Nguyễn Anh Tùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Anh Tùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong một thế giới đa dạng, việc tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa để xây dựng một xã hội văn minh và hạnh phúc. Sự khác biệt có thể đến từ ngoại hình, tính cách, quan điểm sống hay đức tin của mỗi cá nhân. Khi ta biết chấp nhận và trân trọng những nét riêng biệt đó, ta không chỉ giúp người khác tự tin thể hiện bản thân mà còn làm giàu vốn sống cho chính mình. Tôn trọng sự khác biệt giúp xóa bỏ định kiến, giảm bớt xung đột và bạo lực học đường hay xã hội. Nó tạo ra một môi trường mà ở đó sự sáng tạo được khuyến khích, vì không ai phải sợ hãi khi trở nên "khác lạ". Thay vì cố gắng ép mình và người khác vào một khuôn mẫu cứng nhắc, việc trân trọng những "bản sắc riêng" giúp mỗi cá nhân tỏa sáng theo cách của họ. Như một vườn hoa đẹp nhờ sự hội tụ của nhiều màu sắc, xã hội chỉ thực sự phát triển khi chúng ta biết bao dung và đón nhận những giá trị khác biệt với lòng chân thành.

Câu 2:

Lưu Trọng Lư là một trong những chủ soái của Phong trào Thơ mới, người đã mang đến cho thi đàn Việt Nam một hồn thơ mộng ảo, nhẹ nhàng và giàu sức gợi. Trong đó, "Nắng mới" là một bài thơ tiêu biểu, một bản nhạc lòng tha thiết ghi lại nỗi nhớ thương mẹ sâu sắc của người con khi đứng trước những biến chuyển của thiên nhiên.

Bài thơ mở đầu bằng một không gian tĩnh lặng, đượm buồn:

"Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng"

"Nắng mới" không chỉ là ánh nắng đầu mùa xuân mà còn là tác nhân đánh thức miền ký ức. Tiếng gà trưa "xao xác" – một từ láy rất đắt – gợi lên sự vắng lặng, xao động của không gian và cả lòng người. Tâm trạng người con rơi vào trạng thái "rượi buồn", "chập chờn" giữa thực và ảo. Quá khứ không còn là những mảnh vụn mà hiện về sống động như những "ngày không" – những ngày xưa cũ êm đềm.

Từ nỗi buồn ở hiện tại, mạch thơ chuyển sang những hình ảnh rạng rỡ của quá khứ:

"Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời

Lúc người còn sống, tôi lên mười"

Ký ức về mẹ gắn liền với màu sắc tươi tắn: "nắng mới reo ngoài nội" và chiếc "áo đỏ" phơi trước giậu. Động từ "reo" nhân hóa ánh nắng, khiến không gian tuổi thơ trở nên vui tươi, đầy sức sống. Hình ảnh người mẹ hiện lên trong tư thế tần tảo, gắn bó với những công việc đời thường bình dị nhưng lại khắc sâu vào tâm trí đứa trẻ lên mười.

Khổ thơ cuối là một nét vẽ xuất thần về chân dung người mẹ:

"Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ

Hãy còn mường tượng lúc vào ra:

Nét cười đen nhánh sau tay áo

Trong ánh trưa hè trước giậu thưa."

Dù mẹ đã đi xa, nhưng hình dáng ấy vẫn "chửa xóa mờ". Đặc biệt, hình ảnh "nét cười đen nhánh" – một vẻ đẹp truyền thống của phụ nữ Việt Nam thời xưa – tỏa sáng sau tay áo che duyên dáng. Nó là một điểm nhấn tinh tế, khiến người mẹ không chỉ hiền từ mà còn mang vẻ đẹp thanh tao, kín đáo.

