Nguyễn Thái Sơn
Giới thiệu về bản thân
1) The jacket more expensive than this shirt
2) You shouldn't sweep the floor on the first day of Tet
3) Let's spend time at the new park.
1) I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.
2) There is a new movie theatre near my neighbourhood.
Topic 3:
I want to visit Da Nang. It is beauiful city in central Vietnam. I have seen many photos of the beach, the bridges, and the mountains. I want to swim in the sea and eat delicious seafood. I also want to visit Ba Na Hills and see the Golden Bridge. The weather there is nice and cool. I wish I can go there with my family one day.
Câu 1: Câu chuyện được kể ở ngôi thứ ba.
Câu 2: Theo câu chuyện trên, chúng ta không thể biết ai đã trồng cây nữa.
Câu 3:
Bài văn trên đã được nhà thơ Nguyễn Phan Khê khéo léo sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa để bài văn thêm sinh động, gơi hình, gợi tả và dễ đi vào lòng người. Biện pháp đó nằm ở từ "khoắc" để cho thấy cây hoàng lan cũng như con người, cũng biết vui, cũng biết buồn,... Không chỉ vậy, biện pháp này cũng cho ta thấy cây hoàng lan cũng biết tết đến xuân về, để kịp thời lột xác, khoắc lên mình bộ cánh mới để đi du xuân. Quả thực tác giả có lòng yêu thiên nhiên mãnh liệt mới viết ra bài văn chạm đến trái tim của em.
Câu 4:
Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ” vì em xúc động và kính trọng tình cảm sâu sắc giữa ông và bà đã dành cho Hà – biểu tượng của tình yêu, của kỉ niệm và sự gắn bó giữa các thế hệ trong gia đình. Em xúc động trước tình yêu thương, sự hi sinh và những kỉ niệm được lưu giữ qua thời gian mà người ông đã tặng cho cháu gái.
Câu 5:
Gia đình là món quà quý giá nhất mà ông trời trân trọng ban tặng cho mỗi người. Nơi ấy chứa đựng tình yêu thương, sự chở che và những bài học đầu tiên về lòng nhân hậu, thủy chung. Dù chỉ là những kỉ niệm nhỏ nhoi thôi, như cây hoàng lan trong câu chuyện, nhưng lại mang trong mình bao ký ức thiêng liêng và sâu đậm. Gia đình mãi là điểm tựa bình yên, nâng bước ta trên hành trình trưởng thành.
Tôi vẫn còn nhớ ngày chập chững bước vào lớp 1 -hồn nhiên, ngây thơ và trong sáng như thiên thần nhỏ- đến những giây phút chia ly với mái trường mến yêu mà tôi đã đồng hành trong năm năm qua. Từng giây từng phút cuối tôi vẫn nhớ như in những điều mà tôi vẫn vấn vương trong lòng là cùng các bạn học sinh, đi tham quan sư đoàn 325.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong vắt, ông mặt trời như bừng tỉnh giữa màn đêm tối tăm, thắp sáng đến muôn nơi, từng tia nắng nhẹ nhàng rải xuống con đường làng còn ướt sương từ trận mưa phùn nhẹ nhàng đêm hôm qua. Trong lòng tôi bây giờ, tôi háo hức lắm vì lần đầu được trải nghiệm đi cùng lớp mà. Háo hức đến nỗi mà trước khi đi ngủ, tôi còn thao thức không ngủ được. Tích...tách...tích... Vậy cuối cùng, sau bao nhiêu lâu chờ đợi, chúng tôi bắt đầu khởi hành đến sư đoàn. Trên xe, chao ôi! Thật vui nhộn ra làm sao, nào là tiếng nói chuyện rôm rả, nào là những bức ảnh đã được chụp từ bao giờ, thật vui làm sao!
Đến nơi, tôi bước xuống xe với tâm trạng vui vẻ, nhìn kìa ! Những máy bay chiến đấu từ thuở nào vẫn còn lưu truyền, nó đứng sừng sững trước mắt tôi như một pho tượng khổng lồ. Tôi trầm trồ ngắm nhìn, vừa lắng nghe chú bộ đội kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ. Trong ánh mắt họ ánh lên niềm tự hào, còn trong tim tôi dâng lên niềm kính phục và biết ơn. Sau đó chúng tôi đi dạo qua nơi này. Nhìn lâu mới thấy, nơi này thật rộng là sao. Ở chỗ này chúng tôi được xem các nơi ở của chú bộ đội. Không chỉ vậy, em còn được xem các chú gấp chăn sao cho vuông. Từng cử chỉ, từng hành động đã khắc họa trong tâm trí em, từ lúc đấy em đã biết cách gấp chăn giống các chú. Đi qua một lượt, tôi thấy được những di tích của ông cha ta để lại, cũng thấy được chú làm việc thật vất vả ở trong quân đội. Trước khi ra về, tôi còn được chụp ảnh cùng các chú bộ đội. Nhìn nụ cười hiền hậu của họ, tôi thấy trong lòng mình trào dâng một cảm xúc khó tả — vừa xúc động, vừa biết ơn. Tôi hiểu rằng, để có được cuộc sống yên bình hôm nay là nhờ công lao và sự hi sinh thầm lặng của biết bao người lính.
Chuyến tham quan sư đoàn 325 đã để lại trong tôi những kỉ niệm thật sâu sắc. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy lòng mình rộn ràng, tự hào và biết ơn những người lính đang ngày đêm canh giữ bầu trời Tổ quốc. Sau chuyến đi đầy tình cảm này, tôi thấy trong tâm thư thái, vui vẻ, dễ chịu và yêu cảm giác hòa bình mà ông cha ta đã dành lấy khỏi những tên giặc xấu xa.