Nguyễn Bình Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Thông tin cơ bản của văn bản là gì? Thông tin cơ bản của văn bản là: Vai trò và sự đóng góp quan trọng của trí tuệ nhân tạo (AI) cùng các công nghệ mới nổi (mạng xã hội, phần mềm mã nguồn mở, thị giác máy tính) trong việc hỗ trợ, thúc đẩy các nỗ lực cứu hộ, cứu nạn và cứu trợ nhân đạo sau các thảm họa thiên tai (cụ thể là trận động đất tại Thổ Nhĩ Kỳ và Syria). Câu 2. Chỉ ra một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản. Đây là văn bản thông tin. Các đặc điểm hình thức bao gồm: Có các đề mục rõ ràng: Các phần được đánh số (1), (2), (3) và có tiêu đề in đậm để phân loại nội dung. Sử dụng phương tiện phi ngôn ngữ: Có hình ảnh minh họa (ảnh hiện trường động đất) kèm chú thích để làm rõ nội dung văn bản. Ngôn ngữ khách quan: Sử dụng nhiều số liệu thực tế (độ Richter, ngày tháng, tên các tổ chức quốc tế như WHO, Liên Hợp Quốc). Câu 3. a. Xác định 01 phép liên kết: * Phép thế: Dùng từ "Theo đó" ở đầu câu thứ hai để thay thế và kết nối với nội dung việc sử dụng mạng xã hội đã nêu ở câu trước. (Hoặc phép lặp: Lặp lại cụm từ "chia sẻ thông tin quan trọng", "hỗ trợ"). b. Tìm 01 thuật ngữ và cho biết khái niệm: Thuật ngữ: AI (Trí tuệ nhân tạo). Khái niệm: Là một ngành thuộc lĩnh vực khoa học máy tính, tập trung vào việc tạo ra các hệ thống máy móc có khả năng mô phỏng trí thông minh của con người để thực hiện các nhiệm vụ như nhận diện hình ảnh, giải quyết vấn đề, ra quyết định... Câu 4. Tác dụng của 01 phương tiện phi ngôn ngữ ở phần (1). Phương tiện: Hình ảnh đống đổ nát sau trận động đất. Tác dụng: Giúp người đọc hình dung trực quan, sinh động về quy mô tàn phá khủng khiếp của thiên tai mà ngôn ngữ khó diễn tả hết; đồng thời tăng tính xác thực và sự tin cậy cho các thông tin được đưa ra trong văn bản. Câu 5. Hiệu quả của cách triển khai thông tin trong phần (2). Ở phần (2), thông tin được triển khai theo cách phân loại đối tượng (liệt kê các loại công nghệ khác nhau: Mạng xã hội, Phần mềm mã nguồn mở, Hệ thống AI). Hiệu quả: Giúp người đọc dễ dàng theo dõi, nắm bắt được sự đa dạng của công nghệ và vai trò cụ thể của từng loại công nghệ trong công tác cứu hộ, làm cho vấn đề trở nên chi tiết và có sức thuyết phục cao. Câu 6. Góc nhìn của một người trẻ về việc sử dụng AI hiệu quả và hợp lý: Từ góc nhìn của một người trẻ, chúng ta nên sử dụng AI theo các hướng sau: Xem AI là công cụ hỗ trợ, không phải sự thay thế: Sử dụng AI để tối ưu hóa năng suất học tập, tìm kiếm thông tin và giải quyết các vấn đề phức tạp, nhưng không được ỷ lại hoặc để AI suy nghĩ thay hoàn toàn. Kiểm chứng thông tin: Luôn có tư duy phản biện trước các kết quả AI đưa ra để tránh thông tin sai lệch hoặc định kiến. Sử dụng đạo đức và trách nhiệm: Không dùng AI vào các mục đích xấu như gian lận, xâm phạm quyền riêng tư hay phát tán thông tin giả. Không ngừng học hỏi: Chủ động cập nhật kiến thức về công nghệ để làm chủ AI, biến nó thành đòn bẩy cho sự sáng tạo và đóng góp các giá trị nhân văn cho cộng đồng
