Phạm Tuấn An
Giới thiệu về bản thân
câu 1:ngôi thứ 3
câu 2:lanh lảnh,líu ríu
câu 3:Vì các nhân vật trong câu chuyện trên là con vật
câu 4:Em không đồng tình với hành động bắt chước của vẹt.Vì nếu cứ bắt chước người khác mãi thì không thể phát triển và sáng tạo hơn.
câu 5:Từ câu chuyện trên, em rút ra bài học là không nên bắt chước người khác quá nhiều,khi đó mình sẽ không có 1 sở thích,khả năng riêng nào.
1.lựa chọn thiết bị, đồ dùng tiết kiệm năng lượng
2.sử dụng các nguồn năng lượng thân thiện với môi trường
3.Nhớ tắt điện,quạt,đồ điện gia dụng,... trong nhà trước khi ra ngoài
4.Thiết kế nhà đảm bảo tính thông thoáng,tăng cường sử dụng ánh sáng tự nhiên
1.lựa chọn thiết bị, đồ dùng tiết kiệm năng lượng
2.sử dụng các nguồn năng lượng thân thiện với môi trường
3.Nhớ tắt điện,quạt,đồ điện gia dụng,... trong nhà trước khi ra ngoài
4.Thiết kế nhà đảm bảo tính thông thoáng,tăng cường sử dụng ánh sáng tự nhiên
Câu 1:câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3
Câu 2:Không biết rõ người trồng cây hoàng lan
Câu 3:Biện pháp tu từ nhân hóa trong câu văn nhân hóa cây hoàng lan qua từ: "khoác trên mình".Biện pháp tu từ này làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động như một con người đang thay áo mới; thể hiện sức sống tươi trẻ, tràn đầy của thiên nhiên mùa xuân.
Câu 4:Vì Hà xúc động, bồi hồi và kính trọng khi biết những cánh hoa hoàng lan gắn liền với kỷ niệm thiêng liêng giữa ông bà, cánh hoa hoàng lan minh chứng cho tình yêu, sự hi sinh trong chiến tranh. Cô bé hiểu được tình cảm sâu sắc của bà với ông và với cây hoàng lan, nên cảm thấy xúc động và trân trọng.
Câu 5:Qua câu chuyện "Hương hoa hoàng lan" em nghĩ gia đình là nơi nuôi dưỡng tình yêu thương, là chốn bình yên nhất trong cuộc sống mỗi con người. Qua câu chuyện này em cảm nhận được rằng gia đình không chỉ là nơi gắn bó mà còn lưu giữ những ký ức, kỷ niệm. Sự trân trọng của Hà dành cho những cánh hoa cho thấy gia đình chính là nguồn động lực, là nơi giúp ta hiểu về cội nguồn và biết yêu quý cuộc sống hơn. Gia đình mãi là điểm tựa vững chắc trong cuộc đời mỗi con người
Trong suốt những năm học Tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm vui buồn bên thầy cô và bạn bè. Nhưng trải nghiệm mà em nhớ mãi đó là lần em được tham gia Hội thi Kể chuyện theo sách ở trường Tiểu học Kiên Thành vào năm lớp 4.Hôm đó, em rất hồi hộp vì đây là lần đầu tiên em đứng trước nhiều người để kể chuyện. Em chọn kể câu chuyện “Sự tích cây vú sữa” – một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử. Trước hôm thi, em đã luyện tập rất nhiều ở nhà, mẹ còn giúp em chỉnh sửa giọng kể và nét mặt cho sinh động hơn. Đến ngày thi, tim em đập thình thịch khi bước lên sân khấu. Nhưng khi bắt đầu kể, em nhìn xuống thấy cô giáo đang mỉm cười và các bạn chăm chú lắng nghe, em cảm thấy tự tin hơn. Em kể một cách rõ ràng, truyền cảm, và kết thúc trong tiếng vỗ tay của cả trường.Kết quả, em đạt giải Nhất của khối lớp 4. Em vui lắm, vừa bất ngờ vừa tự hào. Cô giáo chủ nhiệm khen em trước lớp, còn mẹ em thì ôm em thật chặt khi biết tin. Nhờ lần đó, em nhận ra rằng chỉ cần cố gắng và tự tin thì mình có thể làm được điều tưởng như rất khó.Đó là một trải nghiệm đáng nhớ giúp em trưởng thành hơn. Em sẽ luôn ghi nhớ kỷ niệm ấy như một bài học trong tuổi thơ học trò của mình.