Hoàng Hà Huy
Giới thiệu về bản thân
1. Tắt các thiết bị điện khi không sử dụng, như tivi, quạt, đèn, máy tính… để tránh lãng phí điện.
2. Sử dụng bóng đèn LED và các thiết bị tiết kiệm điện thay cho loại tiêu tốn nhiều năng lượng.
3. Tận dụng ánh sáng và gió tự nhiên, mở cửa sổ ban ngày để giảm việc dùng đèn và điều hòa.
4. Tiết kiệm nước và gas, tắt vòi nước khi không dùng và nấu ăn hợp lý để giảm thời gian dùng bếp.
1. Tắt các thiết bị điện khi không sử dụng, như tivi, quạt, đèn, máy tính… để tránh lãng phí điện.
2. Sử dụng bóng đèn LED và các thiết bị tiết kiệm điện thay cho loại tiêu tốn nhiều năng lượng.
3. Tận dụng ánh sáng và gió tự nhiên, mở cửa sổ ban ngày để giảm việc dùng đèn và điều hòa.
4. Tiết kiệm nước và gas, tắt vòi nước khi không dùng và nấu ăn hợp lý để giảm thời gian dùng bếp.
Nhắc đến quãng thời gian tiểu học, em nhớ nhất là lần đầu tiên được tham gia hội thi “Kể chuyện theo sách” của trường. Hôm ấy, em hồi hộp đến mức tối hôm trước không ngủ được. Sáng hôm sau, em mặc bộ đồng phục sạch sẽ, đeo khăn quàng đỏ và mang theo cuốn truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” mà em yêu thích. Khi đứng trên sân khấu, nhìn xuống thấy bao nhiêu thầy cô và bạn bè, tim em đập thình thịch. Lúc đầu, em run đến nỗi nói vấp mấy từ, nhưng sau đó nhớ lại những lần tập luyện ở nhà, em lấy lại bình tĩnh và kể chuyện thật tự tin. Mỗi câu, mỗi cử chỉ, em đều cố gắng thể hiện sinh động nhất có thể. Khi kết thúc phần thi, mọi người vỗ tay thật to, cô giáo mỉm cười khen em giỏi. Hôm ấy, em được giải Nhì của khối, nhưng điều em vui nhất không phải là phần thưởng, mà là cảm giác vượt qua nỗi sợ của chính mình. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng, chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em có thể làm được nhiều điều hơn mình nghĩ. Đó là kỷ niệm đẹp mà em luôn nhớ mãi về những năm tháng tiểu học hồn nhiên và đáng yêu
Nhắc đến quãng thời gian tiểu học, em nhớ nhất là lần đầu tiên được tham gia hội thi “Kể chuyện theo sách” của trường. Hôm ấy, em hồi hộp đến mức tối hôm trước không ngủ được. Sáng hôm sau, em mặc bộ đồng phục sạch sẽ, đeo khăn quàng đỏ và mang theo cuốn truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” mà em yêu thích. Khi đứng trên sân khấu, nhìn xuống thấy bao nhiêu thầy cô và bạn bè, tim em đập thình thịch. Lúc đầu, em run đến nỗi nói vấp mấy từ, nhưng sau đó nhớ lại những lần tập luyện ở nhà, em lấy lại bình tĩnh và kể chuyện thật tự tin. Mỗi câu, mỗi cử chỉ, em đều cố gắng thể hiện sinh động nhất có thể. Khi kết thúc phần thi, mọi người vỗ tay thật to, cô giáo mỉm cười khen em giỏi. Hôm ấy, em được giải Nhì của khối, nhưng điều em vui nhất không phải là phần thưởng, mà là cảm giác vượt qua nỗi sợ của chính mình. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng, chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em có thể làm được nhiều điều hơn mình nghĩ. Đó là kỷ niệm đẹp mà em luôn nhớ mãi về những năm tháng tiểu học hồn nhiên và đáng yêu