Bằng thể thơ bảy chữ nhịp nhàng, ngôn ngữ trong sáng và hình ảnh giàu sức gợi, "Nắng mới" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên làng quê đẹp đẽ mà còn là một bài ca cảm động về tình mẫu tử. Bài thơ chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành, nhắc nhở chúng ta về giá trị của những kỷ niệm và lòng biết ơn đối với người mẹ kính yêu.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2.
-Tằn tiện với Phung phí.
-Hào phóng với Keo kiệt.
-Thích ở nhà vớiƯa bay nhảy.
Câu 3.
Vì mỗi người đều có quan điểm và cách sống riêng. Việc phán xét thường dựa trên định kiến cá nhân chủ quan, dẫn đến những cái nhìn phiến diện và sai lệch về người khác.
Câu 4.
Câu nói này nhấn mạnh rằng: Sự nguy hại không chỉ nằm ở việc bị người khác phán xét, mà nằm ở việc chúng ta để những định kiến đó chi phối, đánh mất bản sắc và sự tự tin của chính mình. Khi ta chấp nhận "tấm lưới định kiến", ta không còn sống cho mình mà đang sống theo kỳ vọng hoặc sự áp đặt của xã hội.
Câu 5.
- Tôn trọng sự khác biệt: Mỗi cá nhân là một bản thể độc lập, đừng lấy thước đo của mình để áp đặt lên người khác.
- Sống bản lĩnh: Hãy lắng nghe tiếng nói của chính mình thay vì sợ hãi những lời phán xét hay bị khuất phục bởi định kiến từ xung quanh

Đề xuất giải pháp: Sử dụng chế phẩm vi sinh như nấm đối kháng Trichoderma và vi khuẩn Bacillus thuringiensis (Bt). *Giải thích: -Nấm đối kháng được bón hoặc tưới vào đất để cạnh tranh dinh dưỡng, ức chế và tiêu diệt nấm gây bệnh. Vi khuẩn Bt tạo độc tố làm sâu ngừng ăn và chết khi ăn phải lá có chứa bào tử, nhưng an toàn cho người và sinh vật có ích. -Biện pháp này phù hợp với sản xuất rau hữu cơ vì an toàn, thân thiện môi trường, hạn chế ô nhiễm và góp phần duy trì cân bằng sinh thái.

Ý nghĩa cụ thể bao gồm:
  • Bảo vệ cân bằng sinh thái: Sử dụng các biện pháp sinh học (thiên địch, chế phẩm vi sinh) thay vì hóa chất giúp bảo vệ các loài sinh vật có ích, duy trì sự đa dạng sinh học trong đất và môi trường xung quanh.
  • Bảo vệ môi trường đất, nước, không khí: Hạn chế sử dụng thuốc trừ sâu hóa học giúp ngăn ngừa ô nhiễm đất, nguồn nước và giảm tồn dư độc hại trong nông sản.
  • Tạo nông sản an toàn, chất lượng cao: Phòng trừ sâu bệnh hiệu quả giúp cây trồng khỏe mạnh, nâng cao năng suất, đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm và gia tăng giá trị kinh tế.
  • Phát triển nông nghiệp bền vững: Các biện pháp như luân canh, trồng xen, dùng giống kháng bệnh giúp tạo ra hệ sinh thái khỏe mạnh, giảm thiểu áp lực sâu bệnh lâu dài.
  • Bảo vệ sức khỏe con người: Giảm thiểu việc tiếp xúc với hóa chất độc hại của cả người sản xuất và người tiêu dùng

Câu 1:

Nhân vật Hê-ra-clét trong đoạn trích "Giết con sư tử ở Nê-mê" là điển hình cho kiểu nhân vật anh hùng trong thần thoại Hy Lạp với những đặc điểm rực rỡ. Trước hết, nhân vật thần thoại thường có nguồn gốc phi thường và Hê-ra-clét cũng vậy, chàng là một bán thần sở hữu sức mạnh được các vị thần bảo trợ. Đặc điểm nổi bật nhất chính là sức mạnh và vẻ đẹp siêu phàm. Hê-ra-clét không chỉ có thể lực "đôi bàn tay như kìm sắt" để bóp chết ác thú mà còn có trí tuệ sắc sảo khi biết dùng mưu kế lấp cửa hang và dùng chính móng vuốt con vật để lột da nó. Thêm vào đó, nhân vật thần thoại luôn gắn liền với những thử thách mang tính không tưởng. Việc tiêu diệt sư tử Nê-mê – một sinh vật mình đồng da sắt – là minh chứng cho tinh thần dũng cảm, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để trừ hại cho dân. Qua hình tượng này, nhân vật thần thoại không chỉ hiện lên như một siêu nhân mà còn đại diện cho khát vọng chinh phục thiên nhiên và khẳng định sức mạnh của con người thời cổ đại.

