Trần Ngọc Kiều Diễm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Văn bản “Những đậm đường xuân” của Băng Sơn đã gợi trong em niềm tự hào và tình yêu sâu sắc đối với truyền thống văn hóa dân tộc Việt Nam. Tác giả miêu tả mùa xuân Hà Nội bằng những hình ảnh thân quen: sắc đào hồng thắm, mùi hương của mứt gừng, tiếng pháo đì đùng, và không khí sum vầy trong mỗi gia đình. Qua ngòi bút tinh tế, Băng Sơn không chỉ tái hiện vẻ đẹp của mùa xuân đất Bắc mà còn gửi gắm tình yêu quê hương, niềm trân trọng những phong tục truyền thống lâu đời. Đọc văn bản, em cảm nhận được vẻ đẹp thanh khiết, đằm thắm của tâm hồn người Việt, luôn hướng về cội nguồn, luôn biết giữ gìn những gì là tinh túy nhất của dân tộc. Từ đó, em thấy mình cần phải biết quý trọng hơn những giá trị văn hóa truyền thống, gìn giữ nếp sống đẹp để mùa xuân Việt Nam mãi tươi đẹp và ấm áp tình người.
Câu2:
Mỗi dân tộc trên thế giới đều có bản sắc văn hoá riêng, là linh hồn và niềm tự hào của dân tộc ấy. Đối với Việt Nam, bản sắc văn hoá dân tộc được kết tinh qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước. Trong thời kỳ hội nhập quốc tế sâu rộng hiện nay, việc giữ gìn và phát huy những giá trị văn hoá truyền thống không chỉ là nhiệm vụ của toàn xã hội mà còn là trách nhiệm lớn lao của thế hệ trẻ – những người kế tục tương lai của đất nước.
Bản sắc văn hoá dân tộc là tập hợp những giá trị tinh thần, đạo đức, lối sống, phong tục, tín ngưỡng, trang phục, tiếng nói, nghệ thuật… tạo nên cốt cách riêng của người Việt Nam. Đó là lòng yêu nước, tinh thần nhân ái, thuỷ chung, hiếu học, cần cù, giản dị. Chính những giá trị ấy đã giúp dân tộc ta vượt qua bao gian nan, giữ vững độc lập và bản lĩnh giữa muôn vàn biến động của thời đại.
Ngày nay, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của khoa học, công nghệ và giao lưu quốc tế, nhiều luồng văn hoá ngoại lai đang tác động đến giới trẻ. Một bộ phận thanh thiếu niên chạy theo xu hướng hiện đại, coi thường giá trị truyền thống, lơ là tiếng Việt, thờ ơ với phong tục quê hương. Đó là biểu hiện đáng lo ngại cho thấy nguy cơ mai một bản sắc dân tộc nếu thế hệ trẻ không có ý thức gìn giữ.
Vì vậy, thế hệ trẻ cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình. Trước hết, phải tự hào và hiểu biết về truyền thống văn hoá dân tộc qua học tập, đọc sách, tìm hiểu lịch sử, phong tục. Tiếp theo, cần hành động cụ thể: nói năng chuẩn mực, tôn trọng tiếng Việt, giữ lối sống nhân ái, nghĩa tình; mặc trang phục phù hợp với văn hoá Việt; tham gia các hoạt động bảo tồn di tích, lễ hội; lan toả những giá trị tốt đẹp trên mạng xã hội. Quan trọng hơn, người trẻ cần biết tiếp thu có chọn lọc văn hoá hiện đại để làm phong phú thêm bản sắc dân tộc mà không đánh mất cội nguồn.
Mỗi hành động nhỏ – như nói lời hay, giữ nếp nhà, kính trọng ông bà, hay đơn giản là hát một câu dân ca đều góp phần làm sống dậy hồn dân tộc. Khi thế hệ trẻ sống đẹp, sống có trách nhiệm với văn hoá quê hương, đất nước ta sẽ luôn gìn giữ được bản sắc độc đáo giữa dòng chảy hội nhập.
Tóm lại, giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc là nghĩa vụ thiêng liêng và tự hào của thế hệ trẻ Việt Nam. Chỉ khi biết trân trọng và phát huy những giá trị ấy, chúng ta mới có thể xây dựng một đất nước vừa hiện đại, vừa đậm đà bản sắc dân tộc – đúng như lời dạy của Bác Hồ: “Văn hoá soi đường cho quốc dân đi”.
Câu 1:
Văn bản “Những dặm đường xuân” thuộc thể loại tùy bút.
Câu 2: Thời điểm gợi cảm hứng cho tác giả là những ngày cuối năm, khi mùa xuân và Tết đang đến gần.
Câu 3: Khung cảnh làng quê hiện lên tươi vui, rộn ràng và ấm áp: phiên chợ cuối năm tấp nập, nhà nhà quét vôi trắng, chuẩn bị Tết; ngoài đình, ngoài chùa, bờ giếng, đồng ruộng đều khoác “áo mới”. Con người ai cũng vui tươi, háo hức, chứa chan niềm hi vọng và tình yêu cuộc sống.
