Đinh Trung Nghĩa
Giới thiệu về bản thân
Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội
Bài làm
Những ngôi nhà nhỏ chênh vênh giữa rừng cùng những con đường quanh co phủ kín sương mờ và cái lạnh tê tái có lẽ là những hình ảnh khiến tôi không thể nào quên khi nhắc tới vùng núi ở miền bắc. Chúng đã thôi thúc tôi tham gia chương trình thiện nguyện “Mang sách tới vùng cao” ở huyện Bát Xát tỉnh Lào Cai. Tham gia chương trình, trong tim tôi dâng lên một niềm ấm áp khó tả, một sự hạnh phúc nhiệm màu vì bản thân đã góp chút sức lực nhỏ bé cho xã hội cho cộng đồng.
Chương trình thiện nguyện diễn ra vào buổi sáng mùa xuân ở vùng núi Lào Cai. Trước khi tham gia, tôi thấy vô cùng hồi hộp và háo hức vì sẽ đc gặp gỡ những em nhỏ vùng cao và trao tri thức tới cho các em. Đến nơi, hiện ra trước mắt tôi là 1 bầu trời trong xanh cùng những đám mây bàng bạc, xen lẫn những ngọn núi cao hùng vĩ, hoa đào nở rộ khoe sắc làm cho một vùng đồi khoác lên mình chiếc áo sặc sỡ, nụ cười rạng rỡ của mọi người nơi đây hòa thêm tiếng cười rộn rã, tiếng chim hót và tiếng ríu rít của những con côn trùng trong bụi cỏ khiến tôi vô cùng xao xuyến. Làn gió từ triền đồi thổi xuống mang theo mùi củi cháy, mùi cỏ dại ngai ngái lại càng khiến tôi thêm yêu nơi này. Khi tôi chạm vào chiếc áo len sờn rách của các em nhỏ, từng miếng gỗ sơ sài, lỏng lẻo được ghép lại làm ngôi nhà của các em, tim tôi như ngừng lại một nhịp, xót thương cho hoàn cảnh thiếu thốn, xúc động vì thấy những ánh mắt long lanh toát lên vẻ hiếu học. Đó là những cảm xúc mà tôi đã trải qua khi lần đầu đặt chân đến vùng biên cương của Tổ quốc.
Lúc bình minh cũng là lúc đoàn chúng tôi lên xe bắt đầu hành trình rời thành thị để mang tri thức tới cho các em nhỏ ở Lào Cai, nơi còn nhiều thiếu thốn và gian khổ. Trong chuyến hành trình, đoàn chúng tôi được MC giới thiệu về chuyến thiện nguyện lần này cùng với những hoạt động mà chúng tôi sẽ thực hiện. Nhìn ra ngoài cửa sổ, không còn thành thị nhộn nhịp nữa mà thay vào đó là những ngôi làng đơn sơ nằm nép mình bên sườn đồi tĩnh mịc. Những con đường dần trở thành đường đất, bùn lầy và đầy đá dăm. Dần dần, đoàn chúng tôi cũng đến gần hơn với bản làng nhỏ yên bình ở huyện Bát Xát. Càng lên cao, không khí càng trở nên trong lành và se lạnh, mang lại cảm giác dễ chịu khác biệt. Chúng tôi lần đầu lắng nghe được những âm thanh độc đáo của núi rừng như tiếng suối róc rách, tiếng chim hót vang vọng, tất cả tạo nên một xúc cảm thật sự bình yên và mới mẻ. Ngước nhìn ra xa, những cánh rừng hùng vĩ, bạt ngàn trải dài, gợi lên sự liên tưởng về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên nơi đây.