Câu 2:

Trong xã hội hiện đại, khi ánh hào quang của những công việc trí óc, những văn phòng máy lạnh thường được ca tụng, vô tình đã nảy sinh một quan niệm lệch lạc: cho rằng công việc chân tay là bẩn thỉu, thấp kém. Tôi muốn dành bài viết này để chia sẻ với bạn/người thân của mình một góc nhìn khác, để chúng ta cùng nhìn nhận lại giá trị đích thực của mọi loại hình lao động.

Bất kỳ công việc nào tạo ra giá trị cho xã hội, không vi phạm pháp luật và đạo đức đều là lao động chân chính. Lao động chân tay (như công nhân vệ sinh, bác nông dân, người thợ xây...) là nền tảng cơ bản nhất duy trì sự sống của xã hội. Nếu không có những người quét rác, thành phố sẽ ra sao? Nếu không có những người thợ xây, ai sẽ dựng nên những tòa nhà chọc trời?

Vết bẩn trên áo quần của người lao động chân tay là "vết bẩn" của sự cống hiến, của mồ hôi và sức lực. Nó khác hoàn toàn với sự "bẩn thỉu" về tâm hồn hay nhân cách. Thấp kém hay cao quý không nằm

Mọi nghề nghiệp đều có vinh quang riêng. Thay vì nhìn vào những vết lấm lem trên quần áo, hãy nhìn vào thành quả mà họ để lại cho đời. Tôi hy vọng chúng ta có thể thay đổi tư duy, biết cúi đầu trước một bác lao công hay mỉm cười với một người giao hàng, bởi chính họ là những "người hùng thầm lặng" đang làm đẹp cho thế giới này bằng chính sức lao động chân tay thuần túy của mình.

Câu 1:

Nhân vật Hê-ra-clét trong đoạn trích "Giết con sư tử ở Nê-mê" là điển hình cho kiểu nhân vật anh hùng trong thần thoại Hy Lạp với những đặc điểm rực rỡ. Trước hết, nhân vật thần thoại thường có nguồn gốc phi thường và Hê-ra-clét cũng vậy, chàng là một bán thần sở hữu sức mạnh được các vị thần bảo trợ. Đặc điểm nổi bật nhất chính là sức mạnh và vẻ đẹp siêu phàm. Hê-ra-clét không chỉ có thể lực "đôi bàn tay như kìm sắt" để bóp chết ác thú mà còn có trí tuệ sắc sảo khi biết dùng mưu kế lấp cửa hang và dùng chính móng vuốt con vật để lột da nó. Thêm vào đó, nhân vật thần thoại luôn gắn liền với những thử thách mang tính không tưởng. Việc tiêu diệt sư tử Nê-mê – một sinh vật mình đồng da sắt – là minh chứng cho tinh thần dũng cảm, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để trừ hại cho dân. Qua hình tượng này, nhân vật thần thoại không chỉ hiện lên như một siêu nhân mà còn đại diện cho khát vọng chinh phục thiên nhiên và khẳng định sức mạnh của con người thời cổ đại.

Câu 2:

Trong xã hội hiện đại, khi ánh hào quang của những công việc trí óc, những văn phòng máy lạnh thường được ca tụng, vô tình đã nảy sinh một quan niệm lệch lạc: cho rằng công việc chân tay là bẩn thỉu, thấp kém. Tôi muốn dành bài viết này để chia sẻ với bạn/người thân của mình một góc nhìn khác, để chúng ta cùng nhìn nhận lại giá trị đích thực của mọi loại hình lao động.

