Hoàng Diệp Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Diệp Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ “Chiều đồng nội” mở ra trước mắt người đọc một khung cảnh đồng quê mùa thu thật thanh bình, thơ mộng và tràn đầy sức sống. Từ những câu thơ đầu tiên:Không gian tiếp nối rất sinh động: cỏ thơm, hoa dại, cò trôi nhanh, đàn trâu về chậm rãi. Những chi tiết ấy làm hiện lên một bức tranh đồng nội đang chuyển mình vào buổi chiều thu – yên ả nhưng không phai nhạt, mà vẫn tràn đầy âm thanh và chuyển động nhẹ nhàng. “Cánh đồng chiều thật êm / Nhấp nhô đều sóng lúa”Những “sóng lúa” rung rinh như vờn gió, như lời thì thầm của thiên nhiên với người nông dân và với chính tâm hồn người đọc.

Điều khiến bài thơ đặc biệt hơn là cách nhà thơ gắn kết thiên nhiên với con người và với thời gian: Buổi chiều – lúc ngày dịu lại, lúc nắng không còn gắt, lúc trăng thu “xuống gần”. “Bếp nhà ai tỏa khói / Gọi trăng thu xuống gần.” Từ hình ảnh bếp nhà, khói nhẹ lan tỏa, đến việc “gọi trăng thu xuống gần” – đó như là một cách kết nối giữa đất và trời, giữa đời sống con người và không gian thiên nhiên.

Qua cảm nhận của em, thông điệp mà tác giả gửi gắm có thể là: hãy biết dừng lại, lắng nghe thiên nhiên, trân trọng những khoảnh khắc bình dị trong cuộc sống, nhất là ở quê hương – nơi có cánh đồng, cò bay, trâu về, nơi có bếp khói chiều và trăng thu. Quê hương không phải lúc nào cũng phải cực kỳ phô trương hay rực rỡ, mà đôi khi chỉ giản dị như buổi chiều đồng nội ấy thôi – nhưng lại đậm sâu, khiến ta nhớ nhung và yêu thương.

Khi đọc “Chiều đồng nội”, em như được về lại với miền ký ức xa: một chiều ngồi bên lũy tre, hít hơi thơm của lúa chín, nghe tiếng cò gọi bạn và nhìn đàn trâu lững thững bước về chuồng. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng thiên nhiên và cuộc sống ở quê – dù giản dị – vẫn có sức mạnh làm mềm lòng người, làm ấm tâm hồn. Và đó chính là điều tác giả muốn truyền tải: tình yêu quê hương, tình yêu thiên nhiên, và một sự thanh thản, an nhiên khi hòa mình vào khung cảnh trọn vẹn ấy.


Khi đọc bài thơ, em nhớ về kỉ niệm những buổi chiều cùng bạn bè thả diều trên cánh đồng quê sau nhà. Tiếng cười vang giữa không gian yên bình khiến em cảm nhận được tình yêu quê hương giản dị mà sâu sắc. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu thêm rằng tác giả muốn nhắn nhủ chúng ta phải biết trân trọng những điều bình dị, gần gũi quanh mình – đó chính là nguồn cội, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người. Dù đi xa đến đâu, quê hương vẫn luôn là chốn bình yên để ta nhớ về và tự hào.

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có rất nhiều anh hùng vĩ đại đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang cho đất nước. Trong số đó, em ấn tượng nhất với Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam, người đã hi sinh cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Chủ tịch Hồ Chí Minh, tên khai sinh là Nguyễn Sinh Cung, sinh năm 1890 tại làng Kim Liên, tỉnh Nghệ An. Người là một trí thức yêu nước sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Năm 1911, Bác rời Tổ quốc ra đi tìm đường cứu nước. Sau nhiều năm bôn ba qua hơn 30 quốc gia, Người đã tiếp thu tinh thần cách mạng của chủ nghĩa Mác – Lênin và tìm ra con đường giải phóng dân tộc phù hợp cho Việt Nam.

Năm 1941, Bác trở về nước, trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Với tài trí, tầm nhìn và lòng yêu nước sâu sắc, Bác đã cùng Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo nhân dân giành thắng lợi trong Cách mạng Tháng Tám 1945, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Không chỉ là nhà lãnh đạo tài ba, Hồ Chí Minh còn là tấm gương sáng về đạo đức, lối sống giản dị, gần gũi với nhân dân. Suốt đời, Bác sống thanh bạch, tận tụy vì nước, vì dân.

Tuy Bác đã ra đi vào năm 1969, nhưng tư tưởng, đạo đức và phong cách của Người vẫn mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ sau. Em luôn kính trọng và biết ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh, nguyện học tập và noi theo tấm gương của Người để trở thành người có ích cho đất nước.