Dương Thị Trà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Trà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa.

Câu 2.

Câu văn "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm chủ − vị.

Câu 3.

− Giáo sư bình thản vì ông phát hiện ra mình đang ở trong miệng ống của núi lửa, núi lửa sắp phun trào, ba người từ trong lòng đất có thể bắn ra ngoài, trở lại mặt đất.

− Từ đó, em nhận ra giáo sư là một người yêu khoa học, có vốn tri thức sâu rộng, sự bình tĩnh , ý chí kiên định của một nhà khoa học và am hiểu về khoa học trí tuệ.

Câu 4

-Biết suy nghĩ, biết trấn tĩnh bản thân: Sau khi nghe giáo sư giải thích, nhân vật “nghĩ đi nghĩ lại” và thừa nhận giáo sư nói đúng, dần trở nên bình thản hơn trước nguy hiểm.

Dũng cảm, vượt lên trên sợ hãi: Dù ban đầu hoảng loạn, nhân vật dần lấy lại sự bình tĩnh, bỗng thấy mình cũng bình thản ngẫm nghĩ về tình trạng hiện tại.

Câu 5

Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới Sao Hải Vương – hành tinh xa nhất trong Hệ Mặt Trời. Đây là một hành tinh rất bí ẩn và còn nhiều điều mà con người chưa khám phá hết. Em muốn tìm hiểu về bầu khí quyển đặc biệt của hành tinh này. Theo các nhà khoa học, Sao Hải Vương có những cơn gió mạnh nhất trong Hệ Mặt Trời. Ngoài ra, màu xanh thẳm đặc trưng của hành tinh này cũng khiến em cảm thấy rất tò mò. Nếu có cơ hội đến đây, em có thể quan sát rõ hơn các hiện tượng tự nhiên và thu thập thêm nhiều dữ liệu khoa học. Chuyến thám hiểm đó sẽ giúp con người hiểu rõ hơn về vũ trụ rộng lớn. Vì vậy, em muốn khám phá Sao Hải Vương nếu có cơ hội trở thành một nhà thám hiểm.



Câu 1.

Những hiện tượng lạ xuất hiện trong chuyến thám hiểm đáy biển là:

Đáy biển ngày càng nhiều đá.

Những con sò, các lớp giáp xác nhỏ li ti phát ra ánh sáng lân tinh yếu ớt.

Những đống đá được hàng triệu động vật giống như những bông hoa và tảo phủ kín.

Dưới đế giày lạo xạo những xương khô như bước trên mảnh đất đầy xương.

Lửa cháy trong nước.

Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía sau ngọn núi cao hơn đáy biển hai trăm mét.

Câu 2.

Số từ trong câu văn là :Một(ánh hào quang trăng trắng)

Câu 3.

Theo văn bản, thuyền trưởng Nê-mô tự tin vì ông rất thông thạo con đường dưới đáy biển, “vững bước giữa những đống đá ngổn ngang”. Nhờ sự tự tin đó, việc thám hiểm trở nên suôn sẻ hơn khi con đường vô cùng khó đi và nhiều chông gai. Nê-mô cũng trở thành điểm tựa cho nhân vật "tôi",trở thành người dẫn đường đáng tin cậy.

Câu 4

Đam mê khám phá:Thể hiện ở việc "Thuyền trưởng Nê-mô vững bước giữa những đống đá ngổn ngang, ông ta rất thông thạo con đường này''

-Có ước mơ lớn lao:Thể hiện ở chi tiết"một thành phố xây dưới nước như Nê-mô hằng mơ ước,"

Câu 5

Theo em, việc khám phá và thám hiểm những miền đất lạ rất quan trọng đối với mỗi người. Trước hết, nó giúp con người mở rộng hiểu biết về thế giới xung quanh. Khi đến những nơi mới, chúng ta có cơ hội tìm hiểu thêm về thiên nhiên, văn hóa và con người ở nhiều vùng khác nhau. Nhờ đó, tầm nhìn và kiến thức của mỗi người trở nên phong phú hơn. Khi đối mặt với những điều mới mẻ, con người học cách giải quyết khó khăn và trưởng thành hơn. Việc khám phá cũng mang lại nhiều trải nghiệm thú vị và đáng nhớ. Vì vậy, khám phá những miền đất lạ là điều cần thiết để mỗi người phát triển và hoàn thiện bản thân.





