Đào Thu Huế

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Thu Huế
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Thể thơ: tự do

Câu 2:

- Người bộc lộ cảm xúc: nhân vật tôi " người lính".Đó là cuộc gặp gỡ giữa người lính và bà mẹ nghèo ở vùng đồng chiêm

Câu 3:

- BPTT: So sánh. " Hơi ấm của rơm" với " chăn đệm"

-TD:

+ Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt giúp câu thơ trở nên hay hơn sinh động hấp dẫn hơn

+ Nhấn mạnh hơi ấm của mẹ ấm áp hơn những điều xung quanh

+Khẳng định tình cảm mẹ con quý hơn vật chất, dù thiếu thốn nhưng đầy tình yêu thương

Câu 4:

- Sự nghèo khó, giản dị của làng quê Việt Nam thời chiến

- Tình yêu thương, sự sẻ chia nồng hậu không vụ lợi của nhân dân dành cho bộ đội

Câu 5:

- Cảm hứng chủ đạo: cả ngợi tình mẹ con ấm áp

Câu 6:

Đọc xong bài thơ"Hơi ấm ổ rơm " của Nguyễn Duy mang đến cho em cảm giác bình yên.Hình ảnh ổ rơm gợi sự ấm áp chở che như vòng tay của mẹ .Qua đó em thấy hạnh phúc đến từ những điều giản dị xung quanh mình. Bài thơ giúp em thêm yêu thiên nhiên và tình người

Viết

Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, luôn hướng ngòi bút về những con người bình dị và những cảm xúc đời thường sâu kín. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Qua đoạn trích, nhà văn đã khắc họa cuộc gặp gỡ đầy nghẹn ngào giữa Tâm và người mẹ già sau nhiều năm xa cách, đồng thời thể hiện bi kịch tinh thần của con người khi bị cuộc sống nơi thành thị làm cho xa rời cội nguồn và tình thân Mở đầu đoạn trích là khung cảnh ngôi nhà quê nghèo nàn, vắng lặng. Sau sáu năm xa cách, Tâm trở về nhưng điều đầu tiên anh cảm nhận được là sự tiêu điều của ngôi nhà cũ: “cái nhà cũ vẫn như trước”, chỉ “sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn”. Không gian ấy gợi nên sự nghèo khó, hiu quạnh và cũng cho thấy thời gian đã để lại dấu vết nặng nề trên quê hương và cuộc đời người mẹ già. Tiếng guốc quen thuộc của mẹ vang lên “thong thả và chậm hơn trước” càng làm nổi bật sự già nua, lam lũ của bà. Chỉ bằng vài chi tiết giản dị, Thạch Lam đã tạo nên một bầu không khí buồn thương, lặng lẽ. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật xúc động và giàu tình yêu thương. Khi nhìn thấy con, bà cụ “ứa nước mắt”, nghẹn ngào đến mức “không nói được”. Bao năm xa cách, bà vẫn luôn mong ngóng, nhớ thương và lo lắng cho con trai. Những câu hỏi của bà đều chứa chan sự quan tâm: hỏi về sức khỏe, công việc, cuộc sống của Tâm nơi thành phố. Dù tuổi già cô đơn, cuộc sống khó khăn, bà vẫn chỉ nghĩ cho con. Đặc biệt, chi tiết bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” ở cuối đoạn trích khiến người đọc vô cùng xót xa. Điều bà cần không phải tiền bạc mà chính là sự quan tâm, yêu thương và tình cảm chân thành từ con trai. Trái ngược với tấm lòng của mẹ là thái độ lạnh nhạt, dửng dưng của Tâm. Dù trở về ngôi nhà tuổi thơ nhưng anh không hề xúc động. Những lời nói với mẹ đều gượng gạo, khó khăn: “Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được”. Khi nghe nhắc đến cô Trinh – người con gái vẫn nhớ và chờ đợi mình – Tâm chỉ “nhún vai, không trả lời”. Anh không còn thiết tha với những con người và kỉ niệm nơi quê cũ. Tâm cảm thấy “cái đời ở thôn quê với đời của chàng… không có liên lạc gì với nhau cả”. Sự thay đổi ấy cho thấy anh đã bị lối sống nơi thành thị làm cho trở nên thực dụng, ích kỉ và xa rời tình nghĩa. Không chỉ lạnh nhạt với quê hương, Tâm còn tỏ ra khó chịu trước sự quan tâm của mẹ. Những câu hỏi ân cần của bà cụ chỉ khiến anh “khó chịu”, “trả lời qua loa lấy lệ”. Anh luôn nghĩ đến việc trở về với cuộc sống riêng nơi thành phố, với người vợ đang chờ đợi. Ngay cả khi đưa tiền cho mẹ, Tâm cũng mang vẻ “hơi kiêu ngạo”, như thể đó là cách để hoàn thành trách nhiệm hơn là biểu hiện của tình yêu thương. Hành động “vội vàng bước ra” của Tâm ở cuối đoạn trích đã bộc lộ rõ sự vô tâm và khoảng cách tình cảm giữa anh với mẹ. Qua đoạn trích, Thạch Lam đã thể hiện tài năng miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế. Nhà văn không xây dựng những tình tiết gay cấn mà tập trung đi sâu vào cảm xúc, ánh nhìn, cử chỉ và những biến chuyển âm thầm trong nội tâm con người. Giọng văn nhẹ nhàng, chậm buồn nhưng giàu sức gợi đã làm nổi bật nỗi cô đơn của người mẹ già và sự lạnh lùng của người con trai sau những đổi thay của cuộc sống. Đồng thời, tác giả cũng kín đáo phê phán lối sống thực dụng khiến con người quên đi tình thân và cội nguồn quê hương. Đoạn trích trong truyện ngắn Trở về không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về đạo lí làm người. Mỗi chúng ta cần biết yêu thương, quan tâm cha mẹ và trân trọng những tình cảm gia đình giản dị nhưng vô cùng quý giá. Bằng ngòi bút giàu cảm xúc và tinh tế, Thạch Lam đã để lại trong lòng người đọc niềm xúc động sâu xa về tình người và những giá trị bền vững của cuộc sống.