Guo Ning Ruo (Gia Linh)
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Trong truyện ngụ ngôn trên, nhân vật Kiến hiện lên là một biểu tượng đẹp cho lối sống biết ơn và trọng nghĩa tình. Khi gặp nạn và được Bồ Câu cứu giúp, Kiến không hề xem đó là điều hiển nhiên mà luôn khắc ghi món nợ ân tình trong lòng. Sự tử tế của Kiến được chứng minh qua hành động dũng cảm: khi thấy Bồ Câu sắp bị thợ săn bắn, Kiến đã không ngần ngại bò tới cắn vào chân người thợ săn để giải nguy cho bạn. Qua đó, Kiến cho ta thấy một tâm hồn cao thượng, luôn sẵn sàng đền đáp lòng tốt bằng hành động cụ thể. Nhân vật này đã để lại bài học sâu sắc về đạo lý "uống nước nhớ nguồn" trong cuộc sống.
Câu 2:Hiện nay, có ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống đã lỗi thời và nên bị loại bỏ. Tuy nhiên, theo tôi, đây là một quan điểm phiến diện vì lễ hội chính là "mạch máu" nuôi dưỡng văn hóa dân tộc. Thứ nhất, lễ hội không chỉ là hoạt động vui chơi mà còn là bảo tàng sống lưu giữ những giá trị lịch sử, tâm linh và truyền thống đạo lý của cha ông. Đó là sợi dây liên kết cộng đồng bền chặt, giúp mỗi cá nhân hiểu về cội nguồn và thêm yêu quê hương. Nếu loại bỏ lễ hội, chúng ta sẽ tự cắt đứt mối kết nối với quá khứ, khiến bản sắc dân tộc dần hòa tan trong làn sóng toàn cầu hóa. Thứ hai, ý kiến cho rằng lễ hội "lỗi thời" thường xuất phát từ việc một số lễ hội bị biến tướng hoặc chứa đựng các hủ tục lạc hậu. Thay vì xóa bỏ, chúng ta cần thực hiện việc "gạn đục khơi trong". Những nghi lễ rườm rà, lãng phí hay các hành động phản cảm cần được thay đổi hoặc lược bỏ để phù hợp với văn minh hiện đại. Ngược lại, những giá trị nhân văn như lòng biết ơn, tinh thần thượng võ hay sự gắn kết cộng đồng cần được phát huy mạnh mẽ. Tóm lại, lễ hội truyền thống là di sản quý báu của quốc gia. Chúng ta nên tiếp cận lễ hội bằng tư duy đổi mới: giữ gìn phần "hồn" cốt dân tộc nhưng cải tiến phần "hình" sao cho văn minh, tiến bộ. Bảo tồn lễ hội chính là bảo vệ sức mạnh nội sinh và khẳng định vị thế văn hóa của Việt Nam trước bạn bè quốc tế.
Câu 1: Phương thức biểu đạt phi ngôn ngữ: Hình ảnh
Câu 2: Mục đích: Bảo tồn nét đẹp văn hóa độc đáo, tưởng nhớ anh hùng A Sanh và quảng bá du lịch địa phương
Câu 3: Chi tiết: Thuyền dùng để chở bộ đội, vũ khí, lương thực... Cảm nhận: Cho thấy sự sáng tạo, bền bỉ và đóng góp thầm lặng nhưng to lớn của phương tiện thô sơ vào thắng lợi của cuộc kháng chiến
Câu 4: Biện pháp tu từ: Liệt kê ("giữ gìn văn hóa", "tưởng nhớ anh hùng A Sanh", "chở bộ đội, vật tư..."). Tác dụng: Nhấn mạnh ý nghĩa đa dạng và giá trị lịch sử, văn hóa sâu sắc của lễ hội và chiếc thuyền độc mộc.
Câu 5: Bài học: Cần có ý thức tìm hiểu, trân trọng và tham gia các hoạt động bảo tồn di sản văn hóa để giữ gìn bản sắc dân tộc.