Khi mới tới cổng làng, chúng tôi đã thấy lấp ló trước cổng làng những bóng dáng người dân trong bộ quần áo trang trọng và đầy sự hiếu khách, những em nhỏ trong bộ đồng phục mới có cặp mắt long lanh cùng với những thầy cô bên cạnh đang tươi cười chào đón chúng tôi. Sau đó, tôi thấy các thầy cô giáo ở điểm trường Bát Xát ra là đoàn viên ra gửi danh sách những em học sinh có hoàn cảnh đặc biệt, cũng như trao đổi để chương trình diễn ra ý nghĩa nhất. Rất nhanh, cả đoàn xuống xe, chúng tôi bắt đầu làm những công việc đã được phân công theo từng nhóm trước khi khởi hành. Một nhóm thì sẽ ra giao lưu, tâm sự với người dân, các em học sinh và thầy cô. Nhóm thì chuyển sách vở, quần áo và những phần quà xuống nơi tạp kết. Còn có nhóm giúp đỡ người dân sửa sang lại trường lớp. Nhóm còn lại thì tất bật chuẩn bị phông rạp, bàn ghế cho chương trình. Gần 1 giờ sau cũng là lúc chương trình bắt đầu, chúng tôi giới thiệu hoạt động thiện nguyện và gửi tặng món quà ý nghĩa đến các em nhỏ. Đoàn còn có cơ hội được giao lưu văn nghệ cùng người dân nơi đây. Quả thực, những tiết mục mang đậm bản sắc của người đồng bào dân tộc H'Mông đã khiến tôi vô cùng ngỡ ngàng, không chỉ bởi điệu khèn, nhịp trống mà còn bởi sự uyển chuyển nhịp nhàng trong từng bước chân... Trong sự hân hoan và phấn khởi, tôi vẫn không thể quên hình ảnh một em học sinh có vóc dáng tí hon, ánh mắt long lanh cùng nụ cười duyên dáng. Hỏi ra tôi mới biết... Em đã mất cả hai người thân nhất khi chỉ mới mười tháng tuổi và đã được cán bộ xã chăm sóc, nuôi em lớn lên. Khi nhận được bộ quần áo ấm và sách vở trên tay, em nhìn những phần quà đó một cách lưu luyến và ôm chặt vào lòng khiến tim tôi chững lại, xúc động vì hoàn cảnh đáng thương của em. Sau khi chương trình kết thúc, chúng tôi đã trao tặng được 40 bộ quần áo, 120 quyển sách và 120 quyển vở kèm 40 phần quà ý nghĩa. Dân làng cùng chúng tôi chụp một bức ảnh lưu lại kỉ niệm này. Chuyến thiện nguyện này đã để lại trong tôi một sự quyến luyến, không muốn rời đi và sự xót xa, cảm thông về hoàn cảnh khó khăn của người dân nơi đây.
Quả thực chỉ khi trực tiếp trao từng quyển sách, quyển vở, từng phần quà cho các em nhỏ, ánh mắt ngây thơ và nụ cười hồn nhiêm của các em kèm theo sự vui sướng của người dân và thầy cô nơi đây. Tôi mới thấm thía hơn tình thần đoàn kết, tương thân tương ái mà bấy lâu nay tôi được nghe trong sách vở. Có em rụt rè nắm lấy tay tôi, có em khẽ reo lên khi nhận những phần quà tuy nhỏ bé nhưng chứa đầy tình yêu thương, những khoảnh khắc ấy khiến tôi xúc động đến nghẹn ngào và làm tôi nhớ mãi. Tôi chợt nhận ra rằng, niềm vui, sự hạnh phúc đôi khi lại không đến từ việc nhận mà là từ sự cho đi và sẻ chia. Chuyến đi đã dạy tôi hiểu thêm về giá trị của tình yêu thương, đồng thời giúp tôi thấy trân trọng hơn cuộc sống của mình và thấy trác nhiệm lan tỏa những điều tốt đẹp đến với những người còn khó khăn, hoạn nạn.
Chuyến thiện nguyện “Mang sách tới vùng cao” ở Lào Cai lần này giúp tôi hiểu hơn lời thơ của Tố Hữu: “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”. Cho đi luôn là cách để mỗi con người tìm thấy niềm vui, sự hạnh phúc và làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Ngay hôm nay, chúng ta phải biết sẻ chia, đùm bọc và giúp đỡ những hoàn cảnh còn khó khăn, hoạn nạn.
Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội
Bài làm
Những ngôi nhà nhỏ chênh vênh giữa rừng cùng những con đường quanh co phủ kín sương mờ và cái lạnh tê tái có lẽ là những hình ảnh khiến tôi không thể nào quên khi nhắc tới vùng núi ở miền bắc. Chúng đã thôi thúc tôi tham gia chương trình thiện nguyện “Mang sách tới vùng cao” ở huyện Bát Xát tỉnh Lào Cai. Tham gia chương trình, trong tim tôi dâng lên một niềm ấm áp khó tả, một sự hạnh phúc nhiệm màu vì bản thân đã góp chút sức lực nhỏ bé cho xã hội cho cộng đồng.
Chương trình thiện nguyện diễn ra vào buổi sáng mùa xuân ở vùng núi Lào Cai. Trước khi tham gia, tôi thấy vô cùng hồi hộp và háo hức vì sẽ đc gặp gỡ những em nhỏ vùng cao và trao tri thức tới cho các em. Đến nơi, hiện ra trước mắt tôi là 1 bầu trời trong xanh cùng những đám mây bàng bạc, xen lẫn những ngọn núi cao hùng vĩ, hoa đào nở rộ khoe sắc làm cho một vùng đồi khoác lên mình chiếc áo sặc sỡ, nụ cười rạng rỡ của mọi người nơi đây hòa thêm tiếng cười rộn rã, tiếng chim hót và tiếng ríu rít của những con côn trùng trong bụi cỏ khiến tôi vô cùng xao xuyến. Làn gió từ triền đồi thổi xuống mang theo mùi củi cháy, mùi cỏ dại ngai ngái lại càng khiến tôi thêm yêu nơi này. Khi tôi chạm vào chiếc áo len sờn rách của các em nhỏ, từng miếng gỗ sơ sài, lỏng lẻo được ghép lại làm ngôi nhà của các em, tim tôi như ngừng lại một nhịp, xót thương cho hoàn cảnh thiếu thốn, xúc động vì thấy những ánh mắt long lanh toát lên vẻ hiếu học. Đó là những cảm xúc mà tôi đã trải qua khi lần đầu đặt chân đến vùng biên cương của Tổ quốc.
Lúc bình minh cũng là lúc đoàn chúng tôi lên xe bắt đầu hành trình rời thành thị để mang tri thức tới cho các em nhỏ ở Lào Cai, nơi còn nhiều thiếu thốn và gian khổ. Trong chuyến hành trình, đoàn chúng tôi được MC giới thiệu về chuyến thiện nguyện lần này cùng với những hoạt động mà chúng tôi sẽ thực hiện. Nhìn ra ngoài cửa sổ, không còn thành thị nhộn nhịp nữa mà thay vào đó là những ngôi làng đơn sơ nằm nép mình bên sườn đồi tĩnh mịc. Những con đường dần trở thành đường đất, bùn lầy và đầy đá dăm. Dần dần, đoàn chúng tôi cũng đến gần hơn với bản làng nhỏ yên bình ở huyện Bát Xát. Càng lên cao, không khí càng trở nên trong lành và se lạnh, mang lại cảm giác dễ chịu khác biệt. Chúng tôi lần đầu lắng nghe được những âm thanh độc đáo của núi rừng như tiếng suối róc rách, tiếng chim hót vang vọng, tất cả tạo nên một xúc cảm thật sự bình yên và mới mẻ. Ngước nhìn ra xa, những cánh rừng hùng vĩ, bạt ngàn trải dài, gợi lên sự liên tưởng về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên nơi đây.