Bất kỳ công việc nào tạo ra giá trị cho xã hội, không vi phạm pháp luật và đạo đức đều là lao động chân chính. Lao động chân tay (như công nhân vệ sinh, bác nông dân, người thợ xây...) là nền tảng cơ bản nhất duy trì sự sống của xã hội. Nếu không có những người quét rác, thành phố sẽ ra sao? Nếu không có những người thợ xây, ai sẽ dựng nên những tòa nhà chọc trời?

Vết bẩn trên áo quần của người lao động chân tay là "vết bẩn" của sự cống hiến, của mồ hôi và sức lực. Nó khác hoàn toàn với sự "bẩn thỉu" về tâm hồn hay nhân cách. Thấp kém hay cao quý không nằm

Mọi nghề nghiệp đều có vinh quang riêng. Thay vì nhìn vào những vết lấm lem trên quần áo, hãy nhìn vào thành quả mà họ để lại cho đời. Tôi hy vọng chúng ta có thể thay đổi tư duy, biết cúi đầu trước một bác lao công hay mỉm cười với một người giao hàng, bởi chính họ là những "người hùng thầm lặng" đang làm đẹp cho thế giới này bằng chính sức lao động chân tay thuần túy của mình.

Câu 1.

Văn bản thuộc thể loại Thần thoại

Câu 2.

Con sư tử Nê-mê hiện lên như một sinh vật huyền thoại đầy kinh hoàng:

  • Nguồn gốc: Là con của đại khổng lồ Ty-phông và quỷ cái Ê-chít-na (nửa người nửa rắn).
  • Kích thước và tính chất: To lớn hung dữ gấp mười lần con sư tử ở Ci-thơ-ron; là "ác thú".
  • Khả năng đặc biệt: "Không cung tên, gươm dao nào đâm thủng, bắn thủng da nó được"; da nó cứng như vách đá.
  • Hành vi: Ngày ngày xuống đồng cỏ bắt gia súc, phá hoại mùa màng; sống trong hang có hai lối.
  • Đòn tấn công: Quật đuôi, vả trái, tát phải, nhảy bổ, lao húc.

Câu 3.

Trong đoạn văn miêu tả các vị thần giúp đỡ Hê-ra-clét, biện pháp tu từ nổi bật là Liệt kê.

  • Nội dung liệt kê: Các vị thần (A-pô-lô, Hơ-mét, Hê-phai-tớt, A-thê-na) và những báu vật họ tặng (cung tên, gươm, áo giáp vàng, quần áo đẹp).
  • Tác dụng:
    • Nhấn mạnh sự ủng hộ tuyệt đối của các vị thần đối với Hê-ra-clét, khẳng định tính chính nghĩa của người anh hùng.
    • Làm tăng tính trang trọng, kì ảo cho hành trình của nhân vật.
    • Tạo tiền đề để nhấn mạnh sức mạnh nội tại của Hê-ra-clét: Dù có vũ khí của thần thánh nhưng cuối cùng chàng vẫn phải dùng chính sức mạnh cơ bắp và trí tuệ của mình để hạ gục con vật.

Câu 4.

Một phẩm chất nổi bật nhất của Hê-ra-clét trong văn bản này là Trí tuệ sắc sảo đi đôi với dũng mãnh vô song.

  • Trí tuệ: Chàng không chỉ lao vào đánh nhau ngay mà biết rình mò, xem xét thói quen của ác thú, biết dùng mưu kế lấp một cửa hang để dồn con vật vào thế bí. Khi vũ khí không tác dụng, chàng nhanh chóng thay đổi chiến thuật từ dùng vũ khí sang vật tay đôi.
  • Dũng mãnh: Chàng dám đối đầu với sinh vật mà "gươm đao không đâm thủng", dùng đôi tay như "kìm sắt" để quật ngã và bóp cổ sư tử.

Câu 5.

Mối tương quan giữa sư tử Nê-mê và Hê-ra-clét là mối quan hệ đối đầu giữa sức mạnh tự nhiên hung bạo và sức mạnh con người văn minh.