Câu 1: Hai nhân vật trong truyện là những điển hình cho thói bảo thủ, "ếch ngồi đáy giếng". Khiếm khuyết thể chất (mù, điếc) chỉ là cái cớ để tác giả dân gian phê phán sự mù quáng trong nhận thức. Thay vì lắng nghe để bù đắp khiếm khuyết cho nhau, họ lại dùng cái "tôi" hạn hẹp để phủ nhận đối phương, biến một sự việc hiển nhiên (đám ma có cả cờ và trống) thành một cuộc cãi vã nực cười. Tiếng cười trào phúng ở đây nhắc nhở chúng ta: đừng bao giờ lấy cái nhìn phiến diện của mình làm thước đo cho chân lý.
Câu 2: Trong thời đại số, mạng xã hội (MXH) ra đời với mục đích kết nối con người, nhưng thực tế trớ trêu là nó lại đang khiến chúng ta cảm thấy cô đơn hơn. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm này bởi những hệ lụy tâm lý mà nó mang lại.
Trước hết, MXH tạo ra sự kết nối "rộng nhưng không sâu". Chúng ta có thể có hàng ngàn bạn bè ảo, nhận hàng trăm lượt tương tác, nhưng khi đối diện với nỗi buồn thực sự, hiếm ai có một người bạn để sẻ chia trực tiếp. Việc mải mê lướt màn hình trong các buổi gặp gỡ khiến con người rơi vào tình cảnh "gần mặt nhưng cách lòng", chúng ta chỉ đang tồn tại cạnh nhau chứ không thực sự thấu hiểu nhau.
Thứ hai, MXH là nơi trưng bày những "vỏ bọc hoàn hảo". Khi liên tục chứng kiến cuộc sống lung linh của người khác, chúng ta dễ rơi vào cái bẫy so sánh, dẫn đến mặc cảm và tự thu mình lại. Nỗi cô đơn nảy sinh khi ta mải miết xây dựng một hình tượng ảo để được công nhận, để rồi khi rời xa màn hình, sự trống rỗng càng trở nên xâm lấn.
Tuy nhiên, MXH không xấu, nó chỉ là công cụ. Nỗi cô đơn đến từ việc chúng ta quá lạm dụng thế giới ảo mà quên đi những giá trị thực. Để không bị nhấn chìm, mỗi người cần chủ động giới hạn thời gian online, thay thế những cú "click" chuột bằng những cuộc trò chuyện trực tiếp đầy cảm xúc.
Tóm lại, hãy dùng mạng xã hội như một chiếc cầu nối, đừng biến nó thành bức tường ngăn cách chúng ta với thế giới xung quanh.
Câu 1: Thời gian mang tính ước lệ, phiếm chỉ (cụm từ "Một hôm"), đặc trưng của truyện dân gian, không xác định cụ thể năm tháng.
Câu 2: Điểm chung là cả hai đều có khiếm khuyết về cơ thể (chồng mù, vợ điếc) và tính cách rất bảo thủ, chỉ tin vào giác quan hạn hẹp của mình.
Câu 3: Sự kiện chính là cuộc tranh cãi gay gắt giữa hai vợ chồng về việc đám ma có cờ hay có trống kèn, dẫn đến việc người ngoài phải vào can ngăn.
Câu 4: Đề tài: Phê phán sự phiến diện, bảo thủ trong nhận thức. Căn cứ: Cốt truyện xây dựng dựa trên mâu thuẫn nảy sinh khi mỗi nhân vật chỉ thấy một phần sự thật nhưng lại khẳng định đó là toàn bộ sự thật.
Câu 5: Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến này. Bởi lẽ, sự vật vốn đa diện, trong khi cái nhìn của mỗi cá nhân thường bị giới hạn bởi hoàn cảnh và năng lực riêng. Việc lắng nghe không chỉ giúp ta bổ sung những mảnh ghép còn thiếu để hiểu đúng sự việc mà còn thể hiện sự văn minh, tránh những xung đột vô ích. Ví dụ: Khi cùng nhìn vào con số 6 nằm dưới đất, người đứng đầu này thấy 6, người đứng đầu kia thấy 9. Nếu không tôn trọng góc nhìn của nhau, cả hai sẽ mãi tranh cãi mà không biết rằng cả hai đều có phần đúng.
