Nguyễn Ngọc Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

​Câu 1: Đoạn văn về ý nghĩa của việc tôn trọng sự khác biệt (khoảng 200 chữ)

Bài làm

Trong cuộc sống, mỗi cá nhân là một bản thể duy nhất với những nét tính cách, sở thích và hoàn cảnh khác nhau. Chính vì vậy, việc tôn trọng sự khác biệt đóng vai trò vô cùng quan trọng để tạo nên một xã hội văn minh. Tôn trọng sự khác biệt trước hết là chấp nhận những gì không giống mình, không dùng thước đo cá nhân để phán xét hay áp đặt người khác. Điều này giúp chúng ta mở lòng hơn, học hỏi được nhiều góc nhìn mới mẻ và làm phong phú thêm vốn sống của bản thân. Khi sự khác biệt được trân trọng, mỗi người sẽ có thêm tự tin để phát huy năng thế mạnh, sáng tạo và cống hiến mà không sợ bị cô lập hay dè bỉu. Ngược lại, nếu chỉ nhìn đời bằng định kiến hẹp hòi, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong sự ích kỷ và gây ra những rạn nứt trong các mối quan hệ. Như tác giả Phạm Lữ Ân từng nhắn nhủ, thay vì phán xét, hãy thử "nghe theo chính mình" và bao dung với người khác. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt chính là chiếc chìa khóa để kết nối trái tim, xây dựng một cộng đồng đa dạng nhưng vẫn đầy sự thấu hiểu và yêu thương.

Câu 2

Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới, nếu như Xuân Diệu nồng cháy với tình yêu, Huy Cận sầu ảo với thiên nhiên thì Lưu Trọng Lư lại chọn cho mình một lối đi riêng với những vần thơ đậm chất hoài niệm, mộc mạc mà ám ảnh. Một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông chính là bài thơ "Nắng mới". Bài thơ không chỉ đơn thuần là bức tranh thiên nhiên mà còn là tiếng lòng thổn thức, là nỗi nhớ thương da diết của người con dành cho mẹ, đưa người đọc về với những ký ức tuổi thơ êm đềm và ấm áp. ​Mạch cảm xúc của bài thơ được khơi nguồn từ hình ảnh "nắng mới" ở đầu tác phẩm: ​"Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng," ​"Nắng mới" là luồng ánh sáng ấm áp đầu xuân, đánh dấu sự chuyển mình của thời gian. Thế nhưng, trong mắt kẻ đang mang nỗi sầu hoài niệm, cái nắng ấy không rực rỡ mà lại "hắt bên song", gợi lên một sự tĩnh lặng đến mênh mông. Tiếng gà trưa "xao xác" vang lên giữa không gian vắng lặng càng làm tăng thêm vẻ hiu quạnh, khiến lòng người "rượi buồn". Từ láy "não nùng" diễn tả một nỗi buồn tê tái, len lỏi vào tận tâm hồn, đưa nhân vật trữ tình trở về với "thời dĩ vãng" xa xôi. ​Nỗi nhớ ấy không còn mơ hồ mà hiện lên rõ rệt qua hình dáng người mẹ thân thương: ​"Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười;" ​Dòng thơ vang lên như một lời tự tình nghẹn ngào. Mốc thời gian "tôi lên mười" gợi nhắc về một quá khứ hạnh phúc khi còn có mẹ bên cạnh, nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Hình ảnh người mẹ gắn liền với công việc đời thường, mộc mạc: "Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội/ Áo đỏ người đưa trước giậu phơi". Màu đỏ của chiếc áo hiện lên rực rỡ dưới ánh nắng, làm bừng sáng cả một không gian ký ức. Đó không chỉ là màu của sắc áo, mà còn là màu của hơi ấm, của sự chăm sóc ân cần mà người mẹ đã dành cho con. ​Càng về cuối, bức chân dung của mẹ càng hiện lên rõ nét và đầy xúc động: ​"Hình dáng mẹ tôi chửu xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." ​Cụm từ "chửa xóa mờ" khẳng định dù thời gian có trôi đi, hình bóng mẹ vẫn luôn in đậm trong tâm khảm của người con. "Nét cười đen nhánh" là một chi tiết nghệ thuật vô cùng đặc sắc, gợi lên hình ảnh người phụ nữ Việt Nam truyền thống với hàm răng đen lá láng. Nụ cười ấy kín đáo, dịu dàng ẩn sau tay áo, trở thành biểu tượng của vẻ đẹp hiền hậu và lòng vị tha. Hình ảnh mẹ "lúc vào ra" bên giậu thưa đã tạo nên một không gian gia đình đầm ấm, khiến nỗi nhớ càng thêm da diết khi thực tại chỉ còn mình tác giả đối diện với nắng trưa. ​Về nghệ thuật, bài thơ thành công nhờ thể thơ bảy chữ nhịp nhàng như một khúc hát ru, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi cảm. Các từ láy như "xao xác", "não nùng", "chập chờn" được sử dụng khéo léo để đặc tả tâm trạng hoài niệm đầy ám ảnh. ​Tóm lại, "Nắng mới" là một bài thơ hay và xúc động về tình mẫu tử. Lưu Trọng Lư đã dùng những nét vẽ đơn sơ nhưng tràn đầy tình cảm để khắc họa hình ảnh người mẹ và nỗi nhớ quê hương, quá khứ. Qua bài thơ, mỗi chúng ta như được thức tỉnh về tình cảm gia đình, để biết trân trọng hơn những phút giây quý giá khi còn được ở bên cạnh mẹ cha.

