Lê Thiên Hạo
Giới thiệu về bản thân
Trong truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, “Tôn sư trọng đạo” luôn là một giá trị đạo đức quan trọng, thể hiện lòng biết ơn và sự kính trọng đối với thầy cô – những người đã dạy dỗ, dìu dắt học sinh nên người. Em đã từng chứng kiến một sự việc nhỏ nhưng rất ý nghĩa, giúp em hiểu sâu sắc hơn về truyền thống ấy.
Sự việc diễn ra vào dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm ngoái tại trường em. Hôm đó, không khí trong lớp em rất náo nức. Cả lớp cùng nhau chuẩn bị một buổi tri ân thầy cô. Bạn nào cũng háo hức trang trí lớp học, chuẩn bị hoa và tập văn nghệ để chào mừng ngày đặc biệt này.
Đúng giờ sinh hoạt, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Cả lớp đứng dậy chào cô rất trang trọng. Sau đó, bạn Huy – một bạn học sinh vốn ít nói – bất ngờ bước lên bục giảng. Trên tay bạn là một tấm thiệp nhỏ do chính bạn tự làm. Huy hơi run nhưng vẫn cố gắng nói rõ ràng: bạn muốn gửi lời cảm ơn đến cô vì đã luôn quan tâm, động viên bạn trong học tập, nhất là những lúc bạn học yếu môn Toán và từng có ý định bỏ cuộc.
Bạn kể rằng cô đã nhiều lần ở lại sau giờ học để giảng lại bài, khích lệ bạn cố gắng từng ngày. Nhờ sự giúp đỡ đó, Huy đã tiến bộ hơn và tự tin hơn rất nhiều. Khi nói xong, bạn cúi đầu cảm ơn cô.
Nghe những lời chân thành ấy, cô giáo rất xúc động, đôi mắt cô rưng rưng. Cả lớp cũng im lặng trong giây lát rồi vỗ tay thật lớn. Không khí lúc đó trở nên ấm áp và đầy ý nghĩa.
Chứng kiến sự việc ấy, em cảm thấy rất xúc động. Em nhận ra rằng thầy cô không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dành rất nhiều tình cảm, sự kiên nhẫn cho học sinh. Đôi khi, chỉ một lời động viên của thầy cô cũng có thể giúp một học sinh thay đổi và tiến bộ. Vì vậy, việc biết ơn và kính trọng thầy cô là điều vô cùng cần thiết.
Từ sự việc đó, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn, lễ phép hơn và luôn trân trọng những công lao của thầy cô. Em cũng hiểu rằng “Tôn sư trọng đạo” không chỉ thể hiện trong những dịp lễ lớn mà cần được thực hiện trong từng hành động hằng ngày, từ lời nói đến cách cư xử với thầy cô.
Sự việc tuy nhỏ nhưng đã để lại trong em một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam.
(1,0 điểm) Viết câu văn:
a. Có trạng ngữ chỉ phương tiện.
b. Có trạng ngữ chỉ nơi chốn.
Trong truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, “Tôn sư trọng đạo” luôn là một giá trị thiêng liêng, nhắc nhở mỗi người học sinh phải biết kính trọng, biết ơn thầy cô – những người đã dạy dỗ và dìu dắt mình nên người. Em đã từng chứng kiến một sự việc giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa, khiến em hiểu sâu sắc hơn về truyền thống này.
Đó là vào dịp 20 tháng 11 năm ngoái – Ngày Nhà giáo Việt Nam. Hôm ấy, lớp em tổ chức một buổi tri ân thầy cô rất ấm cúng. Tuy nhiên, điều khiến em nhớ mãi không phải là những tiết mục văn nghệ hay những bó hoa rực rỡ, mà là hành động của bạn Minh – một bạn học sinh vốn khá ít nói trong lớp.
