Hà Thế Phong
Giới thiệu về bản thân
- Thay đèn LED & Tận dụng sáng tự nhiên: Thay bóng đèn cũ bằng LED và mở cửa sổ ban ngày.
- Rút phích cắm thiết bị: Rút hoặc tắt nguồn các thiết bị điện tử khi không sử dụng (tránh "điện ma").
- Điều chỉnh nhiệt độ hợp lý: Đặt điều hòa ở 25 độ c và sử dụng tủ lạnh hiệu quả.
- Hạn chế dùng máy sấy: Ưu tiên phơi quần áo tự nhiên và chỉ giặt đầy tải.
- a. Kiến trúc nhà ở: Chung cư cao tầng.
- b. 4 vật liệu xây dựng: Bê tông cốt thép, Gạch, Kính, Gỗ.
Câu 1 Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3
Câu 2 Theo câu chuyện, không ai biết chính xác ai là người trồng cây hoàng lan. Bà của Hà cũng đã từng hỏi nhưng chẳng ai biết.
Câu 3
Biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng: Cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà. (Gán hành động và bộ phận của người - "khoác", "mình" - cho cây) .
Tác dụng : Làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi, có hồn và có sức sống như con người. Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt, giúp người đọc dễ dàng hình dung được sự thay đổi tươi mới, đẹp đẽ và tràn đầy sức sống của cây khi xuân về.
Bài 4 Hà "run run đỡ" và "ngước nhìn lên ban thờ" vì cô bé xúc động và kính cẩn trước giá trị thiêng liêng của những cánh hoa. Những cánh hoa ấy là kỉ vật gắn liền với tình yêu thương, nỗi nhớ nhà và sự hy sinh của ông Hà trong chiến tranh. Hành động của Hà thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về tình cảm gia đình mà ông bà đã gửi gắm qua cây hoàng lan.
Bài 5 Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em nhận thấy gia đình đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi lưu giữ những kỉ vật thiêng liêng và những câu chuyện quý giá, như cách bà đã giữ những cánh hoa hoàng lan của ông. Gia đình không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là cội nguồn tinh thần, nơi vun đắp tình yêu thương, sự gắn bó và lòng biết ơn. Chính tình cảm gia đình đã giúp ông kiên cường chiến đấu và khiến bà mãi mãi yêu quý mảnh vườn quê hương. Do đó, gia đình là điểm tựa vững chắc và là nơi chốn bình yên nhất để ta tìm về.
Trong những kỉ niệm đáng nhớ thời Tiểu học, trải nghiệm đánh cầu lông là điều em khắc sâu nhất, bởi nó đã dạy em bài học vô giá về tự nỗ lực và kiên trì.
Em bắt đầu làm quen với cầu lông từ năm lớp Bốn. Em và các bạn thường chơi ở sân sau trường. Em rất thích môn thể thao này, nhưng thể lực và kỹ thuật của em khi ấy rất yếu. Những quả giao cầu của em thường bị hụt hơi, không qua lưới, và em hầu như luôn là người thua cuộc. Các bạn thường động viên, nhưng em hiểu rằng, nếu muốn giỏi hơn, em không thể chỉ dựa vào sự an ủi.Em quyết định tự nỗ lực để cải thiện. Thay vì về nhà chơi, em dành thêm 30 phút mỗi buổi chiều để luyện tập một mình. Em không có huấn luyện viên, nên em tự quan sát những người lớn đánh, tự xem các video hướng dẫn trên mạng, rồi tự mình thực hành từng động tác. Việc luyện tập lặp đi lặp lại những cú giao cầu, cú đỡ cầu khiến cánh tay em mỏi nhừ, mồ hôi ướt đẫm áo. Nhiều lúc em thấy nản, muốn bỏ cuộc, nhưng em luôn tự nhủ: "Chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi."Sau khoảng hai tháng tự luyện tập, sự khác biệt bắt đầu thể hiện rõ rệt. Lần đầu tiên, trong một trận đấu với người bạn thường xuyên thắng em, em đã đánh trả được hầu hết các cú đập khó và giành chiến thắng chung cuộc. Cảm giác lúc ấy thật vỡ òa! Không chỉ vì thắng trận, mà còn vì em đã chứng minh được rằng, sự kiên trì và nỗ lực âm thầm của mình cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng.
Trải nghiệm trên sân cầu lông thời Tiểu học đã không chỉ giúp em khỏe mạnh hơn mà còn trở thành kim chỉ nam cho em. Nó dạy em rằng, trong học tập hay cuộc sống, tài năng ban đầu không quan trọng bằng ý chí tự rèn luyện. Chỉ cần tự mình nỗ lực không ngừng, bất kỳ mục tiêu nào cũng đều có thể đạt được.