Trần Đinh Quỳnh Hương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Đinh Quỳnh Hương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong kho tàng văn học hiện thực phê phán Việt Nam, truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao là một kiệt tác, khắc họa chân dung người nông dân với số phận bi kịch và những phẩm chất cao quý. Nhân vật Lão Hạc không chỉ là một nạn nhân đáng thương của xã hội cũ mà còn là biểu tượng bất hủ về tình phụ tử thiêng liêng và lòng tự trọng mãnh liệt. Trước hết, Lão Hạc hiện lên là một người nông dân nghèo khổ, điển hình cho thân phận người lao động bị áp bức, bóc lột đến đường cùng trong xã hội nửa phong kiến, thực dân. Lão góa vợ sớm, chỉ có một đứa con trai. Vì nghèo, không đủ tiền cưới vợ cho con theo tục lệ thách cưới khắc nghiệt, lão đành nhìn con phẫn chí bỏ làng đi phu đồn điền cao su biền biệt. Lão sống lủi thủi một mình, bầu bạn duy nhất là con chó Vàng – kỉ vật con trai để lại, được lão yêu thương, chăm sóc như một thành viên trong gia đình. Cuộc sống của lão ngày càng túng quẫn. Sau trận ốm kéo dài, sức khỏe suy kiệt, lão không còn khả năng đi làm thuê để kiếm sống. Lão phải chắt chiu từng đồng, ăn khoai, ăn sung, thậm chí "ăn cả mớ rau má", từ chối mọi sự giúp đỡ từ ông giáo hàng xóm chỉ để giữ trọn vẹn mảnh vườn và số tiền ít ỏi dành dụm cho con trai. Cái đói, cái nghèo đã đẩy lão vào hoàn cảnh bế tắc không lối thoát. Nổi bật trên cái nền số phận bi kịch ấy là những phẩm chất đáng quý của Lão Hạc. Tình yêu thương con vô bờ bến là sợi chỉ đỏ xuyên suốt tác phẩm. Lão Hạc dồn hết tình thương, niềm hy vọng vào đứa con trai độc nhất. Lão cố gắng làm lụng vất vả, nhịn ăn nhịn mặc để giữ mảnh vườn, bởi đó không chỉ là tài sản mà còn là trách nhiệm, là tương lai của con. Lão xem việc bán "cậu Vàng" là một tội lỗi lớn, dằn vặt, đau đớn đến mức "đôi mắt lão dâng dâng nước, lão hu hu khóc" khi kể lại cho ông giáo nghe. Đặc biệt, lòng tự trọng của Lão Hạc khiến người đọc vô cùng cảm phục. Lão nghèo khổ, đói khát, nhưng không bao giờ chịu lụy phiền hay nhận sự giúp đỡ của người khác. Lão thà chịu đói, chịu khổ, từ chối cả việc "ăn tiền" từ mảnh vườn của con. Đỉnh điểm của lòng tự trọng là cái chết đầy bi kịch nhưng cũng đầy cao thượng của lão. Lão Hạc chọn cái chết bằng bả chó - một cái chết đau đớn, dữ dội. Quyết định này xuất phát từ việc lão muốn bảo toàn nhân phẩm, không muốn sống bám vào mảnh vườn của con, không muốn trở thành gánh nặng cho người khác, và trên hết là để chuộc lại "tội" đã bán con chó Vàng. Nhân vật Lão Hạc là một thành công lớn của Nam Cao trong việc xây dựng hình tượng người nông dân với những nét tính cách chân thực, sinh động. Qua Lão Hạc, nhà văn thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với số phận bất hạnh của người nghèo, đồng thời ca ngợi những phẩm chất cao đẹp của họ, đặc biệt là lòng tự trọng và tình phụ tử thiêng liêng. Truyện ngắn Lão Hạc mãi là một tác phẩm mang giá trị nhân văn sâu sắc, thức tỉnh lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu ở mỗi người đọc.

Câu 1:Văn bản thuộc thể loại tùy bút(bút ký chữ tình).

Câu 2:Theo tác giả, “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội nằm ở sự tinh tế, khéo léo, thanh nhã, từ cách chọn quà, thưởng thức chậm rãi đến cảm nhận hương vị bằng cả giác quan.

Câu 3.
Câu văn sử dụng biện pháp so sánh.
→ Tác dụng: làm nổi bật vẻ đẹp, độ sắc của con dao và vị ngọt tinh khiết của miếng dưa, giúp hình ảnh trở nên sinh động, gợi cảm.

Câu 4.
Chủ đề của văn bản: Ca ngợi vẻ đẹp văn hóa ẩm thực Hà Nội xưa và tình yêu tha thiết của tác giả với những hàng quà rong.

Câu 5.
Cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện nhẹ nhàng, tinh tế, giàu cảm xúc, thấm đượm nỗi nhớ và niềm trân trọng đối với nét đẹp bình dị của Hà Nội.

Câu 6.
Tình yêu dành cho quà ăn Hà Nội trong văn bản khiến em hiểu rằng mỗi con người đều có sự gắn bó sâu nặng với quê hương mình. Quê hương không chỉ là nơi sinh ra mà còn là những ký ức quen thuộc, bình dị gắn với đời sống hằng ngày. Chính những điều nhỏ bé như món ăn, con phố, hay tiếng rao cũng có thể nuôi dưỡng tình yêu quê hương. Khi trân trọng những giá trị ấy, con người sẽ thêm yêu và có trách nhiệm gìn giữ bản sắc quê hương.