Trong buổi lễ, khi cô chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp đứng dậy chào như thường lệ. Sau đó, Minh bất ngờ bước lên phía trước, tay cầm một tấm thiệp nhỏ. Bạn run run nói lời cảm ơn cô vì đã luôn kiên nhẫn giúp đỡ mình trong học tập, đặc biệt là những lúc bạn gặp khó khăn và từng muốn bỏ cuộc. Minh kể rằng có lần bạn bị điểm kém, cảm thấy rất chán nản, nhưng chính cô là người đã động viên, giảng lại bài và khích lệ bạn cố gắng. Nhờ đó, Minh đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Khi nghe những lời chân thành ấy, cô giáo đã xúc động đến rơi nước mắt. Cả lớp em cũng lặng đi trong giây lát rồi vỗ tay thật lớn. Không khí lúc đó thật ấm áp và đầy ý nghĩa. Em nhận ra rằng, đôi khi sự biết ơn không cần phải thể hiện bằng những món quà lớn lao, mà chỉ cần một lời nói chân thành cũng đủ làm thầy cô hạnh phúc.
Sự việc ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Trước đây, em thường nghĩ việc học là trách nhiệm của bản thân, còn thầy cô chỉ đơn giản là người truyền đạt kiến thức. Nhưng qua câu chuyện của Minh, em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy chúng em cách làm người, luôn quan tâm và dõi theo từng bước trưởng thành của học sinh. Vì vậy, việc kính trọng và biết ơn thầy cô là điều vô cùng quan trọng.
Từ đó, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn, ngoan ngoãn hơn và luôn lễ phép với thầy cô. Em cũng sẽ mạnh dạn thể hiện lòng biết ơn của mình, không chỉ vào những dịp đặc biệt mà trong cả những ngày bình thường.
Sự việc nhỏ nhưng ý nghĩa lớn ấy đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về truyền thống “Tôn sư trọng đạo” – một nét đẹp cần được gìn giữ và phát huy trong mỗi thế hệ học sinh Việt Nam.
Nếu được đứng trong một khu vườn tươi đẹp như trong bài đọc, em sẽ cảm thấy rất vui và thư giãn. Em như được hòa mình vào thiên nhiên trong lành, ngắm nhìn hoa lá rực rỡ và lắng nghe tiếng chim hót líu lo. Em mong có thể ở đó thật lâu để tận hưởng vẻ đẹp yên bình ấy.
a. Trong khu vườn nhỏ trước nhà, những bông hoa mai vàng rực rỡ khoe sắc dưới ánh nắng xuân.
b. Vào mỗi buổi sáng mùa xuân, những bông hoa đào hồng thắm nhẹ nhàng nở rộ, làm đẹp thêm không gian.
Câu hỏi này cần dựa vào đoạn văn cụ thể về cây xoan thì mới xác định chính xác được các từ ngữ mà tác giả sử dụng. Hiện tại bạn chưa cung cấp đoạn văn, nên chưa thể chỉ ra đúng các từ.
Bạn có thể chép (hoặc gửi ảnh) đoạn văn tả cây xoan đó lên đây không? Mình sẽ giúp bạn tìm đầy đủ và chính xác các từ ngữ miêu tả.
Trong những câu chuyện em từng được đọc, em ấn tượng nhất với câu chuyện “Cây tre trăm đốt”. Đây là một truyện cổ tích Việt Nam giàu ý nghĩa, để lại cho em nhiều bài học sâu sắc.
Ngày xưa, có một anh nông dân hiền lành, chăm chỉ làm thuê cho một phú ông giàu có. Phú ông hứa rằng nếu anh làm việc chăm chỉ trong ba năm thì sẽ gả con gái cho anh. Tin lời, anh nông dân ngày ngày vất vả làm lụng, không quản nắng mưa. Nhưng đến khi hết hạn, phú ông lại lật lọng, không giữ lời hứa mà còn muốn gả con gái cho một người giàu khác.