Khi mới tới cổng làng, chúng tôi đã thấy lấp ló trước cổng làng những bóng dáng người dân trong bộ quần áo trang trọng và đầy sự hiếu khách, những em nhỏ trong bộ đồng phục mới có cặp mắt long lanh cùng với những thầy cô bên cạnh đang tươi cười chào đón chúng tôi. Sau đó, tôi thấy các thầy cô giáo ở điểm trường Bát Xát ra là đoàn viên ra gửi danh sách những em học sinh có hoàn cảnh đặc biệt, cũng như trao đổi để chương trình diễn ra ý nghĩa nhất. Rất nhanh, cả đoàn xuống xe, chúng tôi bắt đầu làm những công việc đã được phân công theo từng nhóm trước khi khởi hành. Một nhóm thì sẽ ra giao lưu, tâm sự với người dân, các em học sinh và thầy cô. Nhóm thì chuyển sách vở, quần áo và những phần quà xuống nơi tạp kết. Còn có nhóm giúp đỡ người dân sửa sang lại trường lớp. Nhóm còn lại thì tất bật chuẩn bị phông rạp, bàn ghế cho chương trình. Gần 1 giờ sau cũng là lúc chương trình bắt đầu, chúng tôi giới thiệu hoạt động thiện nguyện và gửi tặng món quà ý nghĩa đến các em nhỏ. Đoàn còn có cơ hội được giao lưu văn nghệ cùng người dân nơi đây. Quả thực, những tiết mục mang đậm bản sắc của người đồng bào dân tộc H'Mông đã khiến tôi vô cùng ngỡ ngàng, không chỉ bởi điệu khèn, nhịp trống mà còn bởi sự uyển chuyển nhịp nhàng trong từng bước chân... Trong sự hân hoan và phấn khởi, tôi vẫn không thể quên hình ảnh một em học sinh có vóc dáng tí hon, ánh mắt long lanh cùng nụ cười duyên dáng. Hỏi ra tôi mới biết... Em đã mất cả hai người thân nhất khi chỉ mới mười tháng tuổi và đã được cán bộ xã chăm sóc, nuôi em lớn lên. Khi nhận được bộ quần áo ấm và sách vở trên tay, em nhìn những phần quà đó một cách lưu luyến và ôm chặt vào lòng khiến tim tôi chững lại, xúc động vì hoàn cảnh đáng thương của em. Sau khi chương trình kết thúc, chúng tôi đã trao tặng được 40 bộ quần áo, 120 quyển sách và 120 quyển vở kèm 40 phần quà ý nghĩa. Dân làng cùng chúng tôi chụp một bức ảnh lưu lại kỉ niệm này. Chuyến thiện nguyện này đã để lại trong tôi một sự quyến luyến, không muốn rời đi và sự xót xa, cảm thông về hoàn cảnh khó khăn của người dân nơi đây.
Quả thực chỉ khi trực tiếp trao từng quyển sách, quyển vở, từng phần quà cho các em nhỏ, ánh mắt ngây thơ và nụ cười hồn nhiêm của các em kèm theo sự vui sướng của người dân và thầy cô nơi đây. Tôi mới thấm thía hơn tình thần đoàn kết, tương thân tương ái mà bấy lâu nay tôi được nghe trong sách vở. Có em rụt rè nắm lấy tay tôi, có em khẽ reo lên khi nhận những phần quà tuy nhỏ bé nhưng chứa đầy tình yêu thương, những khoảnh khắc ấy khiến tôi xúc động đến nghẹn ngào và làm tôi nhớ mãi. Tôi chợt nhận ra rằng, niềm vui, sự hạnh phúc đôi khi lại không đến từ việc nhận mà là từ sự cho đi và sẻ chia. Chuyến đi đã dạy tôi hiểu thêm về giá trị của tình yêu thương, đồng thời giúp tôi thấy trân trọng hơn cuộc sống của mình và thấy trác nhiệm lan tỏa những điều tốt đẹp đến với những người còn khó khăn, hoạn nạn.
Chuyến thiện nguyện “Mang sách tới vùng cao” ở Lào Cai lần này giúp tôi hiểu hơn lời thơ của Tố Hữu: “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”. Cho đi luôn là cách để mỗi con người tìm thấy niềm vui, sự hạnh phúc và làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Ngay hôm nay, chúng ta phải biết sẻ chia, đùm bọc và giúp đỡ những hoàn cảnh còn khó khăn, hoạn nạn.
Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội
Bài làm
Những ngôi nhà nhỏ chênh vênh giữa rừng cùng những con đường quanh co phủ kín sương mờ và cái lạnh tê tái có lẽ là những hình ảnh khiến tôi không thể nào quên khi nhắc tới vùng núi ở miền bắc. Chúng đã thôi thúc tôi tham gia chương trình thiện nguyện “Mang sách tới vùng cao” ở huyện Bát Xát tỉnh Lào Cai. Tham gia chương trình, trong tim tôi dâng lên một niềm ấm áp khó tả, một sự hạnh phúc nhiệm màu vì bản thân đã góp chút sức lực nhỏ bé cho xã hội cho cộng đồng.
Chương trình thiện nguyện diễn ra vào buổi sáng mùa xuân ở vùng núi Lào Cai. Trước khi tham gia, tôi thấy vô cùng hồi hộp và háo hức vì sẽ đc gặp gỡ những em nhỏ vùng cao và trao tri thức tới cho các em. Đến nơi, hiện ra trước mắt tôi là 1 bầu trời trong xanh cùng những đám mây bàng bạc, xen lẫn những ngọn núi cao hùng vĩ, hoa đào nở rộ khoe sắc làm cho một vùng đồi khoác lên mình chiếc áo sặc sỡ, nụ cười rạng rỡ của mọi người nơi đây hòa thêm tiếng cười rộn rã, tiếng chim hót và tiếng ríu rít của những con côn trùng trong bụi cỏ khiến tôi vô cùng xao xuyến. Làn gió từ triền đồi thổi xuống mang theo mùi củi cháy, mùi cỏ dại ngai ngái lại càng khiến tôi thêm yêu nơi này. Khi tôi chạm vào chiếc áo len sờn rách của các em nhỏ, từng miếng gỗ sơ sài, lỏng lẻo được ghép lại làm ngôi nhà của các em, tim tôi như ngừng lại một nhịp, xót thương cho hoàn cảnh thiếu thốn, xúc động vì thấy những ánh mắt long lanh toát lên vẻ hiếu học. Đó là những cảm xúc mà tôi đã trải qua khi lần đầu đặt chân đến vùng biên cương của Tổ quốc.
Lúc bình minh cũng là lúc đoàn chúng tôi lên xe bắt đầu hành trình rời thành thị để mang tri thức tới cho các em nhỏ ở Lào Cai, nơi còn nhiều thiếu thốn và gian khổ. Trong chuyến hành trình, đoàn chúng tôi được MC giới thiệu về chuyến thiện nguyện lần này cùng với những hoạt động mà chúng tôi sẽ thực hiện. Nhìn ra ngoài cửa sổ, không còn thành thị nhộn nhịp nữa mà thay vào đó là những ngôi làng đơn sơ nằm nép mình bên sườn đồi tĩnh mịc. Những con đường dần trở thành đường đất, bùn lầy và đầy đá dăm. Dần dần, đoàn chúng tôi cũng đến gần hơn với bản làng nhỏ yên bình ở huyện Bát Xát. Càng lên cao, không khí càng trở nên trong lành và se lạnh, mang lại cảm giác dễ chịu khác biệt. Chúng tôi lần đầu lắng nghe được những âm thanh độc đáo của núi rừng như tiếng suối róc rách, tiếng chim hót vang vọng, tất cả tạo nên một xúc cảm thật sự bình yên và mới mẻ. Ngước nhìn ra xa, những cánh rừng hùng vĩ, bạt ngàn trải dài, gợi lên sự liên tưởng về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên nơi đây.