-Sự tương đồng về sức mạnh: Cả hai đều sở hữu sức mạnh cực hạn. Sư tử có "mình đồng da sắt", Hê-ra-clét có sức mạnh của một bán thần. Điều này tạo nên một cuộc đấu cân tài cân sức, kịch tính

-Sự đối lập về bản chất: Con sư tử đại diện cho những tai họa, sự phá hoại thiên nhiên và thế lực bóng tối (con của quỷ). Hê-ra-clét đại diện cho chính nghĩa, bảo vệ mùa màng và sự bình yên cho nhân dân.

-Ý nghĩa biểu tượng: Việc Hê-ra-clét dùng chính móng vuốt của sư tử để lột da nó và mặc bộ da đó làm áo giáp cho thấy: Người anh hùng không chỉ tiêu diệt cái ác mà còn chinh phục, chế ngự và biến sức mạnh của thiên nhiên hung dữ thành sức mạnh phục vụ cho con người.

Câu 1:

Bài thơ "Thuật hoài" của Phạm Ngũ Lão là khúc tráng ca về vẻ đẹp con người và quân đội nhà Trần với sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và nghệ thuật. Về nội dung, hai câu đầu khắc họa hình tượng người anh hùng với tư thế "hoành sóc" lẫm liệt, bảo vệ non sông suốt mấy thu ròng, cùng khí thế "tam quân" dũng mãnh như hổ báo, làm át cả sao Ngưu. Đó là biểu tượng rực rỡ của "Hào khí Đông A" – tinh thần tự cường của dân tộc. Hai câu sau bộc lộ chí làm trai và nỗi lòng của tác giả. Qua việc tự thấy "hổ thẹn" trước Vũ hầu Gia Cát Lượng, Phạm Ngũ Lão đã khẳng định nhân cách cao thượng, khát vọng lập công để đền đáp ơn nước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt súc tích, ngôn ngữ hàm súc, giàu tính biểu tượng. Các biện pháp tu từ như so sánh, phóng đại và thủ pháp gợi hình đã tạo nên một bức tượng đài bằng ngôn từ về người chiến sĩ yêu nước. Tổng thể bài thơ mang giọng điệu hào hùng, vừa có cái tĩnh tại của tư thế, vừa có cái động của khí thế, để lại ấn tượng sâu đậm về một thời đại oanh liệt.

Câu 2:

Quốc gia có hưng thịnh hay suy vong phụ thuộc rất lớn vào sức mạnh của những người kế thừa. Trong bài thơ "Thuật hoài", danh tướng Phạm Ngũ Lão từng trăn trở về "nợ công danh" – trách nhiệm của kẻ làm trai đối với đất nước. Tiếp nối tinh thần ấy, thế hệ trẻ hôm nay cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thời bình.

Trách nhiệm không phải là những gì quá cao siêu, mà là ý thức cống hiến, đóng góp trí tuệ, sức lực và tình cảm của bản thân để làm cho đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh. Đó là sự gắn kết giữa cái "tôi" cá nhân và cái "ta" chung của dân tộc

Trong học tập và lao động: Không ngừng trau dồi tri thức, tiếp cận công nghệ hiện đại để đưa Việt Nam hội nhập quốc tế. Mỗi bạn trẻ cần là một đại sứ văn hóa, trí tuệ. Trong việc giữ gìn bản sắc: Yêu tiếng Việt, trân trọng các giá trị truyền thống, lịch sử dân tộc giữa làn sóng toàn cầu hóa. Trong lối sống: Sống có lí tưởng, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, sẻ chia với cộng đồng và sẵn sàng bảo vệ chủ quyền biên giới, hải đảo khi cần thiết. Thế hệ trẻ là lực lượng lao động chính, là người làm chủ tương lai. Nếu người trẻ có trách nhiệm, đất nước sẽ có sức bật mạnh mẽ. Ngược lại, nếu sống thờ ơ, ích kỷ, chúng ta sẽ tự đánh mất đi ý nghĩa sự tồn tại của chính mình và kìm hãm sự phát triển của quốc gia.

