Lê Quang Nghĩa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Quang Nghĩa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Trong truyện ngụ ngôn "Hai vợ chồng người thầy bói", tác giả dân gian đã xây dựng hai nhân vật mang tính biểu tượng cao cho sự hạn hẹp trong tư duy con người. Người chồng khiếm thị (chỉ nghe được âm thanh) và người vợ khiếm thính (chỉ nhìn được hình ảnh) đều mắc một sai lầm chung: họ lấy trải nghiệm cảm quan phiến diện của bản thân để áp đặt lên toàn bộ thực tại. Sự mâu thuẫn giữa họ không chỉ là cuộc cãi vã đời thường mà còn là minh chứng cho căn bệnh "chủ quan duy ý chí". Thay vì nhìn nhận khiếm khuyết của chính mình để bù đắp cho nhau, họ lại khăng khăng bảo vệ quan điểm cá nhân, dùng sự nóng giận để lấp liếm sự thiếu hụt tri thức. Qua đó, câu chuyện không chỉ phê phán lối tư duy cứng nhắc, phiến diện mà còn nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc lắng nghe, cái nhìn đa chiều và sự thấu cảm trong giao tiếp để tránh những xung đột vô nghĩa.


Câu 2:

Trong thời đại số, mạng xã hội (MXH) trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống. Tuy nhiên, ngày càng có nhiều ý kiến tán thành quan điểm: "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn". Điều này hoàn toàn có cơ sở khi nhìn vào những nghịch lý mà công nghệ mang lại.

Trước hết, MXH tạo ra những "kết nối ảo" nhưng lại làm suy giảm "tương tác thật". Chúng ta có hàng nghìn "bạn bè" trên Facebook, Instagram, nhưng bao nhiêu trong số đó là người có thể chia sẻ khi ta gặp biến cố? Những dòng bình luận, lượt thả tim nhanh chóng tạo ra cảm giác được kết nối, nhưng thực chất đó chỉ là sự an ủi hời hợt. Khi dành quá nhiều thời gian dán mắt vào màn hình, con người dần mất đi khả năng kết nối cảm xúc trực tiếp, như ánh mắt, nụ cười hay những cái ôm, khiến khoảng cách giữa người với người vô tình bị nới rộng.

Thứ hai, MXH vô tình thúc đẩy văn hóa so sánh. Mỗi người thường chỉ trưng trổ lên mạng những hình ảnh hào nhoáng, hạnh phúc nhất của đời mình. Khi lướt mạng, người xem thường có xu hướng so sánh cuộc sống thực tại đầy rẫy khó khăn của bản thân với hình ảnh "hoàn hảo" của người khác. Sự so sánh này dẫn đến mặc cảm, tự ti và cảm giác bị tách biệt, khiến chúng ta cảm thấy cô độc ngay cả khi đang ở giữa đám đông kỹ thuật số.

Hơn nữa, sự "phụ thuộc" vào MXH còn khiến con người mất đi khoảng lặng cần thiết để đối thoại với chính mình. Thay vì tận hưởng cuộc sống thực tại, chúng ta mải mê tìm kiếm sự thừa nhận từ thế giới ảo. Khi không nhận được phản hồi như mong đợi, cảm giác trống trải lại càng xâm chiếm tâm trí.

Tóm lại, mạng xã hội chỉ là một công cụ; nó không xấu, nhưng cách chúng ta lạm dụng nó đang khiến ta dần cô đơn. Để không bị "cô đơn trong kết nối", mỗi người cần tỉnh táo thiết lập ranh giới với thế giới ảo, chú trọng vun đắp các mối quan hệ thực chất và học cách tận hưởng cuộc sống ngay trong chính thực tại của mình.

câu1 thời gian trong truyện có đặc điểm là không xác định cụ thể

câu2 Về hoàn cảnh: Đều làm nghề thầy bói và đều mang khiếm khuyết về thể chất (chồng bị mù/đui, vợ bị điếc).

Về tính cách: Cả hai đều rất bảo thủ, chủ quan và phiến diện. Họ chỉ tin tuyệt đối vào cảm nhận hạn hẹp của cá nhân mình (vợ chỉ thấy bằng mắt, chồng chỉ nghe bằng tai) mà kiên quyết phủ nhận, bác bỏ thực tế của người kia.

câu 3 sự kiện chính của truyện là cuộc cãi vã của hai vợ chồng người thầy bói khi gặp một đám ma đi ngang qua. Người vợ điếc khăng khăng đám ma chỉ có cờ phướn, người chồng mù quả quyết đám ma chỉ có trống kèn, cuối cùng cả hai được một người đi đường sáng mắt, sáng tai đứng ra phân giải để chỉ ra sự vô lý của họ.

câu 4

Đề tài: Truyện nhằm phê phán thói chủ quan, bảo thủ đồng thời gửi gắm bài học về việc cần phải đánh giá sự vật, hiện tượng một cách toàn diện.

Căn cứ xác định: Dựa vào tình huống truyện: Hai người khuyết tật dùng một giác quan duy nhất để đánh giá toàn bộ sự việc rồi cãi vã nhau.

câu 5

Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác."

Đoạn văn giải thích và minh họa: Mỗi cá nhân chúng ta đều có những giới hạn nhất định về tri thức, kinh nghiệm và hoàn cảnh tiếp nhận, do đó góc nhìn của ta thường mang tính cá nhân và đôi khi là phiến diện. Giống như hai vợ chồng người thầy bói trong truyện, nếu chỉ khăng khăng giữ lấy cái lý của mình, ta sẽ mãi mù quáng và không bao giờ chạm tới bản chất thực sự của vấn đề. Việc lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác giúp ta thu thập được những mảnh ghép thông tin đa chiều, từ đó vẽ nên một bức tranh toàn cảnh chính xác và khách quan hơn. Ví dụ, khi một tai nạn giao thông xảy ra ở ngã tư, người đứng phía trước, người đứng phía sau và camera hành trình sẽ cung cấp những góc nhìn hoàn toàn khác nhau; chỉ khi cảnh sát giao thông tôn trọng và tổng hợp mọi lời khai, họ mới có thể kết luận đúng ai là người có lỗi. Lắng nghe không chỉ giúp ta hiểu đúng sự việc mà còn rèn luyện sự khiêm tốn và thấu cảm trong cuộc sống.