Vũ Quỳnh Trang
Giới thiệu về bản thân
Ở đoạn cuối phần 2, tác giả đã triển khai quan niệm “Chữ bầu lên nhà thơ” theo cách: - Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới ,xem như đó là sự hậu thuẫn tích cực cho cách lí giải vấn đề của mình. - Diễn giải ý kiến của Ét-mông Gia-bét theo hướng bám sát ý tưởng đã được đề cập từ nhan đề và phần đầu văn bản. Nếu trong phát biểu của mình, Ét-mông Gia-bét gần như chỉ nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ, thì Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ. Rõ ràng, “nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.
Ở đoạn cuối phần 2, tác giả đã triển khai quan niệm “Chữ bầu lên nhà thơ” theo cách: - Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới ,xem như đó là sự hậu thuẫn tích cực cho cách lí giải vấn đề của mình. - Diễn giải ý kiến của Ét-mông Gia-bét theo hướng bám sát ý tưởng đã được đề cập từ nhan đề và phần đầu văn bản. Nếu trong phát biểu của mình, Ét-mông Gia-bét gần như chỉ nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ, thì Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ. Rõ ràng, “nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.
– ở đây, tác giả đã dùng biện pháp ẩn dụ để biểu đạt luận điểm của mình: một nắng hai sương, lực điền, cánh đồng giấy, hạt chữ. Rõ ràng, đằng sau những từ ngữ ấy là một so sánh ngầm, dựa trên sự phát hiện về mối tương đồng giữa hoạt động sáng tạo của nhà thơ và lao động của người nông dân trên đồng ruộng, xét trên cả hai mặt: sự lao khổ và thành tựu cuối cùng có được. Đối với một đất nước
- Tác giả “rất ghét” cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.
- Tác giả “không mê” những nhà thơ thần đồng.
- Tác giả “ưa” những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.
a)- Dấu hiệu nổi bật giúp nhận ra lỗi về mạch lạc là: lỗi dùng từ liên kết: mặc dù ... nên
b)Các lỗi liên kết trong đoạn văn - Về nội dung + câu 1: đề cập việc con người sử dụng điện thoại thay sách + câu 2: con người vứt bỏ thói quen đọc sách + câu 3: nó khó giúp con người tìm được yên tĩnh trong tâm hồn => Các câu không có mối quan hệ triển khai, bổ sung ý nghĩa cho nhau - Về phép liên kết + Sử dụng từ nối không phù hợp: mặc dù ... nên + Sử dụng phép thế không phù hợp: Từ “nó” ở câu thứ 3 là điện thoại, nhưng lại được đặt sau câu 2 nói về sách sẽ khiến bạn đọc hiểu “nó” thay cho “sách” dẫn đến hiểu sai ý văn bản.
c) Cách sửa để đảm bảo đoạn văn có mạch lạc và liên kết :
-Bởi vì không thấy được lợi ích của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ nên hầu như không ít người đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn.
a)-Phép lặp từ đã được sử dụng ở các câu kề nhau mà đoạn văn vẫn rời rạc .Vì ,phép lặp từ "hiền tài" được lặp lại ở 4 câu văn,nhưng trong 4 câu văn đều không có tính thống nhất về chủ đề . Do đó , không có tính mạch lạc và bị rời rạc
b)-Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc:
+Việc lặp lại 4từ " hiền tài" là lỗi lặp từ không phải phép liên kết
+ Đoạn văn không được rõ ràng , không mạch lạc , diễn đạt lủng củng
-Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có mạch lạc chặt chẽ vì các đoạn văn đều xoay quanh và làm nổi bật một luận đề chung, được sắp xếp theo trình tự logic. Tính liên kết được thể hiện rõ qua việc sử dụng các phép liên kết như :phép lặp, phép thế, phép nối .
=>Giúp các câu, các đoạn văn gắn kết chặt chẽ và tạo nên một thể thống nhất, có sự chuyển tiếp nhịp nhàng giữa các ý.
a) Được coi là đoạn văn vì:
- Về hình thức, đoạn văn bắt đầu bằng chữ cái viết hoa, thụt đầu hàng, là sự gắn kết của các câu văn và kết thúc bằng dấu ngắt câu.
-Về nội dung, đoạn văn đã diễn đạt một ý hoàn chỉnh: quan niệm về người nghệ sĩ
b)Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn trên là:
Câu 1: khẳng định bản chất nghệ thuật của con người - Câu 2: chỉ ra những tác động suy nghĩ của người đời chèn ép tới bản chất nghệ thuật ấy - Câu 3: chỉ ra tinh thần không khuất phục những tác động trên của những kẻ thông minh
-Câu 4: khẳng định đó là nghệ sĩ => Mỗi câu văn đều phải dựa vào câu văn trước đó làm tiền đề để nêu ý nghĩa. +Mạch lạc trong phép liên kết: • Phép lặp: chỉ, đồng cảm • Phép thế: tấm lòng ấy, những người ấy • Phép nối: Nói cách khác
C) Dấu hiệu cho thấy liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kề trước đó của văn bản Yêu và đồng cảm là có từ nối: “Nói cách khác”. Điều này cho thấy đoạn văn trước đó tác giả đã đề cập đến nội dung về người nghệ sĩ.
d)-Trong đoạn văn, từ ngữ “người”, “đồng cảm”, “chỉ” được lặp lại nhiều lần.
- Việc lặp như vậy nhằm tạo ra mạch liên kết trong văn bản, giúp các câu trong đoạn văn cùng thống nhất một chủ đề.