đưa cho mẹ cũng bộc lộ sự vô tâm của Tâm: anh nói với giọng hơi kiêu ngạo, như thể tiền bạc có thể bù đắp cho tình cảm. Cách ứng xử ấy cho thấy Tâm đã trở nên xa lạ với chính quê hương và tình mẫu tử thiêng liêng.

Qua sự đối lập giữa hai nhân vật, tác giả đã làm nổi bật bi kịch tình cảm trong gia đình. Người mẹ già luôn yêu thương, mong ngóng con, còn người con lại dửng dưng, coi tiền bạc là sự báo hiếu. Hình ảnh “bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” khiến người đọc không khỏi xót xa. Đó là giọt nước mắt của tủi thân, của tình yêu thương không được đáp lại trọn vẹn. Với lối viết tinh tế, giàu cảm xúc, Thạch Lam đã khắc họa sâu sắc tâm trạng nhân vật thông qua cử chỉ nhỏ, lời nói giản dị nhưng đầy sức gợi.

Như vậy, đoạn trích trong truyện ngắn Trở về không chỉ phản ánh sự xa cách giữa người con với quê hương, gia đình khi bị cuốn vào cuộc sống thành thị, mà còn ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng và cảm động. Qua đó, Thạch Lam nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là công lao và tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Đây chính là giá trị nhân văn sâu sắc khiến tác phẩm vẫn còn ý nghĩa đối với người đọc hôm nay.

câu 1: thể thơ tự do

câu 2: giữa mẹ với con

câu 3: so sánh, so sánh hơi ấm ổ rơm với chăn đệm

cau 4: ổ rơm là hình ảnh ấm áp, bình dị, giàu sức gợi cảm

câu 5: là tình mẫu tử và nỗi nhớ quê hương