Trong nhịp sống hối hả hiện nay, "trì hoãn" đã trở thành một "căn bệnh mãn tính" của không ít người, đặc biệt là giới trẻ. Trì hoãn là việc khất lần, chậm trễ bắt tay vào công việc dù có đủ điều kiện thực hiện, dẫn đến những hệ lụy nghiêm trọng cho cả cuộc sống và tương lai. Trước hết, sự trì hoãn là "kẻ thù" số một của hiệu suất. Khi chúng ta để dồn ứ công việc đến sát thời hạn mới làm, chất lượng sản phẩm chắc chắn sẽ không cao do sự vội vàng, cẩu thả. Điều này không chỉ gây áp lực tâm lý nặng nề, dẫn đến căng thẳng (stress), mà còn làm mất đi uy tín của bản thân trong mắt người khác. Hơn thế nữa, thói quen này tước đi những cơ hội quý giá. Thời gian là dòng chảy một chiều, một khi đã trôi qua sẽ không bao giờ trở lại. Việc cứ mãi đợi đến "mai mới làm" khiến chúng ta bỏ lỡ những thời điểm vàng để phát triển bản thân hoặc đạt được thành công. Một người luôn trì hoãn sẽ dần hình thành lối sống thụ động, thiếu kỷ luật và mất đi ý chí cầu tiến. Nếu không thay đổi, tương lai của họ sẽ chỉ là những nuối tiếc muộn màng vì những dự định dở dang. Để chiến thắng "con quái vật" trì hoãn, mỗi chúng ta cần rèn luyện tính kỷ luật bằng cách lập kế hoạch cụ thể, chia nhỏ mục tiêu và thực hiện nguyên tắc "việc hôm nay chớ để ngày mai". Hãy nhớ rằng: "Hành trình vạn dặm khởi đầu từ một bước chân", và bước chân đó phải được thực hiện ngay bây giờ chứ không phải là một lúc nào khác.
Câu 1: Văn bản tập trung bàn về những tác động tiêu cực và mặt trái của việc quá lệ thuộc vào công nghệ đối với đời sống con người .
Câu 2: Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3): "Công nghệ khiến cho công việc xâm nhập cả vào cuộc sống gia đình và vui chơi giải trí" hoặc "Con người kết nối công nghệ nhiều hơn, thiếu giao tiếp và gặp gỡ thực tế, đánh mất kĩ năng giao tiếp."
Câu 3: a. Phép liên kết: Phép thế (từ "họ" thay thế cho cụm từ "người lao động"). b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): Phép thế (từ "đó" trong cụm "Một trong số đó" thay thế cho những tác động tiêu cực/hệ lụy đã nêu ở đoạn 1).
Câu 5: Thái độ của người viết: Lo ngại, trăn trở và phê phán sự lệ thuộc quá mức của con người vào công nghệ; đồng thời mang tính cảnh báo mọi người cần tỉnh táo hơn.
Câu 6: Một số giải pháp để gắn kết thực tế: Chủ động giới hạn thời gian sử dụng thiết bị điện tử hàng ngày (cai nghiện số). Ưu tiên gặp gỡ trực tiếp thay vì chỉ nhắn tin qua mạng xã hội. Thực hiện nguyên tắc "không điện thoại" trong các bữa ăn gia đình hoặc khi tụ tập bạn bè để tập trung lắng nghe và chia sẻ.
Câu 1. Thông tin cơ bản là vai trò và cách thức ứng dụng của trí tuệ nhân tạo (AI) cùng các công nghệ mới nổi trong việc hỗ trợ công tác cứu hộ, cứu nạn sau thiên tai.