Vẫn còn một bộ phận nhỏ thanh niên sống vô cảm, "sống hoài, sống phí", chỉ quan tâm đến hưởng thụ cá nhân hoặc bị lôi kéo bởi những tư tưởng lệch lạc. Đây là điều đáng báo động cần phải lên án.

Đất nước không tự nhiên giàu mạnh, nó cần những bàn tay và khối óc của mỗi chúng ta. "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay". Là một người trẻ, tôi tự nhủ phải nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức ngay từ bây giờ để không phải "hổ thẹn" với tiền nhân đi trước.

Câu 1:

Bài thơ "Thuật hoài" của Phạm Ngũ Lão là khúc tráng ca về vẻ đẹp con người và quân đội nhà Trần với sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và nghệ thuật. Về nội dung, hai câu đầu khắc họa hình tượng người anh hùng với tư thế "hoành sóc" lẫm liệt, bảo vệ non sông suốt mấy thu ròng, cùng khí thế "tam quân" dũng mãnh như hổ báo, làm át cả sao Ngưu. Đó là biểu tượng rực rỡ của "Hào khí Đông A" – tinh thần tự cường của dân tộc. Hai câu sau bộc lộ chí làm trai và nỗi lòng của tác giả. Qua việc tự thấy "hổ thẹn" trước Vũ hầu Gia Cát Lượng, Phạm Ngũ Lão đã khẳng định nhân cách cao thượng, khát vọng lập công để đền đáp ơn nước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt súc tích, ngôn ngữ hàm súc, giàu tính biểu tượng. Các biện pháp tu từ như so sánh, phóng đại và thủ pháp gợi hình đã tạo nên một bức tượng đài bằng ngôn từ về người chiến sĩ yêu nước. Tổng thể bài thơ mang giọng điệu hào hùng, vừa có cái tĩnh tại của tư thế, vừa có cái động của khí thế, để lại ấn tượng sâu đậm về một thời đại oanh liệt.

Câu 2:

Quốc gia có hưng thịnh hay suy vong phụ thuộc rất lớn vào sức mạnh của những người kế thừa. Trong bài thơ "Thuật hoài", danh tướng Phạm Ngũ Lão từng trăn trở về "nợ công danh" – trách nhiệm của kẻ làm trai đối với đất nước. Tiếp nối tinh thần ấy, thế hệ trẻ hôm nay cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thời bình.

Trách nhiệm không phải là những gì quá cao siêu, mà là ý thức cống hiến, đóng góp trí tuệ, sức lực và tình cảm của bản thân để làm cho đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh. Đó là sự gắn kết giữa cái "tôi" cá nhân và cái "ta" chung của dân tộc

Trong học tập và lao động: Không ngừng trau dồi tri thức, tiếp cận công nghệ hiện đại để đưa Việt Nam hội nhập quốc tế. Mỗi bạn trẻ cần là một đại sứ văn hóa, trí tuệ. Trong việc giữ gìn bản sắc: Yêu tiếng Việt, trân trọng các giá trị truyền thống, lịch sử dân tộc giữa làn sóng toàn cầu hóa. Trong lối sống: Sống có lí tưởng, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, sẻ chia với cộng đồng và sẵn sàng bảo vệ chủ quyền biên giới, hải đảo khi cần thiết. Thế hệ trẻ là lực lượng lao động chính, là người làm chủ tương lai. Nếu người trẻ có trách nhiệm, đất nước sẽ có sức bật mạnh mẽ. Ngược lại, nếu sống thờ ơ, ích kỷ, chúng ta sẽ tự đánh mất đi ý nghĩa sự tồn tại của chính mình và kìm hãm sự phát triển của quốc gia.

Vẫn còn một bộ phận nhỏ thanh niên sống vô cảm, "sống hoài, sống phí", chỉ quan tâm đến hưởng thụ cá nhân hoặc bị lôi kéo bởi những tư tưởng lệch lạc. Đây là điều đáng báo động cần phải lên án.

