NGUYỄN NGỌC QUYÊN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN NGỌC QUYÊN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

Thể loại của văn bản là truyện ngắn

câu 2:

Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự

câu 3:

Biện pháp tu từ được sử dụng là so sánh "đôi bên đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rồi"

Tác dụng: + Tăng sức gợi hình, gợi cảm

+ Diễn tả hoàn cảnh và tính cách của hai nhân vật - họ gặp nhau khi tuổi xuân đã qua, không còn trẻ trung, sôi nổi nữa, giống như "chợ chiều" đã tàn

+ Đồng thời, hình ảnh "chợ chiều cả rồi" gợi sự bình dị, dân dã, thân thuộc, thể hiện cách nhìn đời tinh tế và gần gũi của Tô Hoài.

+ Qua đó, tác giả muốn nói đến một tình yêu giản dị, tự nhiên, không tính toán, dù gặp nhau muộn mà vẫn trọn vẹn, chan chứa tình người.

=> Biện pháp so sánh làm nổi bật sự mộc mạc, chân thành trong tình cảm của hai nhân vật và thể hiện giọng văn đậm chất dân dã của Tô Hoài.

câu 4:

Nội dung chính của văn bản này là miêu tả cuộc sống khốn khó, bế tắc và bi kịch của gia đình nhân vật Duyên và người chồng trong tác phẩm "Nhà nghèo" của Tô Hoài. Văn bản thể hiện tình cảm giản dị, chân thành và đầy yêu thương giữa hai con người gặp nhau muộn màng trong cuộc đời. Qua đó, tác giả muốn ca ngợi vẻ đẹp của tình yêu bình dị, tự nhiên, gắn bó giữa những con người lao động, đồng thời thể hiện cái nhìn nhân hậu, ấm áp và thấu hiểu của nhà văn Tô Hoài đối với cuộc sống.

câu 5:

-Em ấn tượng nhất với chi tiết: "Khi anh gặp chị, thì đôi bên cũng đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rồi, cũng dư dãi mà lấy nhau tự nhiên"

-Vì chi tiết này vừa mộc mạc, giản dị, vừa chứa đựng nhiều cảm xúc.

Thể hiện rõ phong cách kể chuyện trân thực, gần gũi của Tô Hoài, đồng thời gợi ra một tình yêu muộn màng nhưng rất đỗi chân thành và ấm áp.

Dù đã qua tuổi trẻ, hai người vẫn đến với nhau bằng tình cảm tự nhiên, không toan tính - điều đó khiến người đọc cảm nhận được vẻ đẹp nhân văn và niềm tin vào tình yêu trong cuộc sống