NGÔ AN PHÚ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Sóng Hồng từng có câu rất hay rằng:"Thơ là sự thể hiện con người và thời đại một cách cao đẹp" . Nhà thơ Nguyễn Ái Quốc đã thực hiện được sứ mệnh của người nghệ sĩ sáng tác thi ca thể hiện vẻ đẹp của "con người và thời đại" qua bài thơ Khán " Thiên gia thi " hữu cảm. Đoạn trích khắc họa thành công vẻ đẹp của nghệ thuật thơ ca với thi tứ sắc sảo, sâu xa, với lời thơ tuyệt hảo của Bác khi bị giam trong nhà tù của Tưởng Giới Thạch. Bài thơ Khán “Thiên gia thi” hữu cảm của Hồ Chí Minh là một bản tuyên ngôn nghệ thuật đầy bản lĩnh, thể hiện sự chuyển biến mạnh mẽ từ tư duy thi sĩ cổ điển sang khí phách chiến sĩ cách mạng. Với cấu trúc đối lập chặt chẽ, hai câu đầu Bác tái hiện thế giới của "Thiên gia thi" – một tuyển tập mẫu mực với những hình ảnh ước lệ quen thuộc như "phong, hoa, tuyết, nguyệt". Đó là vẻ đẹp tĩnh tại, thanh cao nhưng có phần xa rời thực tại khốc liệt của thời đại. Tuy nhiên, điểm nhãn của bài thơ nằm ở hai câu cuối khi tác giả khẳng định: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" chính là linh hồn của bài thơ, tượng trưng cho tính chiến đấu, là ý chí kiên cường và tinh thần thép của người cộng sản trong cảnh ngục tù. Bác không phủ nhận cái đẹp của thiên nhiên nhưng nhấn mạnh rằng, khi vận mệnh dân tộc đang nguy biến, thơ ca không thể chỉ dừng lại ở việc ngâm vịnh mà phải trở thành vũ khí sắc bén. Người nghệ sĩ giờ đây không chỉ là kẻ thưởng hoa, ngắm nguyệt mà phải biết "xung phong" trên mặt trận tư tưởng. Qua đó, bài thơ không chỉ cho thấy sự am tường sâu sắc về văn hóa cổ điển của Bác mà còn khẳng định một quan điểm nhân sinh quan cao đẹp: Nghệ thuật phải gắn liền với đời sống, thi sĩ phải đồng hành cùng lịch sử dân tộc.
Câu 2:
Dân tộc Việt Nam vốn tự hào với bề dày lịch sử bốn ngàn năm văn hiến, nơi những giá trị văn hóa truyền thống như những mạch ngầm chảy mãi, bồi đắp nên bản sắc và linh hồn đất nước. Tuy nhiên, đứng trước cơn lốc của toàn cầu hóa và sự bùng nổ của công nghệ số, vấn đề ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị ấy ở giới trẻ hiện nay đang trở thành một đề tài cấp thiết, vừa đáng mừng nhưng cũng không ít nỗi lo.
Giá trị văn hóa truyền thống không chỉ là những di tích lịch sử, những làn điệu dân ca hay tà áo dài duyên dáng, mà còn là hệ thống tư tưởng, đạo đức như lòng yêu nước, tinh thần hiếu học, sự hiếu thảo và lòng nhân ái. Đối với giới trẻ - những chủ nhân tương lai của đất nước - việc tiếp nối những giá trị này chính là cách để khẳng định "chứng minh thư" của dân tộc trên bản đồ thế giới.
Thực tế hiện nay cho thấy một bức tranh đa sắc về ý thức của người trẻ. Đáng biểu dương là một bộ phận không nhỏ thanh niên đang nỗ lực "làm mới" truyền thống. Chúng ta thấy những bạn trẻ miệt mài phục dựng cổ phục Việt, những nhóm nghệ sĩ gen Z kết hợp nhạc cụ dân tộc với nhạc điện tử hiện đại, hay các blogger du lịch quảng bá vẻ đẹp làng nghề truyền thống trên các nền tảng mạng xã hội. Họ không chỉ bảo tồn một cách thụ động mà còn "phát huy" bằng cách đưa văn hóa vào đời sống đương đại, khiến nó trở nên gần gũi và đầy sức sống.
Tuy nhiên, vẫn còn đó những mảng tối đáng ngại. Một bộ phận giới trẻ đang rơi vào tình trạng "xem nhẹ" gốc rễ. Do ảnh hưởng của tâm lý sính ngoại, nhiều bạn am tường văn hóa phương Tây, Hàn Quốc nhưng lại mơ hồ về lịch sử nước nhà, thờ ơ với các loại hình nghệ thuật truyền thống như chèo, tuồng, cải lương. Sự xâm nhập của lối sống thực dụng, cá nhân vị kỷ cũng đang dần làm xói mòn những chuẩn mực đạo đức tốt đẹp mà cha ông ta đã dày công vun đắp.