câu 1

Trong văn bản “Chuyện của ba con vật”, nhân vật heo hiện lên với những đặc điểm đáng chú ý. Trước hết, heo là con vật ít nói, có vẻ thụ động và không thích khoe khoang nhưng không vô dụng. Khi gà hỏi về việc mình giúp ích gì cho chủ, heo “không trả lời gà, cứ tiếp tục ăn”, điều đó cho thấy heo khá khiêm tốn và không muốn tranh công như gà hay chó. Tuy nhiên, khi bị gà tỏ thái độ coi thường, heo đã phản ứng dứt khoát và thẳng thắn: “Sao mi biết ta không giúp chủ? Thịt của ta để làm gì mi có biết không?”. Câu nói ấy thể hiện heo hiểu rõ giá trị của bản thân và biết bảo vệ danh dự của mình. Qua nhân vật heo, câu chuyện cho thấy mỗi con vật đều có ích theo một cách riêng,góp phần gửi gắm bài học về cách nhìn nhận công bằng, toàn diện đối với sự vật và con người. Vì vậy, ai cũng cần sống khiêm tốn, không kiêu căng và biết trân trọng những đóng góp của người khác, dù lớn hay nhỏ, để cùng nhau tạo nên cuộc sống tốt.

Câu 2

Con người không thể sống tách rời khỏi cộng đồng mà luôn cần sự chia sẻ, động viên và ghi nhận từ người khác. Một lời khen đúng lúc có thể mang lại niềm vui và động lực rất lớn cho mỗi người. Thế nhưng vẫn có người ngại khen vì cho rằng điều đó khiến mình bị lép vế. Thực ra, khen ngợi đúng lúc không hề làm giảm giá trị của bản thân, mà còn giúp xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp. Chính vì vậy, quan điểm “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi” là hoàn toàn đúng đắn, bởi lời khen chân thành không chỉ tôn vinh người khác mà còn thể hiện nhân cách tốt đẹp của chính người nói.

Trước hết,“Khen ngợi người khác” là việc nhận ra những điểm tốt đẹp, những ưu điểm về tài năng, phẩm chất hay thành tích mà người khác đạt được và bày tỏ sự ghi nhận bằng những lời nói tích cực, chân thành.“Không làm mình kém đi” nghĩa là khi chúng ta khen ngợi người khác, giá trị và vị thế của bản thân không hề bị giảm sút,thậm chí còn khiến mọi người thêm tôn trọng.Câu nói này nhắc nhở mỗi người hãy biết nhìn nhận ưu điểm của người khác một cách chân thành, không nên vì lòng tự ái mà ngại ngùng , sợ bản thân bị lép vế.

Lời khen có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống và trong giao tiếp giữa con người với nhau. Trước hết, lời khen chân thành giúp tạo động lực và sự tự tin cho người khác. Khi được ghi nhận những cố gắng và thành quả của mình, mỗi người sẽ cảm thấy vui vẻ, được khích lệ và có thêm động lực để tiếp tục nỗ lực, phát huy những điểm mạnh của bản thân.Bên cạnh đó, lời khen còn giúp xây dựng và gắn kết các mối quan hệ tốt đẹp. Khi chúng ta biết khen ngợi và trân trọng ưu điểm của người khác, họ sẽ cảm nhận được sự tôn trọng và thiện chí từ chúng ta. Điều này giúp tạo nên bầu không khí thân thiện, hòa nhã và khiến mọi người dễ dàng gần gũi, hợp tác với nhau hơn.Không chỉ vậy, việc khen ngợi người khác còn giúp bản thân học hỏi và hoàn thiện mình. Khi nhìn nhận và công nhận điểm mạnh của người khác, chúng ta cũng nhận ra những điều đáng để học tập, từ đó cố gắng rèn luyện để bản thân ngày càng tiến bộ hơn.Ngoài ra, những lời khen chân thành còn góp phần tạo nên một môi trường sống tích cực và văn minh. Khi mọi người biết ghi nhận và động viên lẫn nhau, xã hội sẽ trở nên ấm áp, đoàn kết và tràn đầy năng lượng tốt đẹp. Vì vậy, lời khen tuy nhỏ bé nhưng lại có ý nghĩa rất lớn trong việc kết nối con người và làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.Ví dụ: Trong lớp học, khi một bạn đạt điểm cao hoặc có bài thuyết trình tốt, lời khen của thầy cô và bạn bè sẽ giúp bạn ấy cảm thấy tự tin và có thêm động lực học tập. Đồng thời, những lời khen đó cũng tạo không khí tích cực trong lớp, khuyến khích các bạn khác cố gắng hơn.