Câu 1. Thông tin cơ bản của văn bản là gì? Thông tin cơ bản của văn bản là: Vai trò và sự đóng góp quan trọng của trí tuệ nhân tạo (AI) cùng các công nghệ mới nổi (mạng xã hội, phần mềm mã nguồn mở, thị giác máy tính) trong việc hỗ trợ, thúc đẩy các nỗ lực cứu hộ, cứu nạn và cứu trợ nhân đạo sau các thảm họa thiên tai (cụ thể là trận động đất tại Thổ Nhĩ Kỳ và Syria). Câu 2. Chỉ ra một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản. Đây là văn bản thông tin. Các đặc điểm hình thức bao gồm: Có các đề mục rõ ràng: Các phần được đánh số (1), (2), (3) và có tiêu đề in đậm để phân loại nội dung. Sử dụng phương tiện phi ngôn ngữ: Có hình ảnh minh họa (ảnh hiện trường động đất) kèm chú thích để làm rõ nội dung văn bản. Ngôn ngữ khách quan: Sử dụng nhiều số liệu thực tế (độ Richter, ngày tháng, tên các tổ chức quốc tế như WHO, Liên Hợp Quốc). Câu 3. a. Xác định 01 phép liên kết: * Phép thế: Dùng từ "Theo đó" ở đầu câu thứ hai để thay thế và kết nối với nội dung việc sử dụng mạng xã hội đã nêu ở câu trước. (Hoặc phép lặp: Lặp lại cụm từ "chia sẻ thông tin quan trọng", "hỗ trợ"). b. Tìm 01 thuật ngữ và cho biết khái niệm: Thuật ngữ: AI (Trí tuệ nhân tạo). Khái niệm: Là một ngành thuộc lĩnh vực khoa học máy tính, tập trung vào việc tạo ra các hệ thống máy móc có khả năng mô phỏng trí thông minh của con người để thực hiện các nhiệm vụ như nhận diện hình ảnh, giải quyết vấn đề, ra quyết định... Câu 4. Tác dụng của 01 phương tiện phi ngôn ngữ ở phần (1). Phương tiện: Hình ảnh đống đổ nát sau trận động đất. Tác dụng: Giúp người đọc hình dung trực quan, sinh động về quy mô tàn phá khủng khiếp của thiên tai mà ngôn ngữ khó diễn tả hết; đồng thời tăng tính xác thực và sự tin cậy cho các thông tin được đưa ra trong văn bản. Câu 5. Hiệu quả của cách triển khai thông tin trong phần (2). Ở phần (2), thông tin được triển khai theo cách phân loại đối tượng (liệt kê các loại công nghệ khác nhau: Mạng xã hội, Phần mềm mã nguồn mở, Hệ thống AI). Hiệu quả: Giúp người đọc dễ dàng theo dõi, nắm bắt được sự đa dạng của công nghệ và vai trò cụ thể của từng loại công nghệ trong công tác cứu hộ, làm cho vấn đề trở nên chi tiết và có sức thuyết phục cao. Câu 6. Góc nhìn của một người trẻ về việc sử dụng AI hiệu quả và hợp lý: Từ góc nhìn của một người trẻ, chúng ta nên sử dụng AI theo các hướng sau: Xem AI là công cụ hỗ trợ, không phải sự thay thế: Sử dụng AI để tối ưu hóa năng suất học tập, tìm kiếm thông tin và giải quyết các vấn đề phức tạp, nhưng không được ỷ lại hoặc để AI suy nghĩ thay hoàn toàn. Kiểm chứng thông tin: Luôn có tư duy phản biện trước các kết quả AI đưa ra để tránh thông tin sai lệch hoặc định kiến. Sử dụng đạo đức và trách nhiệm: Không dùng AI vào các mục đích xấu như gian lận, xâm phạm quyền riêng tư hay phát tán thông tin giả. Không ngừng học hỏi: Chủ động cập nhật kiến thức về công nghệ để làm chủ AI, biến nó thành đòn bẩy cho sự sáng tạo và đóng góp các giá trị nhân văn cho cộng đồng
Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao của cuộc đời, kẻ thù lớn nhất không phải là sự thiếu hụt tài năng hay nguồn lực, mà đôi khi lại chính là một thói quen cố hữu nằm sâu trong mỗi cá nhân: thói quen trì hoãn. Có ý kiến cho rằng: "Thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người". Đây là một nhận định hoàn toàn xác đáng và mang tính cảnh tỉnh cao trong xã hội hiện đại. Trì hoãn, hiểu một cách đơn giản, là việc cố tình chậm trễ trong việc bắt đầu hoặc hoàn thành một nhiệm vụ cần thiết, dù bản thân biết rõ việc đó sẽ dẫn đến những hậu quả tiêu cực. Thay vì đối diện với những đầu việc quan trọng, người có thói quen trì hoãn thường chọn cách "khất" sang ngày mai, tuần sau, hoặc ưu tiên những việc giải trí nhất thời như lướt mạng xã hội, xem phim hay tán gẫu. Sự ảnh hưởng của trì hoãn đối với cuộc sống hiện tại là vô cùng rõ rệt. Khi công việc bị tích tụ quá lâu đến sát thời hạn cuối cùng (deadline), chúng ta buộc phải làm việc trong trạng thái vội vã, dẫn đến sự thiếu chỉn chu và sai sót là điều không thể tránh khỏi. Không chỉ vậy, trì hoãn còn tạo ra một "gánh nặng tâm lý" vô hình. Càng để lâu, sự lo lắng và căng thẳng càng tăng cao, khiến con người luôn sống trong trạng thái bất an, mệt mỏi, từ đó làm giảm sút chất lượng cuộc sống và sức khỏe tinh thần. Xét về tương lai dài hạn, thói quen trì hoãn chính là "kẻ sát nhân" của những ước mơ. Thời gian là một nguồn tài nguyên hữu hạn và công bằng cho tất cả mọi người. Những ai biết tận dụng thời gian sẽ nắm bắt được cơ hội, còn những ai luôn nói câu "để sau" sẽ dần bị tụt hậu. Trì hoãn khiến chúng ta bỏ lỡ những thời điểm vàng để phát triển bản thân, để khởi nghiệp hay để thực hiện những hoài bão lớn lao. Một tương lai rạng rỡ không bao giờ dành cho người luôn chần chừ trước những quyết định quan trọng của đời mình. Tại sao chúng ta lại trì hoãn? Phần lớn xuất phát từ tâm lý ngại khó, sợ thất bại, hoặc đơn giản là sự thiếu kỷ luật với bản thân. Tuy nhiên, chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi. Hãy bắt đầu bằng việc lập kế hoạch cụ thể theo ngày, chia nhỏ những mục tiêu lớn thành các bước đi đơn giản để không cảm thấy áp lực. Đồng thời, hãy rèn luyện thói quen tập trung, loại bỏ điện thoại hay các thiết bị gây xao nhãng khi làm việc. Tóm lại, trì hoãn là một "liều thuốc độc" êm dịu khiến con người ngủ quên trên những dự định mà quên mất rằng thực tế đang trôi đi. Để có một tương lai vững chắc, mỗi người cần quyết tâm loại bỏ thói quen này ngay từ bây giờ. Hãy nhớ rằng: "Thời gian không chờ đợi một ai", và hành động sớm nhất chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự thành công.
