Phạm Hà An
Giới thiệu về bản thân
Việc gìn giữ bản sắc văn hóa qua những câu ca dao, dân ca có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Đó không chỉ là cách để lưu giữ tiếng nói tâm hồn của cha ông mà còn là sợi dây kết nối quá khứ với hiện tại. Những câu ca dao, dân ca mộc mạc, chân thành chứa đựng bài học đạo lý, lối sống và tình cảm của người Việt từ bao đời nay. Khi chúng ta trân trọng và lan tỏa những giá trị ấy, cũng chính là đang bảo vệ và khẳng định bản sắc dân tộc trong thời đại hội nhập. Đây là trách nhiệm của mỗi người, nhất là thế hệ trẻ hôm nay.
Mỗi người đều có một nơi để trở về, và với em, mái ấm gia đình chính là chốn bình yên nhất sau những giờ học căng thẳng. Trong tất cả những khoảnh khắc em được sống trong tình cảm yêu thương của bố mẹ và người thân, em yêu nhất là những lúc cả nhà quây quần bên mâm cơm. Đó không chỉ là một bữa ăn đơn thuần, mà còn là thời gian quý báu để gắn kết các thành viên lại với nhau.
Vào mỗi buổi tối, khi mặt trời dần khuất sau rặng tre cuối làng, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm cả khoảng trời, cũng là lúc mọi người trong gia đình em trở về nhà sau một ngày bận rộn. Mẹ tất bật trong bếp với tiếng dao thớt lách cách, tiếng nước reo sôi lục bục trong nồi. Mùi thơm từ món thịt kho, canh rau và cá chiên lan tỏa khắp nhà khiến ai nấy cũng háo hức chờ đợi bữa cơm tối.
Bữa ăn được dọn ra trên chiếc bàn gỗ quen thuộc – nơi đã chứng kiến biết bao câu chuyện, tiếng cười và niềm vui của cả gia đình. Mẹ lúc nào cũng chuẩn bị chu đáo và tươm tất. Đĩa cá được rán giòn vàng ruộm, tô canh rau xanh ngắt nóng hổi, đĩa thịt kho thơm lừng với màu nâu bóng óng ánh. Chỉ nhìn thôi mà em đã cảm thấy bụng đói cồn cào.
Bố em là người vui tính, luôn biết cách làm cho không khí gia đình thêm ấm cúng. Trong bữa ăn, bố hay kể những câu chuyện hài hước ở công ty, hoặc kỷ niệm ngày xưa khi bố còn nhỏ. Mỗi lần như thế, cả nhà lại cười vang khiến không khí trở nên rộn ràng. Em trai em thì líu lo kể chuyện ở trường: hôm nay được điểm cao, hôm nay bị bạn chọc ghẹo, những điều nhỏ nhặt nhưng luôn khiến cả nhà chú ý lắng nghe. Còn em thì thích thú chia sẻ những điều thú vị đã học được trong ngày.
Mẹ ngồi đó, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho từng người, nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt đầy trìu mến. Mỗi lần em gắp miếng rau hay bát canh cho mẹ, mẹ lại nhìn em gật đầu hài lòng. Không cần nói gì nhiều, nhưng tình cảm và sự quan tâm cứ âm thầm lan tỏa trong từng cử chỉ nhỏ nhặt như thế.
Bữa cơm thường chỉ kéo dài khoảng ba mươi phút đến một tiếng, nhưng dư âm của nó còn đọng lại mãi trong lòng em. Sau bữa ăn, cả nhà cùng dọn dẹp, rửa bát rồi ngồi xem tivi hay uống trà, trò chuyện thêm một lúc. Những khoảnh khắc tưởng chừng đơn giản ấy lại chính là nền tảng để xây dựng một gia đình hạnh phúc và êm ấm.
Em rất yêu những bữa cơm gia đình, bởi đó là lúc em cảm thấy mình được yêu thương, được che chở và là một phần không thể thiếu của tổ ấm. Dù sau này có lớn lên, đi xa hay bận rộn đến đâu, em vẫn sẽ luôn nhớ về những bữa cơm đầy ắp tiếng cười và hạnh phúc ấy như một phần ký ức đẹp nhất trong tuổi thơ của mình.