Câu 4:Biện pháp tu từ: liệt kê Tác dụng giúp làm tăang sức gợi hình gợi cảm làm nổi bật không khí vui tươi, tràn đầy sức sống của mùa xuân và niềm hạnh phúc, hi vọng của con người.
Câu 5:Nội dung chính: Văn bản thể hiện niềm vui, sự rộn ràng của không khí Tết, tình yêu quê hương và khát vọng hướng về cái đẹp, cái thiện của con người Việt Nam khi mùa xuân về.
Câu 1: Văn bản “Những đậm đường xuân” của Băng Sơn đã gợi trong em niềm tự hào và tình yêu sâu sắc đối với truyền thống văn hóa dân tộc Việt Nam. Tác giả miêu tả mùa xuân Hà Nội bằng những hình ảnh thân quen: sắc đào hồng thắm, mùi hương của mứt gừng, tiếng pháo đì đùng, và không khí sum vầy trong mỗi gia đình. Qua ngòi bút tinh tế, Băng Sơn không chỉ tái hiện vẻ đẹp của mùa xuân đất Bắc mà còn gửi gắm tình yêu quê hương, niềm trân trọng những phong tục truyền thống lâu đời. Đọc văn bản, em cảm nhận được vẻ đẹp thanh khiết, đằm thắm của tâm hồn người Việt, luôn hướng về cội nguồn, luôn biết giữ gìn những gì là tinh túy nhất của dân tộc. Từ đó, em thấy mình cần phải biết quý trọng hơn những giá trị văn hóa truyền thống, gìn giữ nếp sống đẹp để mùa xuân Việt Nam mãi tươi đẹp và ấm áp tình người.
Câu2:
Mỗi dân tộc trên thế giới đều có bản sắc văn hoá riêng, là linh hồn và niềm tự hào của dân tộc ấy. Đối với Việt Nam, bản sắc văn hoá dân tộc được kết tinh qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước. Trong thời kỳ hội nhập quốc tế sâu rộng hiện nay, việc giữ gìn và phát huy những giá trị văn hoá truyền thống không chỉ là nhiệm vụ của toàn xã hội mà còn là trách nhiệm lớn lao của thế hệ trẻ – những người kế tục tương lai của đất nước.
Bản sắc văn hoá dân tộc là tập hợp những giá trị tinh thần, đạo đức, lối sống, phong tục, tín ngưỡng, trang phục, tiếng nói, nghệ thuật… tạo nên cốt cách riêng của người Việt Nam. Đó là lòng yêu nước, tinh thần nhân ái, thuỷ chung, hiếu học, cần cù, giản dị. Chính những giá trị ấy đã giúp dân tộc ta vượt qua bao gian nan, giữ vững độc lập và bản lĩnh giữa muôn vàn biến động của thời đại.
Ngày nay, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của khoa học, công nghệ và giao lưu quốc tế, nhiều luồng văn hoá ngoại lai đang tác động đến giới trẻ. Một bộ phận thanh thiếu niên chạy theo xu hướng hiện đại, coi thường giá trị truyền thống, lơ là tiếng Việt, thờ ơ với phong tục quê hương. Đó là biểu hiện đáng lo ngại cho thấy nguy cơ mai một bản sắc dân tộc nếu thế hệ trẻ không có ý thức gìn giữ.
Vì vậy, thế hệ trẻ cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình. Trước hết, phải tự hào và hiểu biết về truyền thống văn hoá dân tộc qua học tập, đọc sách, tìm hiểu lịch sử, phong tục. Tiếp theo, cần hành động cụ thể: nói năng chuẩn mực, tôn trọng tiếng Việt, giữ lối sống nhân ái, nghĩa tình; mặc trang phục phù hợp với văn hoá Việt; tham gia các hoạt động bảo tồn di tích, lễ hội; lan toả những giá trị tốt đẹp trên mạng xã hội. Quan trọng hơn, người trẻ cần biết tiếp thu có chọn lọc văn hoá hiện đại để làm phong phú thêm bản sắc dân tộc mà không đánh mất cội nguồn.
Mỗi hành động nhỏ – như nói lời hay, giữ nếp nhà, kính trọng ông bà, hay đơn giản là hát một câu dân ca đều góp phần làm sống dậy hồn dân tộc. Khi thế hệ trẻ sống đẹp, sống có trách nhiệm với văn hoá quê hương, đất nước ta sẽ luôn gìn giữ được bản sắc độc đáo giữa dòng chảy hội nhập.
Tóm lại, giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc là nghĩa vụ thiêng liêng và tự hào của thế hệ trẻ Việt Nam. Chỉ khi biết trân trọng và phát huy những giá trị ấy, chúng ta mới có thể xây dựng một đất nước vừa hiện đại, vừa đậm đà bản sắc dân tộc – đúng như lời dạy của Bác Hồ: “Văn hoá soi đường cho quốc dân đi”.