Phí Thị Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phí Thị Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Bài thơ "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu đã khắc họa thành công một bức tranh sinh động, chân thực và đầy chất thơ về không gian sinh hoạt quen thuộc ở nông thôn Việt Nam. Bằng những hình ảnh giản dị, gần gũi như "nón", "áo mưa", "rau dưa", "lá trầu", "khoai tây", tác giả đã tái hiện một phiên chợ quê mộc mạc, nơi bày bán những sản vật nuôi trồng ngay trong vườn tược. Không gian chợ không chỉ là nơi mua bán mà còn là nơi chứa đựng những dấu ấn của cuộc sống lam lũ, vất vất của người dân ("Mẹ già vá và chất bòn từng xu"). Đặc biệt, hình ảnh "Chợ quê có bác xẩm mù, Lần theo dấu gậy hát ru lòng" đã nâng tầm bức tranh, truyền tải được hơi thở văn hóa truyền thống và gợi lên sự đồng cảm sâu sắc về những mảnh đời khó khăn. Bài thơ đã khơi gợi trong người đọc tình yêu thương, sự trân trọng đối với những giá trị bình dị, dung dị của làng quê.

Câu 2 :

Kỉ niệm sâu sắc nhất của tôi với những người thân trong gia đình chính là chuyến đi biển Hạ long vào mùa hè năm ngoái. Đó không chỉ là một chuyến du lịch, mà còn là khoảnh khắc cả nhà tôi thực sự được gắn kết, thoát khỏi guồng quay bận rộn thường nhật.

Mọi thứ bắt đầu từ lời hứa của bố tôi sau một năm làm việc vất vả. Sáng hôm đó, cả nhà dậy từ rất sớm, mẹ tôi chuẩn bị nào là đồ ăn vặt, nào là thuốc men cẩn thận, còn tôi và em trai thì phấn khích không ngừng. Trên chiếc xe quen thuộc, tiếng nhạc vui vẻ hòa cùng giọng nói rôm rả của bố mẹ kể chuyện và những tràng cười giòn tan của hai anh em đã tạo nên một không khí gia đình ấm cúng và hạnh phúc.

Khi đặt chân đến Hạ long , bãi biển xanh ngắt, cát vàng óng ánh và những con sóng trắng xóa đã cuốn hút chúng tôi ngay lập tức. Sau khi thay đồ, bố mẹ tôi không ngần ngại tham gia vào cuộc vui. Bố dạy tôi cách đón sóng, cách bơi ngửa, còn mẹ thì hào hứng cùng em trai xây một lâu đài cát thật lớn. Kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lúc hoàng hôn. Sau khi tắm biển thỏa thích, cả nhà quây quần trên bờ cát, cùng nhau ăn những chiếc bánh mì mẹ chuẩn bị. Bố mẹ kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện thời thơ ấu của ông bà, còn em trai tôi thì say sưa hát những bài hát được học ở trường.

Khoảnh khắc đó, ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà nhuộm vàng cả gia đình, tôi cảm thấy một sự bình yên và yêu thương vô bờ bến. Lâu lắm rồi tôi mới thấy bố mẹ thư giãn và cười thật tươi như vậy, và tôi nhận ra, những chuyến đi như thế này quý giá hơn bất cứ món quà nào. Đó là lúc chúng tôi gác lại mọi lo toan, chỉ còn lại sự sẻ chia và gắn bó.

Chuyến đi biển đó đã kết thúc, nhưng những ký ức về nắng vàng, cát trắng, và đặc biệt là tiếng cười của bố mẹ, nụ cười hạnh phúc của em trai, vẫn còn đọng mãi trong tôi. Kỷ niệm này đã dạy tôi rằng, điều quan trọng nhất không phải là đi đâu, mà là đi cùng ai. Nó nhắc nhở tôi phải luôn trân trọng những khoảnh khắc giản dị mà quý báu bên cạnh những người thân yêu quý nhất của mình.



Câu 1:

Ngôi kể của văn bản“ Buổi đầu tiên đi học trường ” là : ngôi kể thứ nhất

Câu 2 :

Hoàn cảnh học tập của nhân vật “tôi ”trước khi vào học trường Yên Phụ là :

Thời gian :Khoảng hai năm.

Người dạy:

• Cha dạy chữ Nho rồi chữ Quốc ngữ (cùng với vài đứa em họ và con một người bạn của mẹ).

• Sau đó, cha nhờ một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy vần Tây (chữ cái Latin).

Câu 3 :

Bài tựa của cuốn “thế để ngày mai ”viết về nội dung là: Nội dung trong bài Tựa này là tác giả chép lại buổi học đầu tiên của mìnhbuổi học đầu tiên của con trai sau này .