Câu 2. Đây là văn bản thông tin. Các đặc điểm hình thức bao gồm: Nhan đề phân Sử dụng các tiểu đề mục in đậm để tóm tắt nội dung chính của từng đoạn. Có ghi rõ nguồn trích dẫn ở cuối văn bản.
Câu 3. a. Phép nối : "Theo đó" b. Thuật ngữ: Trí tuệ nhân tạo. Khái niệm: Là một ngành thuộc lĩnh vực khoa học máy tính, tập trung vào việc tạo ra các máy móc/hệ thống có khả năng mô phỏng trí tuệ của con người để thực hiện các nhiệm vụ phức tạp.
Câu 4: Tác dụng: cung cấp thông tin chính xác, tăng sức thuyết phục và giúp người đọc hình dung rõ ràng về quy mô, mức độ tàn khốc của thảm họa.
Câu 5. Phần (2) triển khai thông tin theo cách phân loại . Hiệu quả là giúp người đọc dễ dàng theo dõi, nắm bắt chi tiết từng loại công nghệ và hiểu được sự đa dạng trong cách ứng dụng chúng vào thực tế cứu nạn.
Câu 6. Chúng ta nên sử dụng AI như một công cụ hỗ trợ đắc lực để tối ưu hóa thời gian và năng suất, nhưng cần: Luôn kiểm chứng lại thông tin do AI cung cấp để đảm bảo tính xác thực. Không quá lạm dụng hay phụ thuộc hoàn toàn, tránh làm mai một tư duy sáng tạo cá nhân. Sử dụng AI một cách có đạo đức, tôn trọng bản quyền và bảo mật thông tin cá nhân.
Trong hành trình trưởng thành của mỗi học sinh, việc xác định mục tiêu học tập luôn là vấn đề cốt lõi. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: "Với học sinh, kĩ năng sống không quan trọng như tri thức". Đây là một quan niệm phiến diện, dễ dẫn đến sự lệch lạc trong quá trình phát triển nhân cách và năng lực của thế hệ trẻ. Theo tôi, tri thức và kĩ năng sống có tầm quan trọng ngang bằng nhau, như hai cánh của một con chim, thiếu một bên đều không thể bay cao, bay xa. Trước hết, ta cần hiểu rõ bản chất của hai khái niệm này. Tri thức là hệ thống những kiến thức về tự nhiên, xã hội được tích lũy qua sách vở và giảng đường. Trong khi đó, kĩ năng sống là khả năng thích nghi, xử lý tình huống, giao tiếp và làm chủ bản thân trong môi trường thực tế. Quan điểm coi nhẹ kĩ năng sống xuất phát từ tư duy giáo dục cũ, vốn chỉ tập trung vào điểm số và bằng cấp mà quên đi khả năng ứng dụng thực tiễn. Thực tế đã chứng minh, tri thức dù uyên bác đến đâu nhưng nếu thiếu kĩ năng sống, con người rất khó đạt được thành công bền vững. Một học sinh có thể giải quyết những bài toán tích phân phức tạp, nhưng nếu thiếu kĩ năng giao tiếp và làm việc nhóm, em sẽ trở nên lạc lõng khi bước vào môi trường tập thể. Thiếu kĩ năng quản lý cảm xúc và giải quyết vấn đề, học sinh dễ dàng rơi vào khủng hoảng, trầm cảm khi đối mặt với áp lực thi cử hay những va vấp đầu đời. Ngược lại, kĩ năng sống chính là "chìa khóa" giúp tri thức được vận hành hiệu quả. Nó biến những con chữ khô khan thành giá trị thực tế, giúp con người tự tin, bản lĩnh và linh hoạt trong mọi hoàn cảnh. Hơn nữa, xã hội hiện đại không chỉ cần những "cuốn từ điển sống" mà cần những con người toàn diện. Những nhà tuyển dụng lớn hiện nay luôn ưu tiên những cá nhân có kĩ năng mềm