Nguyễn Thị Hà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Hà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 2

Tình mẫu tử có lẽ là tình cảm thiêng liêng nhất trên cuộc đời này. Mẹ là người sinh ra chúng ta, yêu thương và chăm sóc chúng ta vô điều kiện. Có lẽ chính vì vậy, tình mẫu tử từ xa xưa đã trở thành đề tài sáng tác bất tận cho văn học và nghệ thuật. Trong vô số những tác phẩm viết về mẹ, về tình mẫu tử, không thể không nhắc đến bài thơ Nắng mới của nhà thơ Lưu Trọng Lư, trích từ tập “Tiếng thu”. Bài thơ là nỗi nhớ về mẹ và tình yêu mẹ tha thiết của một tác giả, người con chỉ còn có thể gặp mẹ ở trong mơ.

Khổ đầu tiên của bài thơ chính là bức tranh thiên “nắng mới” làm gợi nhớ những kí ức xưa của tác giả:

“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng,

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,

Chập chờn sống lại những ngày không.”

Nắng mới chính là nắng đầu xuân, cái nắng nhẹ nhàng và êm dịu, xua tan đi cái lạnh và ẩm ướt của mùa đông. Nắng mới hắt “bên song” cửa, cùng với tiếng gà gáy trưa não nùng đã tạo nên một khung cảnh thật bình yên nhưng cũng vắng vẻ, cô liêu. Khung cảnh đó làm cho tác giả Lưu Trọng Lư “lòng rượi buồn” và đưa tâm hồn tác giả trở về miền kí ức xưa cũ, những kỉ niệm xưa “chập chờn” sống lại trong tác giả.

Quay về với những kỉ niệm xưa, lòng tác giả dâng trào bao nỗi nhớ về người mẹ quá cố của mình:

“Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời

Lúc người còn sống, tôi lên mười;

Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,

Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.

Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ

Hãy còn mường tượng lúc vào ra:

Nét cười đen nhánh sau tay áo

Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.”Nhà thơ Lưu Trọng Lư bộc lộ nỗi nhớ mẹ một cách trực tiếp “Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời”. Tác giả vẫn nhớ rõ ràng, khi mẹ còn sống, tác giả “lên mười”. Khi nắng mới về, mẹ trong tà áo đỏ quen thuộc sẽ mang quần áo của nhà thơ ra phơi lên giậu, để cho con mặc chiếc áo thơm mùi nắng sạch sẽ, dễ chịu. Nắng khi đó còn “reo ngoài nội”, có lẽ bởi vì còn có mẹ, nên hương đồng cỏ nội cũng như tác giả đều vui sướng và hạnh phúc vô cùng. Hình ảnh mẹ hiện lên rõ nét hơn trong khổ thơ tiếp theo. Nhà thơ Lưu Trọng Lư khẳng định rằng hình dáng mẹ còn chưa “xóa mờ” trong tâm trí của mình, nó vẫn rõ nét và lúc nào cũng tồn tại trong tâm trí của tác giả. Ông vẫn “mường tượng” được hình ảnh của mẹ xung quanh, lúc vào, lúc ra, thật bận rộn làm sao để chăm lo cho gia đình của mình. Trong toàn bộ bài thơ, không có bất kì một câu nào nhận xét cụ thể mẹ của nhà thơ Lưu Trọng Vũ, nhưng chắc chắn mẹ là một người phụ nữ rất đẹp và hiền dịu. Vì mẹ có “nét cười đen nhánh”, đây là kiểu cười nhẹ nhàng, dịu dàng và chỉ thoáng qua. Có lẽ đó là điều nhà thơ nhớ nhất về mẹ của mình. Và dù là mùa nắng đầu xuân hay nắng gắt trưa hè, trong kí ức của nhà thơ Lưu Trọng Lư, mẹ vẫn “đứng trước giậu phơi”, để làm một công việc bình dị đó là phơi đồ, nhưng đó sẽ mãi là hình ảnh ấm áp và an ủi tâm hồn tác giả nhất mỗi khi nhớ mẹ.

Để bài thơ them nổi bật, tác giả đã sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu chậm rãi, du dương như một khúc hát ru buồn. Ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi hình, gợi cảm. Hình ảnh "nắng mới" và "áo đỏ" đối lập với tiếng gà "não nùng", tạo nên sự đan xen giữa ánh sáng rực rỡ và nỗi buồn sâu thẳm.