Câu 1. Trả lời: Văn bản bàn về những mặt trái và tác hại của việc con người quá lệ thuộc vào công nghệ hiện đại trong cuộc sống (làm giảm kỹ năng tư duy, xâm phạm quyền riêng tư, và làm rạn nứt các mối quan hệ thực tế). Câu 2. Trả lời: Câu văn nêu ý kiến là: "Công nghệ khiến cho công việc xâm nhập cả vào cuộc sống gia đình và vui chơi giải trí." hoặc câu "Con người kết nối công nghệ nhiều hơn, thiếu giao tiếp và gặp gỡ thực tế, đánh mất kĩ năng giao tiếp." Câu 3. a. Xác định 01 phép liên kết dùng để liên kết các câu trong đoạn trích: Phép lặp: Lặp từ "công nghệ", "người lao động". Phép thế: Dùng từ "họ" để thay thế cho "người lao động". b. Xác định phép liên kết chủ yếu dùng để liên kết đoạn (1) và đoạn (2): Phép thế: Cụm từ "Một trong số đó" ở đầu đoạn (2) thay thế cho nội dung về các "hại nghiêm trọng" đã nhắc đến ở đoạn (1). Câu 4. Trả lời: Tác giả đưa ra các bằng chứng về tivi thông minh ghi lại cuộc trò chuyện, các ứng dụng ngân hàng theo dõi thói quen chi tiêu... Việc này giúp tăng tính thuyết phục, chứng minh rằng sự xâm phạm quyền riêng tư của công nghệ không còn là lý thuyết mà là thực tế hiện hữu, khiến người đọc phải cảnh giác hơn. Câu 5. Trả lời: Người viết thể hiện thái độ lo ngại, phê phán và cảnh báo. Tác giả lo lắng trước việc con người dần mất đi sự chủ động, mất đi kỹ năng sống và sự riêng tư vì quá phụ thuộc vào thiết bị điện tử. Câu 6: Để tạo sự gắn kết thực sự trong thời đại số, chúng ta có thể thực hiện các hành động cụ thể sau: Nguyên tắc "Tắt thiết bị, bật kết nối": Thiết lập các khoảng thời gian "không công nghệ" (ví dụ: trong bữa cơm gia đình, khi đi cà phê với bạn bè). Hãy chủ động cất điện thoại để tập trung lắng nghe và quan sát cảm xúc của người đối diện. Ưu tiên gặp gỡ trực tiếp: Thay vì chỉ nhắn tin qua mạng xã hội, hãy dành thời gian để gặp mặt, cùng nhau tham gia các hoạt động thực tế như chơi thể thao, nấu ăn, hoặc đi dạo. Sử dụng công nghệ một cách thông minh: Dùng mạng xã hội như một công cụ để lên lịch hẹn hoặc chia sẻ những khoảnh khắc tích cực, chứ không dùng nó để thay thế hoàn toàn cho các cuộc trò chuyện sâu sắc. Học cách lắng nghe chủ động: Khi ở bên cạnh người thân, hãy học cách hỏi han và chia sẻ về những vấn đề trong cuộc sống thay vì mỗi người chỉ tập trung vào màn hình cá nhân. Thông điệp: "Công nghệ chỉ là công cụ, trái tim mới là sợi dây kết nối." Chúng ta cần làm chủ công nghệ thay vì để nó điều khiển các mối quan hệ của mình.
Câu 1: Câu chuyện "Hai vợ chồng người thầy bói" mượn tình huống hài hước để phê phán lối nhìn nhận phiến diện, bảo thủ. Cả hai nhân vật đều có khiếm khuyết về thể chất: chồng mù, vợ điếc. Thay vì thấu hiểu và bổ trợ cho nhau, họ lại lấy cái "phần sự thật" ít ỏi mà mình cảm nhận được để phủ nhận hoàn toàn ý kiến của người khác. Người vợ chỉ thấy cờ phướn nên khăng khăng không có trống kèn; người chồng chỉ nghe tiếng trống nên mắng vợ nói láo về sự tồn tại của những lá cờ. Sự mâu thuẫn đẩy lên đỉnh điểm khi cả hai đều tự phụ, cho rằng mình đúng tuyệt đối mà quên mất rằng thế giới vốn đa chiều. Qua tiếng cười trào phúng, tác giả dân gian nhắc nhở chúng ta bài học về sự khiêm tốn và cái nhìn toàn diện: đừng bao giờ dùng cái nhìn hạn hẹp của cá nhân để đánh giá toàn bộ bản chất sự việc, đặc biệt là khi chính mình cũng đang có những giới hạn nhất định. Câu 2: Trong thời đại công nghệ số, mạng xã hội (MXH) đã trở thành một phần tất yếu của cuộc sống. Tuy nhiên, đằng sau những lượt "like" và "comment" sôi nổi, có một thực tế đáng suy ngẫm: "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn". Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm này. Trước hết, MXH tạo ra một thứ "kết nối ảo" nhưng "khoảng cách thật". Chúng ta có thể có hàng ngàn bạn bè trên Facebook, nhưng khi gặp khó khăn thực sự, lại chẳng biết nhắn tin cho ai. Việc dành quá nhiều thời gian để lướt màn hình khiến con người dần quên đi cách giao tiếp trực diện – nơi mà ánh mắt, nụ cười và sự hiện diện vật lý mới là sợi dây gắn kết tình cảm chân thực nhất. Chúng ta ngồi cạnh nhau trong một quán cà phê nhưng mỗi người lại bận rộn với thế giới riêng trong chiếc điện thoại, vô tình xây nên bức tường ngăn cách với những người thân thương nhất. Thứ hai, MXH là nơi trình diễn những "phiên bản hoàn hảo". Nhìn vào cuộc sống lung linh, những chuyến du lịch sang chảnh hay thành công của người khác, chúng ta dễ rơi vào cái bẫy so sánh. Cảm giác thua kém, tự ti bắt đầu nảy sinh, khiến con người tự thu mình lại trong vỏ ốc của sự đố kỵ và mặc cảm. Sự cô đơn lúc này không phải vì thiếu người trò chuyện, mà vì ta cảm thấy không ai hiểu được những áp lực và nỗi buồn thực sự đằng sau tấm hình đại diện luôn mỉm cười. Hơn nữa, sự phụ thuộc vào các thuật toán khiến chúng ta dần mất đi khả năng lắng nghe những ý kiến trái chiều. Mỗi người bị nhốt trong một "hầm trú ẩn thông tin" của riêng mình, dẫn đến sự thiếu thấu cảm và chia sẻ giữa người với người. Tuy nhiên, công bằng mà nói, MXH bản chất là một công cụ trung lập. Nó chỉ khiến ta cô đơn khi ta để nó chiếm lấy toàn bộ quỹ thời gian và thay thế hoàn toàn cho thực tại. Để không trở thành "ốc đảo" giữa đại dương số, mỗi người cần biết cân bằng giữa thế giới ảo và đời thực. Hãy học cách buông điện thoại xuống để lắng nghe tiếng lòng của chính mình và dành thời gian chất lượng cho gia đình, bạn bè. Tóm lại, sự cô đơn trong thời đại số không đến từ MXH, mà đến từ cách chúng ta sử dụng nó. Chỉ khi biết làm chủ công nghệ, chúng ta mới có thể tìm thấy sự kết nối đích thực và thoát khỏi bóng tối của sự cô đơn.
Câu 1. Thời gian trong truyện mang đặc điểm của thời gian nghệ thuật trong truyện ngụ ngôn/truyện dân gian: không xác định cụ thể ngày tháng năm, thường bắt đầu bằng các cụm từ ước lệ như "Một hôm". Điều này giúp câu chuyện mang tính khái quát, có thể xảy ra ở bất cứ đâu và vào bất cứ lúc nào để rút ra bài học nhân sinh. Câu 2. Điểm chung của hai vợ chồng người thầy bói là: Về thể chất: Cả hai đều có khiếm khuyết về giác quan (chồng bị mù/đui, vợ bị điếc). Về nhận thức: Cả hai đều chỉ tin vào những gì hạn hẹp mà mình cảm nhận được, có cái nhìn phiến diện, chủ quan. Về tính cách: Cả hai đều bảo thủ, nóng nảy, thích khẳng định mình đúng và sẵn sàng cãi vã, mắng nhiếc đối phương dù bản thân không có cái nhìn toàn diện. Câu 3. Sự kiện chính là cuộc tranh cãi gay gắt giữa người chồng (nghe thấy tiếng trống kèn nhưng không thấy cờ) và người vợ (nhìn thấy cờ nhưng không nghe thấy tiếng trống kèn) khi gặp một đám ma trên đường. Sự việc kết thúc khi có người ngoài vào giải thích cho họ hiểu sự thật khách quan. Câu 4. Đề tài: Nhận thức của con người về thực tế khách quan và sự bảo thủ trong cách nhìn nhận. Căn cứ xác định: * Dựa vào nội dung câu chuyện xoay quanh việc hai người có khiếm khuyết tranh cãi về cùng một sự việc dựa trên góc nhìn hạn hẹp của cá nhân. Dựa vào thể loại: Đây là truyện ngụ ngôn (trích từ Truyện ngụ ngôn Quyển 1), mục đích chính là để phê phán thói chủ quan, thiển cận. Câu 5. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Mỗi người có một hoàn cảnh, trải nghiệm và vị trí quan sát khác nhau, giống như hai vợ chồng thầy bói trong truyện, nếu chỉ nhìn từ một phía sẽ dẫn đến sai lệch. Việc biết lắng nghe giúp ta thu thập thêm thông tin, lấp đầy những "điểm mù" trong nhận thức của chính mình. Ví dụ, khi cùng nhìn vào một con số 6 nằm dưới đất, người đứng ở trên sẽ thấy số 6 nhưng người đứng đối diện lại thấy số 9; nếu không lắng nghe đối phương, cả hai sẽ mãi mãi tranh cãi vô ích. Chỉ khi tôn trọng sự khác biệt, chúng ta mới có được cái nhìn toàn diện, thấu đáo và xây dựng được những mối quan hệ hòa hợp.