Khi mới tới cổng làng, chúng tôi đã thấy lấp ló trước cổng làng những bóng dáng người dân trong bộ quần áo trang trọng và đầy sự hiếu khách, những em nhỏ trong bộ đồng phục mới có cặp mắt long lanh cùng với những thầy cô bên cạnh đang tươi cười chào đón chúng tôi. Sau đó, tôi thấy các thầy cô giáo ở điểm trường Bát Xát ra là đoàn viên ra gửi danh sách những em học sinh có hoàn cảnh đặc biệt, cũng như trao đổi để chương trình diễn ra ý nghĩa nhất. Rất nhanh, cả đoàn xuống xe, chúng tôi bắt đầu làm những công việc đã được phân công theo từng nhóm trước khi khởi hành. Một nhóm thì sẽ ra giao lưu, tâm sự với người dân, các em học sinh và thầy cô. Nhóm thì chuyển sách vở, quần áo và những phần quà xuống nơi tạp kết. Còn có nhóm giúp đỡ người dân sửa sang lại trường lớp. Nhóm còn lại thì tất bật chuẩn bị phông rạp, bàn ghế cho chương trình. Gần 1 giờ sau cũng là lúc chương trình bắt đầu, chúng tôi giới thiệu hoạt động thiện nguyện và gửi tặng món quà ý nghĩa đến các em nhỏ. Đoàn còn có cơ hội được giao lưu văn nghệ cùng người dân nơi đây. Quả thực, những tiết mục mang đậm bản sắc của người đồng bào dân tộc H'Mông đã khiến tôi vô cùng ngỡ ngàng, không chỉ bởi điệu khèn, nhịp trống mà còn bởi sự uyển chuyển nhịp nhàng trong từng bước chân... Trong sự hân hoan và phấn khởi, tôi vẫn không thể quên hình ảnh một em học sinh có vóc dáng tí hon, ánh mắt long lanh cùng nụ cười duyên dáng. Hỏi ra tôi mới biết... Em đã mất cả hai người thân nhất khi chỉ mới mười tháng tuổi và đã được cán bộ xã chăm sóc, nuôi em lớn lên. Khi nhận được bộ quần áo ấm và sách vở trên tay, em nhìn những phần quà đó một cách lưu luyến và ôm chặt vào lòng khiến tim tôi chững lại, xúc động vì hoàn cảnh đáng thương của em. Sau khi chương trình kết thúc, chúng tôi đã trao tặng được 40 bộ quần áo, 120 quyển sách và 120 quyển vở kèm 40 phần quà ý nghĩa. Dân làng cùng chúng tôi chụp một bức ảnh lưu lại kỉ niệm này. Chuyến thiện nguyện này đã để lại trong tôi một sự quyến luyến, không muốn rời đi và sự xót xa, cảm thông về hoàn cảnh khó khăn của người dân nơi đây.
Quả thực chỉ khi trực tiếp trao từng quyển sách, quyển vở, từng phần quà cho các em nhỏ, ánh mắt ngây thơ và nụ cười hồn nhiêm của các em kèm theo sự vui sướng của người dân và thầy cô nơi đây. Tôi mới thấm thía hơn tình thần đoàn kết, tương thân tương ái mà bấy lâu nay tôi được nghe trong sách vở. Có em rụt rè nắm lấy tay tôi, có em khẽ reo lên khi nhận những phần quà tuy nhỏ bé nhưng chứa đầy tình yêu thương, những khoảnh khắc ấy khiến tôi xúc động đến nghẹn ngào và làm tôi nhớ mãi. Tôi chợt nhận ra rằng, niềm vui, sự hạnh phúc đôi khi lại không đến từ việc nhận mà là từ sự cho đi và sẻ chia. Chuyến đi đã dạy tôi hiểu thêm về giá trị của tình yêu thương, đồng thời giúp tôi thấy trân trọng hơn cuộc sống của mình và thấy trác nhiệm lan tỏa những điều tốt đẹp đến với những người còn khó khăn, hoạn nạn.
Chuyến thiện nguyện “Mang sách tới vùng cao” ở Lào Cai lần này giúp tôi hiểu hơn lời thơ của Tố Hữu: “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”. Cho đi luôn là cách để mỗi con người tìm thấy niềm vui, sự hạnh phúc và làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Ngay hôm nay, chúng ta phải biết sẻ chia, đùm bọc và giúp đỡ những hoàn cảnh còn khó khăn, hoạn nạn.