Bài thơ Nắng mới của tác giả Lưu Trọng Lư chỉ sử dụng những từ ngữ đơn giản nhưng lại đậm chất gợi hình, gợi cảm đã thể hiện thành công nỗi nhớ và tình yêu tha thiết dành cho người mẹ quá cố của tác giả. Qua đó, chúng ta có thể thấy được vẻ đẹp của mẹ, một người phụ nữ Việt Nam truyền thống dịu dàng, chu đáo và luôn yêu thương, chăm sóc gia đình. Bài thơ như gửi gắm tới mỗi người một thông điệp ý nghĩa, đó là “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?”

Câu 1:

Trong xã hội hiện đại, nơi con người đến từ nhiều hoàn cảnh, văn hóa và có những suy nghĩ, lối sống khác nhau, việc tôn trọng sự khác biệt trở thành một yêu cầu tất yếu của đời sống văn minh. Sự khác biệt là những nét không giống nhau giữa con người về quan điểm, cá tính, niềm tin hay cách thể hiện bản thân. Tôn trọng sự khác biệt là biết thừa nhận rằng mỗi cá nhân đều có giá trị riêng và không ai có quyền áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác. Khi con người biết tôn trọng sự khác biệt, họ sẽ cư xử bao dung, lắng nghe và thấu hiểu hơn trong giao tiếp. Ngược lại, thái độ kỳ thị, miệt thị hay phủ nhận sự khác biệt dễ dẫn đến mâu thuẫn, xung đột và làm tổn thương người khác. Tôn trọng sự khác biệt có những biểu hiện như: luôn lắng nghe và thấu hiểu người khác, không phát xét và chấp nhận những khuyết điểm của người khác,đối xử bình đẳng và không phân biệt, tôn trọng ngoại hình,… Việc chúng ta tôn trọng sự khác biệt sẽ làm xã hội trở nên bình đẳng và văn minh hơn, con người sẽ đoàn kết với nhau hơn,có cơ hội chiêm nghiệm, thấu hiểu mọi người xung quanh, góp phần tạp nên một xã hội phong phú bởi mỗi người đều có mỗi cá tính riêng,... Đối với mỗi cá nhân biết tôn trọng sự khác biệt ,sẽ giúp chúng ta hình thành nên góc nhìn tích cực,phát triển những phẩm chất tốt đẹp và luôn được mọi người yêu quý và trân trọng,… Vậy đối với những người được tôn trọng sự khác biệt, họ sẽ luôn cảm thấy tự tin hơn về những khuyết điểm của họ, tránh được những tổn thương và phát triển bản than theo hướng tích cực,… Đinh Viết Tường - chàng trai bị hội chứng TICS luôn nỗ lực theo đuổi đam mê. Anh từng chia sẻ với báo Tuối Trẻ về hội chứng TICS bất ngờ ập đến vào năm lớp 7 và đã gắn bó với anh trong suốt những năm qua. Căn bệnh ngày càng trở nặnghơn khi anh căng thăng hoặc hôi hộp gây ra không ít khó khăn trong cuộc sống. Mặc dù vậy ngọn lửa đam mê ca hát trong anh chưa bao giờ vụt tắt. Trên ánh đèn sân khấu khán giả có thể nhìn thấy Tường với những cơn co giật trên gương mặt, khuôn miệng bị méo mó thế nhưng khán giả cũng khâm phục, ngưỡng mộ trước tài năng âm nhạc, bản lĩnh và nghị lực sống đầy phi thường của anh.Những ca khúc được trình bày một cách trọn vẹn không chỉ bằng âm nhạc và còm bằng chính đam mê, sự nhiệt huyết của một tài năng trẻ. Tuy nhiên, hiện nay vẫn còn một số bạn tre luôn nghĩ rằng những lỗi lầm hay những hành vi sai trái đều được chấp nhận. Nhưng tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là chấp nhận mọi hành vi lệch chuẩn, mà là biết phân biệt giữa khác biệt lành mạnh và sai trái cần điều chỉnh. Tôn trọng sự khác biệt là yếu tố quan trọng để tạo nên một xã hội văn minh, nơi mọi người có thể chung sống và phát triển hài hòa. Mỗi cá nhân, mỗi nền văn hóa đều mang một giá trị riêng và chính sự khác biệt này tạo nên vẻ đẹp đa dạng của cuộc sống. Khi chúng ta biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta không chỉ làm giàu cho bản thân mà còn xây dựng một xã hội đoàn kết, nơi con người có thể phát triển toàn diện.