Hà Khánh Tâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Nhân vật người họa sĩ trong đoạn trích hiện lên với sự chuyển biến tâm lí rõ nét. Ban đầu, ông mang trong mình cái tôi nghề nghiệp khá kiêu hãnh: khi người chiến sĩ tha thiết xin vẽ chân dung, ông lại tự ái, lạnh lùng từ chối vì cho rằng mình không phải “thợ vẽ truyền thần”. Thái độ ấy thể hiện sự định kiến, coi trọng vị thế bản thân và phần nào thiếu sự cảm thông. Tuy nhiên, trong hành trình tiếp theo, đặc biệt khi gặp nguy hiểm ở suối và được chính người chiến sĩ từng bị mình từ chối tận tình cứu giúp, cưu mang, người họa sĩ đã trải qua sự thức tỉnh sâu sắc. Ông nhận ra sự nhỏ bé, ích kỉ của mình trước tấm lòng độ lượng, nhân hậu của người lính. Những suy nghĩ dằn vặt, xấu hổ và lời xin lỗi chân thành cho thấy ông biết tự nhận thức, biết sửa sai. Qua đó, nhân vật không chỉ là một người nghệ sĩ mà còn là con người đang hoàn thiện nhân cách. Hình tượng này góp phần làm nổi bật vẻ đẹp của lòng vị tha và nhắc nhở mỗi người phải biết sống khiêm tốn, biết trân trọng người khác.
Câu 2
Trong xã hội hiện đại, việc thể hiện bản thân của giới trẻ trở thành một nhu cầu tự nhiên và cần thiết. Đó là cách mỗi người khẳng định cá tính, quan điểm sống và giá trị riêng của mình trước cộng đồng. Khi được thể hiện đúng cách, giới trẻ sẽ trở nên tự tin, năng động, dám nghĩ dám làm, từ đó phát huy tối đa năng lực cá nhân. Những bạn trẻ dám theo đuổi đam mê, dám nói lên suy nghĩ của mình một cách văn minh chính là minh chứng cho sự phát triển tích cực của xã hội. Tuy nhiên, thực tế cho thấy không ít bạn trẻ đang thể hiện bản thân một cách lệch lạc. Một số người cố tình gây chú ý bằng những hành vi phản cảm trên mạng xã hội, phát ngôn thiếu suy nghĩ hoặc chạy theo trào lưu mà đánh mất giá trị thật của mình. Việc “thể hiện” khi đó không còn là khẳng định bản thân mà trở thành sự phô trương, thậm chí làm tổn hại đến hình ảnh cá nhân và ảnh hưởng xấu đến cộng đồng. Vì vậy, thể hiện bản thân là cần thiết nhưng phải đi kèm với nhận thức và trách nhiệm. Mỗi người trẻ cần hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu của mình để phát triển đúng hướng; đồng thời phải biết tôn trọng chuẩn mực xã hội và người khác. Sự thể hiện đúng đắn không nằm ở việc gây chú ý mà ở giá trị thực mà ta tạo ra: tri thức, nhân cách và đóng góp tích cực. Là học sinh, chúng ta nên rèn luyện bản thân bằng cách học tập nghiêm túc, tham gia hoạt động lành mạnh, dám bày tỏ ý kiến nhưng luôn giữ thái độ văn minh, khiêm tốn. Khi đó, việc thể hiện bản thân không chỉ giúp ta khẳng định mình mà còn góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.
Câu 1 Người kể chuyện là :người kể hạn tri Câu 2 Thành phần chêm xen là: “to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường” - Tác dụng: bổ sung, giải thích rõ hơn về khối lượng, kích thước của đống tranh. Câu 3. *Thái độ của người họa sĩ: -Tự ái, khó chịu. -Từ chối vẽ một cách lạnh lùng. *Nguyên nhân: -Cho rằng mình là họa sĩ có giá trị, không phải “thợ vẽ truyền thần”. -Có phần kiêu hãnh, coi thường yêu cầu của người chiến sĩ. Câu 4. *Tác dụng của điểm nhìn trần thuật (ngôi “tôi”): -Giúp thể hiện chân thực, trực tiếp dòng suy nghĩ, dằn vặt nội tâm của nhân vật. -Làm nổi bật sự thay đổi nhận thức của người họa sĩ: từ kiêu ngạo → xấu hổ → thức tỉnh. -Tăng tính chân thực và sức thuyết phục cho câu chuyện. -Làm rõ vẻ đẹp của người chiến sĩ qua cảm nhận, so sánh của “tôi”. Câu 5. Bài học rút ra: -Không nên đánh giá người khác qua vẻ ngoài hay vị trí. -Cần sống khiêm tốn, biết tôn trọng và yêu thương người khác. -Trân trọng lòng tốt, sự hy sinh thầm lặng của người khác. -Biết nhận lỗi và thay đổi bản thân khi sai.