Trong thực tế, không phải lời khen nào cũng mang ý nghĩa tốt đẹp. Có những lời khen không xuất phát từ sự chân thành mà chỉ là sự nịnh nọt, lấy lòng nhằm đạt được lợi ích cá nhân. Những lời khen như vậy thường thiếu sự thật và không phản ánh đúng năng lực hay phẩm chất của người được khen. Điều này không chỉ làm mất đi giá trị của lời khen mà còn dễ khiến người khác hiểu lầm, thậm chí sinh ra sự kiêu ngạo, chủ quan.Đây là điều đáng phê phán và lên án.

Tóm lại, ''khen ngợi người khác không làm mình kém đi" mà còn thể hiện sự văn minh, khiêm tốn và tấm lòng rộng mở. Một lời khen chân thành có thể mang lại niềm vui, động lực và gắn kết con người với nhau. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những điều tốt đẹp ở người khác và sẵn sàng nói lời khen đúng lúc, đúng chỗ để cuộc sống trở nên tích cực và ý nghĩa hơn.

Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói năng, suy nghĩ như con người).

Câu 2.

-Biện pháp liệt kê qua những từ ngữ như "Trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà", "giỗ chạp, tiệc tùng, cưới xin".

Câu 3

Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản:

− Nhân vật chính là loài vật, kiểu nhân vật phổ biến trong truyện ngụ ngôn.

− Câu chuyện có tính chất ngắn gọn, súc tích, tập trung vào một tình huống nhỏ nhưng gợi ý nghĩa lớn.

− Truyện chứa đựng bài học, triết lí nhân sinh: Mọi cá nhân, nếu phát huy đúng vai trò, chức năng thì đều có ích cho tập thể.

− Truyện có thời gian không xác định; không gian là nhà của chủ, nơi nuôi ba con vật.

Câu 4

Chủ đề:Mỗi người đều có giá trị và ích lợi riêng, nếu biết phát huy đúng chức năng, vai trò thì đều có ích cho cuộc sống chung.

Căn cứ xác định:Dựa vào cuộc tranh luận giữa các con vật về việc "ai có ích cho chủ"., đặc biệt là chi tiết gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình và lời kết truyện khẳng định mọi vật nuôi nếu sử dụng đúng mục đích đều hữu ích.Dựa vào nhan đề văn bản.

Câu 5

Qua câu chuyện, em nhận ra rằng trong cuộc sống mỗi người đều có một vai trò và giá trị riêng. Không ai là vô dụng nếu họ được đặt đúng vị trí của mình.Khiêm tốn là không kiêu căng, biết nhìn nhận đúng khả năng của mình; trân trọng sự đóng góp của người khác là biết công nhận và đánh giá cao những việc làm hữu ích, dù lớn hay nhỏ Vì vậy, chúng ta không nên kiêu ngạo hay xem thường người khác chỉ vì họ không giống mình.  Khi biết khiêm tốn, ta sẽ học hỏi được nhiều điều và được mọi người yêu quý hơn. Đồng thời, việc trân trọng sự đóng góp của người khác giúp tập thể trở nên đoàn kết, gắn bó, giúp bản thân có cơ hội học hỏi và tiến bộ hơn; xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, được người khác yêu mến và tin tưởng.



CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Bắc Ninh, ngày 6 tháng 1 năm 2026

BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc mất xe đạp nơi gửi xe của trường

Kính gửi:  Cô Nguyễn Thị Thanh Huyền, giáo viên chủ nhiệm lớp 7C

Em tên là: Dương Thị Trà My, học sinh lớp 7C, trường THCS Trần Hưng Đạo

Em xin phép tường trình về một sự việc đã xảy ra như sau: Vào trưa ngày 5 tháng 1 năm 2026, sau khi kết thúc buổi học sáng lúc 10h30p, và tiến về nơi gửi xe thì em phát hiện xe đạp của mình không có ở đó. Vào buổi sáng, em đã đi xe đạp đến trường và để đúng khu vực để xe của lớp. Điều này có sự xác nhận của bác bảo vệ và các bạn cùng lớp. Suốt buổi sáng ấy, em không hề lấy xe đạp ra khỏi nhà xe và cũng không cho ai mượn xe cả. Vì vậy, em xác nhận xe đạp của mình đã bị lấy trộm.