Kỹ năng sống: Chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tương lai
Trong thời đại kỷ nguyên số phát triển như vũ bão, giáo dục không còn chỉ gói gọn trong những trang sách hay những điểm số lý thuyết. Thế nhưng, vẫn tồn tại một quan điểm cho rằng: "Với học sinh, kỹ năng sống không quan trọng như tri thức". Đây là một cái nhìn phiến diện, nếu không muốn nói là một sai lầm tai hại có thể biến học sinh thành những "cỗ máy biết chữ" nhưng lạc lõng giữa dòng đời.
Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng tri thức là nền tảng cốt yếu, là hành trang văn hóa để con người tiếp cận văn minh. Tuy nhiên, nếu tri thức là hạt giống thì kỹ năng sống chính là đất, nước và ánh sáng để hạt giống đó nảy mầm. Kỹ năng sống bao gồm khả năng giao tiếp, giải quyết vấn đề, tư duy phản biện, sự thích nghi và quản lý cảm xúc. Thiếu đi những điều này, tri thức dù uyên thâm đến đâu cũng chỉ là "vốn liếng nằm chết" trên giấy tờ.
Tại sao nói kỹ năng sống vô cùng quan trọng đối với học sinh?
- Sự thích nghi trong môi trường thực tế: Một học sinh có thể giải quyết các bài toán tích phân phức tạp nhưng lại lúng túng khi phải làm việc nhóm hoặc không biết cách ứng phó khi gặp sự cố ngoài đường. Thực tế cuộc đời không phải là một bài kiểm tra có sẵn đáp án A, B, C; nó đòi hỏi sự linh hoạt và bản lĩnh để đối mặt với những biến số bất ngờ.
- Xây dựng các mối quan hệ: Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội. Nếu không có kỹ năng giao tiếp và lắng nghe, học sinh sẽ khó có thể kết nối, tìm kiếm sự hỗ trợ hoặc tạo dựng niềm tin với những người xung quanh. Một người giỏi chuyên môn nhưng kém kỹ năng ứng xử sẽ rất khó để tiến xa trong sự nghiệp tương lai.
- Sức khỏe tinh thần và sự bền bỉ: Kỹ năng quản lý cảm xúc giúp học sinh vượt qua áp lực thi cử, đối diện với thất bại mà không rơi vào tuyệt vọng. Trong một thế giới đầy rẫy những thách thức về tâm lý, kĩ năng sống chính là "bộ giáp" bảo vệ các em trước những tiêu cực.
Có một thực trạng đáng buồn là hiện nay nhiều "thủ khoa" ra trường vẫn thất nghiệp hoặc loay hoay không biết bắt đầu từ đâu. Nguyên nhân thường thấy là do họ quá tập trung vào điểm số mà quên mất việc rèn luyện sự tự tin, khả năng sáng tạo và tư duy độc lập. Một người sở hữu tri thức mà thiếu kỹ năng sống giống như một chiếc xe hơi đắt tiền nhưng không có người lái hay nhiên liệu; nó có thể đẹp, có thể giá trị, nhưng lại không thể di chuyển đến đích.
Tuy nhiên, phản đối quan điểm trên không có nghĩa là chúng ta coi nhẹ tri thức. Tri thức và kỹ năng sống là hai chân của một con người; thiếu một trong hai, chúng ta đều trở nên khập khiễng. Giáo dục hiện đại cần hướng tới sự dung hòa: học để biết (tri thức) và học để làm, học để cùng chung sống (kỹ năng).
