Trần Duy Khánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động hôm nay, lối sống chủ động có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Chủ động là tự giác học tập, làm việc, biết đặt mục tiêu và nỗ lực thực hiện thay vì chờ đợi hay phụ thuộc vào người khác. Người sống chủ động luôn biết nắm bắt cơ hội, dám đối mặt với khó khăn và không ngừng hoàn thiện bản thân. Nhờ đó, họ dễ thích nghi với sự thay đổi nhanh chóng của xã hội, tạo dựng được thành công và khẳng định giá trị của mình. Ngược lại, lối sống thụ động khiến con người dễ bỏ lỡ cơ hội, thiếu bản lĩnh và chậm tiến bộ. Đối với học sinh, sống chủ động thể hiện ở việc tự học, tự rèn luyện đạo đức và kỹ năng sống. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện tinh thần trách nhiệm, ý chí và sự tự tin để làm chủ tương lai của chính mình
Câu 2
Đoạn thơ trích từ Bảo kính cảnh giới (bài 43) của Nguyễn Trãi đã vẽ nên bức tranh thiên nhiên mùa hè sinh động, rực rỡ và thấm đượm tấm lòng yêu nước thương dân của tác giả.
Mở đầu là khung cảnh ngày hè tràn đầy sức sống: “Rồi hóng mát thuở ngày trường”. Trong không gian ấy, màu sắc và âm thanh hiện lên thật nổi bật. Màu xanh của hòe “đùn đùn tán rợp trương”, sắc đỏ của thạch lựu “phun thức đỏ”, hương sen “tịn mùi hương” — tất cả tạo nên bức tranh mùa hè rực rỡ, căng tràn nhựa sống. Các động từ mạnh như “đùn đùn”, “phun” làm cảnh vật như đang vận động, sinh sôi mạnh mẽ.
Không chỉ có thiên nhiên, bức tranh còn có âm thanh cuộc sống con người: “Lao xao chợ cá làng ngư phủ”. Từ láy “lao xao” gợi sự nhộn nhịp, ấm no. Thiên nhiên và cuộc sống hòa quyện, tạo nên khung cảnh thanh bình, trù phú.
Đặc biệt, hai câu kết thể hiện tấm lòng cao đẹp của tác giả: “Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng / Dân giàu đủ khắp đòi phương.” Ước mong được gảy khúc đàn của vua Nghiêu Thuấn xưa để cầu cho dân giàu nước mạnh cho thấy lý tưởng vì dân sâu sắc. Dù ở ẩn, tác giả vẫn một lòng lo cho cuộc sống nhân dân.
Qua đoạn thơ, ta thấy được tâm hồn yêu thiên nhiên tinh tế và tấm lòng yêu nước thương dân tha thiết của Nguyễn Trãi. Đó là vẻ đẹp nhân cách cao quý của một bậc anh hùng, danh nhân văn hóa lớn của dân tộc.
Câu 1
Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động hôm nay, lối sống chủ động có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Chủ động là tự giác học tập, làm việc, biết đặt mục tiêu và nỗ lực thực hiện thay vì chờ đợi hay phụ thuộc vào người khác. Người sống chủ động luôn biết nắm bắt cơ hội, dám đối mặt với khó khăn và không ngừng hoàn thiện bản thân. Nhờ đó, họ dễ thích nghi với sự thay đổi nhanh chóng của xã hội, tạo dựng được thành công và khẳng định giá trị của mình. Ngược lại, lối sống thụ động khiến con người dễ bỏ lỡ cơ hội, thiếu bản lĩnh và chậm tiến bộ. Đối với học sinh, sống chủ động thể hiện ở việc tự học, tự rèn luyện đạo đức và kỹ năng sống. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện tinh thần trách nhiệm, ý chí và sự tự tin để làm chủ tương lai của chính mình
Câu 2
Đoạn thơ trích từ Bảo kính cảnh giới (bài 43) của Nguyễn Trãi đã vẽ nên bức tranh thiên nhiên mùa hè sinh động, rực rỡ và thấm đượm tấm lòng yêu nước thương dân của tác giả.
Mở đầu là khung cảnh ngày hè tràn đầy sức sống: “Rồi hóng mát thuở ngày trường”. Trong không gian ấy, màu sắc và âm thanh hiện lên thật nổi bật. Màu xanh của hòe “đùn đùn tán rợp trương”, sắc đỏ của thạch lựu “phun thức đỏ”, hương sen “tịn mùi hương” — tất cả tạo nên bức tranh mùa hè rực rỡ, căng tràn nhựa sống. Các động từ mạnh như “đùn đùn”, “phun” làm cảnh vật như đang vận động, sinh sôi mạnh mẽ.
Không chỉ có thiên nhiên, bức tranh còn có âm thanh cuộc sống con người: “Lao xao chợ cá làng ngư phủ”. Từ láy “lao xao” gợi sự nhộn nhịp, ấm no. Thiên nhiên và cuộc sống hòa quyện, tạo nên khung cảnh thanh bình, trù phú.
Đặc biệt, hai câu kết thể hiện tấm lòng cao đẹp của tác giả: “Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng / Dân giàu đủ khắp đòi phương.” Ước mong được gảy khúc đàn của vua Nghiêu Thuấn xưa để cầu cho dân giàu nước mạnh cho thấy lý tưởng vì dân sâu sắc. Dù ở ẩn, tác giả vẫn một lòng lo cho cuộc sống nhân dân.
Qua đoạn thơ, ta thấy được tâm hồn yêu thiên nhiên tinh tế và tấm lòng yêu nước thương dân tha thiết của Nguyễn Trãi. Đó là vẻ đẹp nhân cách cao quý của một bậc anh hùng, danh nhân văn hóa lớn của dân tộc.