Em xin cam đoan những gì mình viết là đúng sự thật. Rất mong nhà trường sẽ giúp đỡ để em nhanh chóng tìm lại chiếc xe bị mất.

Người viết tường trình

                                                                                            (Kí tên)

                                                                            Dương Thị Trà My                                                                                                                                                                                                                            

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

Bắc Ninh, ngày 6 tháng 1 năm 2026

BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc khởi xướng một cuộc dã ngoại với sự tham gia của nhiều bạn trong lớp khi chưa xin phép gia đình, thầy, cô chủ nhiệm và nhà trường

Kính gửi: Cô Nguyễn Thị Thanh Huyền, giáo viên chủ nhiệm lớp 7C

Em tên là: Dương Thị Trà My, học sinh lớp 7C, trường THCS Trần Hưng Đạo

 Em xin phép tường trình về một sự việc như sau:

Cuối tuần trước, lớp chúng em đã kết thúc kì thi học kì 1, lại nhân dịp chuẩn bị bước sang năm mới. Nên trong lúc mọi người đang phấn khởi, em (1 người lớp trưởng ) đã rủ các bạn cùng đi chơi xuân vào thứ bảy cuối tuần. Sau khi nghe về kế hoạch của em, nhiều bạn trong lớp tỏ ra hào hứng và thích thú, nên đã xin cùng tham gia. Sau hơn mười phút bàn bạc, số lượng các bạn tham gia đạt 28/34 sỉ số lớp. Tuy nhiên, lúc đó em chỉ nghĩ đơn giản rằng đây là dịp cho các bạn trong lớp được vui chơi với nhau. Mà chưa nghĩ được rằng đây là một hoạt động tập thể lớp diễn ra ngoài nhà trường, chưa có sự đồng ý của phụ huynh và giáo viên.

Em xin cam đoan những điều trên đều đúng với sự thật đã diễn ra. Hiện nay, em đã nhận thức được sai lầm của bản thân khi tự ý tổ chức đi dã ngoại của lớp mình như vậy. Em sẽ tự kiểm điểm bản thân, và xin hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.

                                                                                                Người viết tường trình

                                                                                                                       (Kí tên)

                                                                                                     Dương Thị Trà My                                                                                                         

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

—-------------------------------

Bắc Ninh, ngày 6 tháng 1 năm 2026

BẢN TƯỜNG TRÌNH

Về việc chứng kiến vụ việc đánh nhau

Kính gửi: Cô Nguyễn Thị Thanh Huyền, giáo viên chủ nhiệm lớp 7C

Em là Dương Thị Trà My, học sinh lớp 7C, trường THCS Trần Hưng Đạo, xin phép tường trình với cô một việc như sau:

Sáng 5 tháng 1 năm 2026, em có chứng kiến bạn Trần Kim N xích mích và gây ẩu đả với bạn Nguyễn Thị C lớp 7B ở cổng trường vì nguyên nhân điểm số, kết quả học tập. Hậu quả là gây ra một số vết thương ngoài da cho cả hai bạn. Điều này đã gây ảnh hưởng đến thành tích thi đua của lớp.

Em xin cam đoan điều vừa tường trình là đúng sự thật và hứa sẽ nghiêm chỉnh chấp hành nội quy của lớp học cũng như của nhà trường.

Người viết tường trình

(Kí tên)