Tóm lại, quan niệm coi trọng tri thức hơn kỹ năng sống đã quá lỗi thời. Đối với học sinh – những chủ nhân tương lai của đất nước – việc trau dồi kỹ năng sống không chỉ là "môn phụ" mà là một yêu cầu sống còn. Đừng để các em chỉ là những cuốn từ điển sống khô khan, hãy giúp các em trở thành những cá nhân toàn diện, vừa có trí tuệ mẫn tiệp, vừa có tâm hồn nhạy bén và đôi tay khéo léo để làm chủ cuộc đời mình.
Tri thức đưa bạn đến vạch xuất phát, nhưng chính kỹ năng sống mới là thứ đưa bạn về đích thành công.
C1:Văn bản tập trung bàn về ý nghĩa của lòng kiên trì.
c2:Câu văn nêu luận điểm ở đoạn (2): Kiên trì là cầu nối để thực hiện lí tưởng, là bến phà và là nấc thang dẫn đến thành công.
C3:a.
– Phép nối: “Tuy nhiên”.
– Phép lặp: “Chúng ta”.
b. Phép liên tưởng: “Kiên trì”, “kiên nhẫn”, “nhẫn nại”, “chăm chỉ”, nỗ lực”. Trường liên tưởng: Những phẩm chất tốt đẹp.
C4:– Cách mở đầu văn bản: Sử dụng phương pháp lập luận giải thích, làm rõ khái niệm của kiên trì và nêu ra ý nghĩa của sự kiên trì với cuộc sống của con người.
– Tác dụng của cách mở đầu văn bản:
+ Giúp người đọc hiểu được khái niệm của vấn đề trước khi bàn sâu rộng.
+ Giúp người đọc xác định được vấn đề bàn luận trong văn bản (ý nghĩa của sự kiên trì) từ đó dễ dàng theo dõi quan điểm, ý kiến của tác giả.
+ Giúp bài viết có tính hệ thống, mạch lạc, logic: Giải thích khái niệm rồi đi đến việc bàn luận về ý nghĩa của sự kiên trì.
Câu 5 – Bằng chứng: Một nhân vật (nhà khoa học) có những phát minh giúp ích cho loài người.
– Nhận xét về bằng chứng:
+ Bằng chứng có tính xác thực, khách quan, thuyết phục.
+ Bằng chứng giúp làm sáng tỏ ý kiến: Kiên trì là cầu nối để thực hiện lí tưởng, là bến phà và là nấc thang dẫn đến thành công.
Câu 6 Ý kiến của tác giả về sức mạnh của lòng kiên trì hoàn toàn chính xác và tôi đã tự mình kiểm chứng điều đó qua việc học bơi vào mùa hè năm ngoái. Ban đầu, nỗi sợ nước khiến tôi nhiều lần muốn bỏ cuộc khi liên tục bị sặc và không thể nổi được trên mặt nước. Tuy nhiên, thay vì đầu hàng, tôi đã tự nhủ phải kiên trì luyện tập mỗi ngày, bắt đầu từ những động tác cơ bản nhất là tập thở và đập chân. Chính sự bền bỉ, không ngại thất bại đã giúp tôi dần làm chủ được cơ thể và cuối cùng có thể bơi lội một cách tự tin. Trải nghiệm này giúp tôi hiểu rằng, mọi trở ngại dù lớn đến đâu cũng sẽ bị khuất phục nếu chúng ta giữ vững ý chí và không ngừng nỗ lực. Lòng kiên trì không chỉ mang lại thành công mà còn là "chìa khóa" giúp chúng ta khám phá những giới hạn mới của bản thân.