Để đuổi khéo anh nông dân, phú ông sai anh vào rừng tìm một cây tre có đúng một trăm đốt đem về thì mới gả con gái. Anh nông dân thật thà tin lời, lặn lội vào rừng sâu tìm kiếm. Tìm mãi không thấy, anh buồn bã ngồi khóc. Bỗng một ông Bụt hiện lên, dạy anh câu thần chú: “Khắc nhập! Khắc nhập!”. Nhờ đó, anh ghép được đủ một trăm đốt tre thành một cây hoàn chỉnh.
Khi mang về, phú ông vẫn chối cãi. Lúc ấy, anh nông dân nhớ lời Bụt, đọc “Khắc nhập!”, khiến phú ông và những người xung quanh bị dính chặt vào cây tre. Phú ông hoảng sợ, xin tha và hứa gả con gái cho anh. Anh nông dân liền đọc “Khắc xuất!”, mọi người mới được giải thoát. Cuối cùng, anh cưới được cô con gái và sống hạnh phúc.
Câu chuyện giúp em hiểu rằng người chăm chỉ, thật thà sẽ được đền đáp xứng đáng, còn kẻ gian dối, tham lam sẽ phải chịu hậu quả. Qua đó, em tự nhắc mình phải luôn sống trung thực, giữ lời hứa và biết đối xử tốt với mọi người xung quanh.
Trong những câu chuyện em từng được đọc, em ấn tượng nhất với câu chuyện “Cây tre trăm đốt”. Đây là một truyện cổ tích Việt Nam giàu ý nghĩa, để lại cho em nhiều bài học sâu sắc.
Ngày xưa, có một anh nông dân hiền lành, chăm chỉ làm thuê cho một phú ông giàu có. Phú ông hứa rằng nếu anh làm việc chăm chỉ trong ba năm thì sẽ gả con gái cho anh. Tin lời, anh nông dân ngày ngày vất vả làm lụng, không quản nắng mưa. Nhưng đến khi hết hạn, phú ông lại lật lọng, không giữ lời hứa mà còn muốn gả con gái cho một người giàu khác.
Để đuổi khéo anh nông dân, phú ông sai anh vào rừng tìm một cây tre có đúng một trăm đốt đem về thì mới gả con gái. Anh nông dân thật thà tin lời, lặn lội vào rừng sâu tìm kiếm. Tìm mãi không thấy, anh buồn bã ngồi khóc. Bỗng một ông Bụt hiện lên, dạy anh câu thần chú: “Khắc nhập! Khắc nhập!”. Nhờ đó, anh ghép được đủ một trăm đốt tre thành một cây hoàn chỉnh.
Khi mang về, phú ông vẫn chối cãi. Lúc ấy, anh nông dân nhớ lời Bụt, đọc “Khắc nhập!”, khiến phú ông và những người xung quanh bị dính chặt vào cây tre. Phú ông hoảng sợ, xin tha và hứa gả con gái cho anh. Anh nông dân liền đọc “Khắc xuất!”, mọi người mới được giải thoát. Cuối cùng, anh cưới được cô con gái và sống hạnh phúc.
Câu chuyện giúp em hiểu rằng người chăm chỉ, thật thà sẽ được đền đáp xứng đáng, còn kẻ gian dối, tham lam sẽ phải chịu hậu quả. Qua đó, em tự nhắc mình phải luôn sống trung thực, giữ lời hứa và biết đối xử tốt với mọi người xung quanh.
Dấu hai chấm trong câu văn này có tác dụng báo hiệu phần giải thích, bổ sung cho ý đứng trước.
Cụ thể, sau khi nêu “đã có một người bảo vệ, một người lính gác”, dấu hai chấm dẫn ra phần làm rõ đó là ai – “một anh bù nhìn”. Nó giúp câu văn trở nên rõ ràng, nhấn mạnh và tạo sự bất ngờ, thú vị cho người đọc