                                                                                                                                      Dương Thị Trà My

     Bài thơ" Chiều đồng nội" của tác giả Nguyễn Lãm Thắng là một trong những tác phẩm xuất sắc viết về bức tranh thiên nhiên gần gũi, bình dị chốn làng quê với những sự vật quen thuộc của đồng nội và đặc trưng của mùa thu. Bài thơ  trong trẻo và đầy chất thơ,nó khơi dậy trong lòng người đọc những tình cảm sâu lắng về tuổi thơ khiến người đọc không khỏi bồi hồi, xúc động. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, hình ảnh “những giọt thu trong veo” rắc ngang qua đồng nội đã gợi lên một không gian mùa thu thanh bình, nhẹ nhàng. Bức tranh còn có những cánh chim bay, những cánh cò trắng điểm xuyết giữa không gian bao la của đồng nội, trên cánh đồng xanh. Hình ảnh những thảm cỏ mướt xanh, những bông hoa dại li ti, tạo nên một vẻ đẹp hoang sơ mà đầy sức sống, vẽ nên một cuộc sống bình yên, tự tại. Những hình ảnh như “cánh cò trôi nhanh nhanh”, “đàn trâu về chậm rãi” hay “bếp nhà ai tỏa khói” đều mang đậm nét đặc trưng của làng quê Việt Nam, gợi nhớ đến những buổi chiều yên ả, ấm áp bên gia đình. Không chỉ có sắc màu, bức tranh còn có cả hương vị và âm thanh. Đó là hương thơm ngát của lúa chín bay trong gió. Và đặc biệt nhất là hình ảnh bếp nhà ai đó tỏa khói lam chiều, thậm chí còn "gọi trăng thu xuống gần". Những cảm xúc đó được tác giả truyền tải một cách tinh tế qua những thủ pháp nghệ thuật độc đáo. Thể thơ năm chữ với ngôn từ giản dị, mộc mạc đã tạo nên một nhịp điệu nhẹ nhàng, gần gũi với tâm hồn người đọc. Những biện pháp tu từ như so sánh ("mùa thu như tay mềm"), nhân hóa ("Bếp nhà ai toả khói/ Gọi trăng thu xuống gần") đã thổi hồn vào cảnh vật, khiến mọi thứ trở nên sống động và có hồn hơn. Đặc biệt, việc sử dụng các từ láy giàu tính gợi hình, gợi cảm như “trong veo”, “mướt xanh”, “chậm rãi”, “nhấp nhô” đã làm cho bức tranh thiên nhiên thêm phần sinh động . Tất cả đã hòa quyện lại để tạo nên một bài thơ đầy chất thơ, làm rung động lòng người.Bài thơ "Chiều đồng nội" của Nguyễn Lãm Thắng đã mang đến cho em một cảm nhận sâu sắc về vẻ đẹp bình dị nhưng cũng đầy quyến rũ của làng quê. Bài thơ không chỉ khơi gợi những kí ức tuổi thơ êm đềm mà còn nhắc nhở em về giá trị của những điều giản đơn trong cuộc sống. Từ đó, em tự nhủ lòng phải biết yêu quý, trân trọng những vẻ đẹp gần gũi của quê hương, vì chính những vẻ đẹp ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên từng ngày.

Câu 1:Bài thơ được viết theo thể thơ 5 chữ

Câu 2: Các chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên xuất hiện trong bài thơ là:

+ Cánh cò trôi nhanh nhanh

+ Cánh chim bay xuống chiều.

+ Cỏ thơm cùng hoa dại.

Câu 3 :

Từ láy: nhấp nhô

Tác dụng: Gợi nên khung cảnh những bông lúa xô vào nhau, nâng lên, hạ xuống tạo nên những đợt sóng dập dờn làm nổi bật vẻ đẹp mềm mại. Từ đó, ta thấy được vẻ đẹp thơ mộng, sống động và bình yên của cánh đồng lúa khi thu về

Câu 4:

– Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.

– Đó là bức tranh thiên nhiên mùa thu yên bình, êm ả thơ mộng và tràn đầy sức sống.

Câu 5 :

-Biện pháp tu từ nhân hóa qua hình ảnh “Gọi trăng thu xuống gần".

-Tác dụng:

+ Khiến cho sự vật trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm, gần gũi với con người.

+ Gợi ra hình ảnh khói bếp như chạm đến bầu trời, hoà quyện “gọi” vào vầng trăng. \ Hình ảnh làn khói bếp trở nên có hồn, như có thể trò chuyện với thiên nhiên ,con người và thiên nhiên như xích lại gần nhau Từ đó, tạo nên bức tranh đêm thu huyền ảo, thơ mộng.

+ Qua đó, ta cảm nhận được cái nhìn tinh tế cùng tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương, đất nước của tác giả.

Câu 6:

Khi đọc bài thơ, những kí ức về quê hương lại ùa về trong em, đặc biệt là những chiều thu êm ả. Em nhớ như in hình ảnh mình và bà dắt trâu ra đồng, ngửi thấy mùi thơm thoảng của lúa chín. Trước mắt là khung cảnh cánh cò trắng bay lượn và mùi thơm thoảng của lúa chín. Khoảnh khắc ấy cho em nhận ra một điều giản dị: thiên nhiên và con người luôn hòa quyện, gắn bó với nhau. Qua đó, em càng thêm thấu hiểu thông điệp sâu sắc mà tác giả gửi gắm, đó là hãy yêu thương và trân trọng những vẻ đẹp bình dị của quê hương, bởi chính nơi đây là nơi nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên từng ngày.