Nguyên nhân của thực trạng này một phần do sự thiếu hụt trong giáo dục gia đình và nhà trường, nơi đôi khi quá chú trọng kiến thức sách vở mà quên đi việc bồi đắp tâm hồn bằng văn hóa cội nguồn. Bên cạnh đó, các sản phẩm văn hóa truyền thống đôi khi chưa đủ sức hấp dẫn để cạnh tranh với các loại hình giải trí hiện đại, hào nhoáng.
Để ngọn lửa văn hóa mãi cháy sáng, cần có sự phối hợp từ nhiều phía. Nhà trường và gia đình cần khơi dậy niềm tự hào dân tộc cho trẻ từ thuở nhỏ bằng những trải nghiệm thực tế. Về phía giới trẻ, mỗi người cần tự ý thức rằng: Hòa nhập nhưng không hòa tan. Chúng ta học hỏi cái mới nhưng phải dựa trên nền tảng bản sắc cũ. Việc giữ gìn văn hóa không nhất thiết phải là những điều lớn lao; nó bắt đầu từ việc sử dụng tiếng Việt đúng mực, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết cổ truyền.
Văn hóa là gốc rễ của một dân tộc, "Văn hóa còn thì dân tộc còn". Giới trẻ hôm nay cần hiểu rằng, việc bảo tồn và phát huy giá trị truyền thống không phải là gánh nặng của quá khứ, mà là hành trang quý báu để họ tự tin bước ra thế giới với tâm thế của một người Việt Nam bản lĩnh và đậm chất riêng.
Câu 1:
-Văn bản được viết theo thể Thất ngôn tứ tuyệt Đường luật
Câu 2:
-Bài thơ viết theo luật trắc,vần bằng
Câu 3:
-Biện pháp tu từ: Liệt kê kết hợp Ẩn dụ
+Liệt kê: "Sơn, thủy, yên, hoa, tuyết, nguyệt, phong" (Núi, sông, khói, hoa, tuyết, trăng, gió)
+Ẩn dụ: "Thiết" (Thép) và "Xung phong"
-Tác dụng:
+Việc liệt kê các hình ảnh thiên nhiên giúp tái hiện vẻ đẹp ước lệ, thanh cao nhưng có phần tĩnh lặng của thơ ca cổ điển
+Hình ảnh ẩn dụ "thép" tượng trưng cho tinh thần chiến đấu, tính đảng, và ý chí kiên cường. "Xung phong" là hành động dấn thân, nhập thế của người nghệ sĩ
+Tạo nên sự đối lập gay gắt giữa cái "mềm" của thơ cũ và cái "cứng" của thơ mới, khẳng định thơ ca không chỉ để ngâm vịnh mà còn là vũ khí sắc bén
Câu 4:
-Bời vì:
+Trong bối cảnh đất nước đang lầm than dưới ách thống trị, nghệ thuật không thể đứng ngoài cuộc. Thơ ca không nên chỉ là những lời than mây khóc gió xa rời thực tế
+Với Bác, văn chương là một hình thái của tư tưởng. Khi vận mệnh dân tộc đang ở thế "ngàn cân treo sợi tóc", người cầm bút phải trở thành người chiến sĩ. "Thép" ở đây chính là tinh thần thép, giúp cổ vũ ý chí cách mạng và đánh đuổi kẻ thù
Câu 5:
-Cấu tứ của bài thơ được xây dựng trên sự đối lập và vận động từ quá khứ đến hiện tại, từ cái "tĩnh" sang cái "động":
+Sự đối lập: Hai câu đầu nói về thơ xưa (thiên nhiên, mỹ lệ, tĩnh lặng) đối lập với hai câu sau nói về thơ nay (thép, xung phong, mạnh mẽ)
+Sự kế thừa và phát triển: Bác không phủ nhận vẻ đẹp của thơ xưa ("thiên ái" - vốn yêu), nhưng ông nhấn mạnh sự cần thiết phải thay đổi để phù hợp với thời đại
+Cấu tứ vận động: Bài thơ đi từ việc đọc sách (thưởng thức nghệ thuật) đến việc suy ngẫm về trách nhiệm công dân. Đây là một cấu tứ rất đặc trưng của Hồ Chí Minh: luôn hướng về ánh sáng, sự sống và hành động cách mạng