tốt bên cạnh nền tảng chuyên môn vững chắc. Một người có tri thức mà thiếu đạo đức, thiếu kĩ năng thấu cảm và trách nhiệm xã hội thậm chí có thể gây ra những hậu quả tiêu cực cho cộng đồng. Do đó, việc tách rời hoặc hạ thấp vai trò của kĩ năng sống so với tri thức là một sai lầm nghiêm trọng. Tuy nhiên, chúng ta cũng không nên cực đoan mà coi nhẹ tri thức. Kĩ năng sống không có tri thức làm nền tảng sẽ trở thành những "mẹo vặt" thiếu chiều sâu. Một người giao tiếp giỏi nhưng rỗng tuếch về kiến thức cũng khó lòng nhận được sự nể trọng lâu dài. Mối quan hệ giữa chúng là mối quan hệ tương hỗ, bổ trợ chặt chẽ cho nhau. Tóm lại, quan điểm cho rằng kĩ năng sống không quan trọng bằng tri thức là hoàn toàn sai lầm. Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần thay đổi nhận thức: không chỉ miệt mài với sách vở mà còn phải tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa, rèn luyện kĩ năng tự học, kĩ năng tư duy phản biện và khả năng thích nghi. Chỉ khi sở hữu cả "bàn tay" kĩ năng và "khối óc" tri thức, chúng ta mới có đủ bản lĩnh để làm chủ tương lai và đóng góp hữu ích cho xã hội.
Câu 1: Văn bản tập trung bàn về tầm quan trọng và ý nghĩa của lòng kiên trì trong cuộc sống.
Câu 2: Câu văn nêu luận điểm ở đoạn (2): Kiên trì là cầu nối để thực hiện lí tưởng, là bến phà và là nấc thang dẫn đến thành công.
Câu 3: a. Phép liên kết: Phép nối : Tuy nhiên b. Phép liên kết: Phép lặp: mình
Câu 4: Tác dụng : Cách dẫn dắt trực tiếp giúp người đọc nhận diện ngay vấn đề, tạo sự tập trung và khẳng định tầm quan trọng của lòng kiên trì một cách mạnh mẽ.
Câu 5: Nhận xét: Bằng chứng mang tính điển hình, xác thực và có sức thuyết phục cao. Nó minh chứng cụ thể cho việc kiên trì biến thất bại thành bước đệm để đi tới thành công vĩ đại.
Câu 6: Trong kỳ thi học sinh giỏi năm ngoái, tôi từng cảm thấy tuyệt vọng khi gặp những bài toán khó vượt quá khả năng. Có lúc tôi đã định gấp sách lại và bỏ cuộc vì quá mệt mỏi. Tuy nhiên, nhớ đến mục tiêu ban đầu, tôi đã kiên trì ôn tập và rèn luyện mỗi ngày không nghỉ. Kết quả là tôi không chỉ đạt giải mà còn rèn được bản lĩnh đối mặt với thử thách. Qua đó, tôi hiểu rằng lòng kiên trì thực sự là "nấc thang" giúp ta vượt qua mọi rào cản. Ý kiến của tác giả là hoàn toàn chính xác và là bài học quý giá cho mỗi người.
Vấn đề gợi ra: Văn bản đặt ra vấn đề về khát vọng khám phá văn minh ngoài Trái Đất, vai trò của tôn giáo trong kỷ nguyên chinh phục vũ trụ, và cách con người đối diện với những hình thái sự sống khác biệt hoàn toàn với mình (sự tôn trọng khác biệt và bình đẳng về linh hồn). Giải quyết thực tế: Đến năm 2022, con người đã giải quyết được vấn đề "thăm dò và đổ bộ thực tế lên Hỏa Tinh" để tìm kiếm dấu hiệu sự sống. Quốc gia đi đầu: Hoa Kỳ (Mỹ) là quốc gia đi đầu trong vấn đề này. Robot tự hành Perseverance của NASA hiện đang hoạt động trên bề mặt Hỏa Tinh để thu thập mẫu vật nhằm tìm kiếm dấu vết của sự sống cổ đại.