​Câu 1: Đoạn văn về ý nghĩa của việc tôn trọng sự khác biệt (khoảng 200 chữ)

Bài làm

Trong cuộc sống, mỗi cá nhân là một bản thể duy nhất với những nét tính cách, sở thích và hoàn cảnh khác nhau. Chính vì vậy, việc tôn trọng sự khác biệt đóng vai trò vô cùng quan trọng để tạo nên một xã hội văn minh. Tôn trọng sự khác biệt trước hết là chấp nhận những gì không giống mình, không dùng thước đo cá nhân để phán xét hay áp đặt người khác. Điều này giúp chúng ta mở lòng hơn, học hỏi được nhiều góc nhìn mới mẻ và làm phong phú thêm vốn sống của bản thân. Khi sự khác biệt được trân trọng, mỗi người sẽ có thêm tự tin để phát huy năng thế mạnh, sáng tạo và cống hiến mà không sợ bị cô lập hay dè bỉu. Ngược lại, nếu chỉ nhìn đời bằng định kiến hẹp hòi, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong sự ích kỷ và gây ra những rạn nứt trong các mối quan hệ. Như tác giả Phạm Lữ Ân từng nhắn nhủ, thay vì phán xét, hãy thử "nghe theo chính mình" và bao dung với người khác. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt chính là chiếc chìa khóa để kết nối trái tim, xây dựng một cộng đồng đa dạng nhưng vẫn đầy sự thấu hiểu và yêu thương.

Câu 2

Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới, nếu như Xuân Diệu nồng cháy với tình yêu, Huy Cận sầu ảo với thiên nhiên thì Lưu Trọng Lư lại chọn cho mình một lối đi riêng với những vần thơ đậm chất hoài niệm, mộc mạc mà ám ảnh. Một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông chính là bài thơ "Nắng mới". Bài thơ không chỉ đơn thuần là bức tranh thiên nhiên mà còn là tiếng lòng thổn thức, là nỗi nhớ thương da diết của người con dành cho mẹ, đưa người đọc về với những ký ức tuổi thơ êm đềm và ấm áp. ​Mạch cảm xúc của bài thơ được khơi nguồn từ hình ảnh "nắng mới" ở đầu tác phẩm: ​"Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng," ​"Nắng mới" là luồng ánh sáng ấm áp đầu xuân, đánh dấu sự chuyển mình của thời gian. Thế nhưng, trong mắt kẻ đang mang nỗi sầu hoài niệm, cái nắng ấy không rực rỡ mà lại "hắt bên song", gợi lên một sự tĩnh lặng đến mênh mông. Tiếng gà trưa "xao xác" vang lên giữa không gian vắng lặng càng làm tăng thêm vẻ hiu quạnh, khiến lòng người "rượi buồn". Từ láy "não nùng" diễn tả một nỗi buồn tê tái, len lỏi vào tận tâm hồn, đưa nhân vật trữ tình trở về với "thời dĩ vãng" xa xôi. ​Nỗi nhớ ấy không còn mơ hồ mà hiện lên rõ rệt qua hình dáng người mẹ thân thương: ​"Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười;" ​Dòng thơ vang lên như một lời tự tình nghẹn ngào. Mốc thời gian "tôi lên mười" gợi nhắc về một quá khứ hạnh phúc khi còn có mẹ bên cạnh, nhưng giờ đây tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Hình ảnh người mẹ gắn liền với công việc đời thường, mộc mạc: "Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội/ Áo đỏ người đưa trước giậu phơi". Màu đỏ của chiếc áo hiện lên rực rỡ dưới ánh nắng, làm bừng sáng cả một không gian ký ức. Đó không chỉ là màu của sắc áo, mà còn là màu của hơi ấm, của sự chăm sóc ân cần mà người mẹ đã dành cho con. ​Càng về cuối, bức chân dung của mẹ càng hiện lên rõ nét và đầy xúc động: ​"Hình dáng mẹ tôi chửu xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." ​Cụm từ "chửa xóa mờ" khẳng định dù thời gian có trôi đi, hình bóng mẹ vẫn luôn in đậm trong tâm khảm của người con. "Nét cười đen nhánh" là một chi tiết nghệ thuật vô cùng đặc sắc, gợi lên hình ảnh người phụ nữ Việt Nam truyền thống với hàm răng đen lá láng. Nụ cười ấy kín đáo, dịu dàng ẩn sau tay áo, trở thành biểu tượng của vẻ đẹp hiền hậu và lòng vị tha. Hình ảnh mẹ "lúc vào ra" bên giậu thưa đã tạo nên một không gian gia đình đầm ấm, khiến nỗi nhớ càng thêm da diết khi thực tại chỉ còn mình tác giả đối diện với nắng trưa. ​Về nghệ thuật, bài thơ thành công nhờ thể thơ bảy chữ nhịp nhàng như một khúc hát ru, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi cảm. Các từ láy như "xao xác", "não nùng", "chập chờn" được sử dụng khéo léo để đặc tả tâm trạng hoài niệm đầy ám ảnh. ​Tóm lại, "Nắng mới" là một bài thơ hay và xúc động về tình mẫu tử. Lưu Trọng Lư đã dùng những nét vẽ đơn sơ nhưng tràn đầy tình cảm để khắc họa hình ảnh người mẹ và nỗi nhớ quê hương, quá khứ. Qua bài thơ, mỗi chúng ta như được thức tỉnh về tình cảm gia đình, để biết trân trọng hơn những phút giây quý giá khi còn được ở bên cạnh mẹ cha.