Đất nước không tự nhiên giàu mạnh, nó cần những bàn tay và khối óc của mỗi chúng ta. "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay". Là một người trẻ, tôi tự nhủ phải nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức ngay từ bây giờ để không phải "hổ thẹn" với tiền nhân đi trước.

Câu 1:

Bài thơ "Thuật hoài" của Phạm Ngũ Lão là khúc tráng ca về vẻ đẹp con người và quân đội nhà Trần với sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và nghệ thuật. Về nội dung, hai câu đầu khắc họa hình tượng người anh hùng với tư thế "hoành sóc" lẫm liệt, bảo vệ non sông suốt mấy thu ròng, cùng khí thế "tam quân" dũng mãnh như hổ báo, làm át cả sao Ngưu. Đó là biểu tượng rực rỡ của "Hào khí Đông A" – tinh thần tự cường của dân tộc. Hai câu sau bộc lộ chí làm trai và nỗi lòng của tác giả. Qua việc tự thấy "hổ thẹn" trước Vũ hầu Gia Cát Lượng, Phạm Ngũ Lão đã khẳng định nhân cách cao thượng, khát vọng lập công để đền đáp ơn nước. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt súc tích, ngôn ngữ hàm súc, giàu tính biểu tượng. Các biện pháp tu từ như so sánh, phóng đại và thủ pháp gợi hình đã tạo nên một bức tượng đài bằng ngôn từ về người chiến sĩ yêu nước. Tổng thể bài thơ mang giọng điệu hào hùng, vừa có cái tĩnh tại của tư thế, vừa có cái động của khí thế, để lại ấn tượng sâu đậm về một thời đại oanh liệt.

Câu 2:

Quốc gia có hưng thịnh hay suy vong phụ thuộc rất lớn vào sức mạnh của những người kế thừa. Trong bài thơ "Thuật hoài", danh tướng Phạm Ngũ Lão từng trăn trở về "nợ công danh" – trách nhiệm của kẻ làm trai đối với đất nước. Tiếp nối tinh thần ấy, thế hệ trẻ hôm nay cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thời bình.

Trách nhiệm không phải là những gì quá cao siêu, mà là ý thức cống hiến, đóng góp trí tuệ, sức lực và tình cảm của bản thân để làm cho đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh. Đó là sự gắn kết giữa cái "tôi" cá nhân và cái "ta" chung của dân tộc

Trong học tập và lao động: Không ngừng trau dồi tri thức, tiếp cận công nghệ hiện đại để đưa Việt Nam hội nhập quốc tế. Mỗi bạn trẻ cần là một đại sứ văn hóa, trí tuệ. Trong việc giữ gìn bản sắc: Yêu tiếng Việt, trân trọng các giá trị truyền thống, lịch sử dân tộc giữa làn sóng toàn cầu hóa. Trong lối sống: Sống có lí tưởng, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, sẻ chia với cộng đồng và sẵn sàng bảo vệ chủ quyền biên giới, hải đảo khi cần thiết. Thế hệ trẻ là lực lượng lao động chính, là người làm chủ tương lai. Nếu người trẻ có trách nhiệm, đất nước sẽ có sức bật mạnh mẽ. Ngược lại, nếu sống thờ ơ, ích kỷ, chúng ta sẽ tự đánh mất đi ý nghĩa sự tồn tại của chính mình và kìm hãm sự phát triển của quốc gia.

Vẫn còn một bộ phận nhỏ thanh niên sống vô cảm, "sống hoài, sống phí", chỉ quan tâm đến hưởng thụ cá nhân hoặc bị lôi kéo bởi những tư tưởng lệch lạc. Đây là điều đáng báo động cần phải lên án.

Đất nước không tự nhiên giàu mạnh, nó cần những bàn tay và khối óc của mỗi chúng ta. "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay". Là một người trẻ, tôi tự nhủ phải nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức ngay từ bây giờ để không phải "hổ thẹn" với tiền nhân đi trước.