Trong lịch sử thám hiểm vũ trụ của loài người, sự kiện robot Perseverance (Sự kiên trì) của Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) hạ cánh thành công xuống bề mặt Hỏa Tinh vào ngày 18 tháng 2 năm 2021 là một mốc son chói lọi. Đây không chỉ là một thành tựu kỹ thuật mà còn là lời giải cho khát vọng tìm kiếm sự sống ngoài Trái Đất mà văn học viễn tưởng, như tác phẩm "Những quả bóng lửa", đã hằng mơ ước. Sứ mệnh này bắt đầu từ mũi Canaveral, Florida, khi tên lửa Atlas V rời bệ phóng đưa con tàu mang theo Perseverance vào không gian. Sau hành trình dài gần bảy tháng vượt qua hàng triệu cây số, giây phút kịch tính nhất chính là "bảy phút kinh hoàng" khi tàu đổ bộ đi vào bầu khí quyển mỏng manh của Hỏa Tinh. Với vận tốc cực lớn, chiếc dù khổng lồ bung ra và hệ thống "cần cẩu trên không" đã nhẹ nhàng đặt robot xuống hố va chạm Jezero — nơi được tin là một hồ nước cổ đại có thể chứa dấu vết của sự sống. Robot Perseverance không đi một mình; nó mang theo Ingenuity, chiếc trực thăng đầu tiên thực hiện chuyến bay có kiểm soát trên một hành tinh khác. Những hình ảnh đầu tiên gửi về Trái Đất với sắc đỏ của đất đá và bầu trời bao la đã khiến hàng triệu người xúc động. Nó không chỉ thu thập mẫu đất đá mà còn mang theo sứ mệnh thử nghiệm tạo ra oxy từ khí quyển Hỏa Tinh, dọn đường cho những bước chân đầu tiên của con người trong tương lai. Sự kiện này đã chứng minh rằng, bằng trí tuệ và lòng kiên trì, con người có thể chạm tới những giấc mơ xa xôi nhất. Giống như nhân vật Đức Cha Peregrine trong truyện luôn khao khát tìm hiểu những "quả cầu lửa" thông minh, các nhà khoa học hôm nay cũng đang miệt mài đi tìm lời giải về linh hồn và sự sống trong vũ trụ bao la. Sự kiện Perseverance hạ cánh thành công chính là minh chứng hùng hồn cho tinh thần khai phá, không ngại gian khổ của nhân loại trên con đường chinh phục những chân trời mớ
1. Những vấn đề mà văn bản "Những quả bóng lửa" gợi ra: Văn bản đặt ra những vấn đề mang tính triết lý và nhân văn sâu sắc thông qua bối cảnh viễn tưởng: Sự thấu hiểu và tôn trọng sự khác biệt: Đức Cha Peregrine muốn tìm hiểu kỹ về đặc điểm của sinh vật Hỏa Tinh (chiều cao, màu da, cách sinh hoạt) để "xây dựng nhà thờ một cách thích hợp" thay vì áp đặt khuôn mẫu của Trái Đất lên họ. Định nghĩa về linh hồn và sự sống: Đặt ra câu hỏi liệu những thực thể không mang hình hài con người (những quả cầu lửa) có được coi là có linh hồn và cần được cứu rỗi hay không. Tinh thần dấn thân và khai phá: Lựa chọn con đường "cỏ dại, gai góc" để tự mở lối đi riêng, thể hiện khao khát tìm tòi những giá trị mới thay vì đi theo những gì đã được dọn sẵn. Lòng trắc ẩn không biên giới: Nỗi lo lắng về việc máy móc hay đám đông sẽ làm những sinh vật thuần khiết phải kinh hoàng. 2. Vấn đề con người đã giải quyết được đến năm 2022: Vấn đề thực tế nhất mà con người đã thực hiện được là thám hiểm hành tinh đỏ (Hỏa Tinh) và tìm kiếm dấu hiệu sự sống. Nếu trong truyện là những chuyến tàu hỏa tiễn đưa con người lên định cư, thì thực tế đến năm 2022, con người đã đưa được các thiết bị tự hành tinh vi lên bề mặt Hỏa Tinh để nghiên cứu. 3. Quốc gia đi đầu trong vấn đề đó: Hoa Kỳ (Mỹ) là quốc gia đi đầu trong lĩnh vực này. Tính đến năm 2022, cơ quan hàng không vũ trụ NASA đã thực hiện nhiều sứ mệnh thành công nhất, tiêu biểu là robot Perseverance (đáp xuống Hỏa Tinh năm 2021) với nhiệm vụ thu thập mẫu vật và tìm kiếm dấu vết vi sinh vật cổ đại. Ngoài ra, các công ty tư nhân của Mỹ như SpaceX cũng đang dẫn đầu trong việc phát triển công nghệ để đưa con người lên Hỏa Tinh trong tương lai gần.