Thông qua chi tiết “ hai thế hệ một tấm lòng , một tinh thần ” tác giả khẳng định giá trị là : Tác giả muốn khẳng định và ca ngợi giá trị của tình cảm gia đình, tình phụ tử cao quý và truyền thống hiếu học, quan tâm, săn sóc con cái được duy trì và kế thừa qua hai thế hệ. Dù thời gian có thay đổi, cách thức học tập có khác biệt, nhưng tình yêu thương, sự chăm lo của cha mẹ dành cho con cái vẫn vẹn nguyên, không thay đổi.

Câu 4 :

Nhân vật người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý là : Yêu thương con sâu sắc, chu đáo, có trách nhiệmquan tâm đặc biệt đến việc học hành của con.

Những chi tiết em nhận thấy phẩm chất đó là :

Yêu thương, chu đáo:

• Cha dậy sớm, sắp xếp bút mực, thước kẻ, sách vở vào cái cặp da nhỏ (một xa xỉ phẩm thời đó) và khăn áo chỉnh tề cho con.

• Thuê chiếc xe kéo bánh sắt để đưa con tới trường (cách nhà hai cây số).

Gửi gắm con với thầy Hà Ngọc Chử.

Đợi con tan học cả sáng lẫn chiều để đưa con về.

• Ngày hôm sau, cha kiếm ngay một bạn học cùng lớp, nhờ bạn đón con cùng đi học để con khỏi phải đi bộ một mình.

Trách nhiệm, quan tâm đến việc học:

• Cha đã dạy chữ Nho, Quốc ngữ cho con.

• Sau đó, cha nhờ thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy con vần Tây.

• Cha xin cho con vào học lớp dự bị Trường Yên Phụ

Câu 5 :

Từ câu chuyện buổi đầu đi học của nhân vật “tôi ”em có suy nghĩ về trách nhiệm của cha mẹ đối với việc học tập của con cái là :

Từ câu chuyện buổi đầu đi học của nhân vật "tôi" trong đoạn trích, em nhận thấy trách nhiệm của cha mẹ đối với việc học của con cái là vô cùng quan trọng và thiêng liêng. Cha mẹ không chỉ là người nuôi dưỡng mà còn là người thầy, người bạn đồng hành đầu tiên. Trách nhiệm đó thể hiện qua sự quan tâm chu đáo, chuẩn bị đầy đủ mọi điều kiện tốt nhất cho con (như chuẩn bị sách vở, đưa đón), đồng thời là sự định hướng, tìm kiếm môi trường học tập phù hợp. Hơn thế nữa, sự hi sinh, dõi theo của cha mẹ (như việc cha ngồi đợi suốt buổi học) chính là nguồn động lực to lớn, là hành trang tinh thần quý giá giúp con tự tin, vững bước trên con đường học vấn và trưởng thành.




      Bài làm 

Thời gian trôi qua thật nhanh ,ngày nào tôi còn bỡ ngỡ lúc sau lưng mẹ từng bước chậm rãi đi qua cánh cổng trường tiểu học .Vậy mà nay tôi đã đi học lớp 6 làm quen với một môi trường mới hoàn toàn. Một trong những kỷ niệm mà em chẳng thể nào quên được đó là hội ức và buổi học cuối cùng tại trường tiểu học với cô giáo chủ nhiệm của lớp em . 

       Hôm ấy em đến lớp từ sớm, khoác trên người bộ đồng phục chỉnh tề nhất cũng tại hôm ấy em mới thấy được sự trang nghiêm và đáng trân trọng của bộ đồng phục mà em đã mặc trên người suốt bao năm trời. Chỉ vài ngày nữa thôi em sẽ trở thành các anh,các chị đầy gương mẫu cho các em . Nhưng không hiểu sao lúc đó tâm trạng em lại đầy ắp nỗi buồn và ký ức tràn về.

      Tiếng lô đùa, tiếng cười đùa của các bạn trong lớp cuối cùng cũng đã dừng lại khi cô giáo chủ nhiệm bước vào, cô tên là Thân Thị Nhàn cô có dáng người cao dáo và thon gọn. mái tóc của cô mượt mà và ông ạ khiến ai cũng phải ấn tượng. Cô luôn luôn nhiệt tình dạy dỗ chúng em từng li từng  tí, chúng em rất biết ơn cô vì bao năm qua đã dạy dỗ chúng em thành người.

      Nhưng hôm ấy ,cô không quát mắng chúng em , nó không còn là cô giáo chủ nhiệm như trước kia nữa mà lúc ấy cô chỉ bước vào và im lặng 1 lúc. Ánh mắt cô hôm ấy cũng buồn bã và nhẹ nhàng biết bao. cô nhìn 1 loạt các bạn học sinh và nhắn nhủ rằng các em phải cố gắng học thật giỏi để trở thành học trò ngoan và giỏi ở cấp học mới nhé. Cũng là những lời quen thuộc cũng là cái giọng nói ấy ,vẫn ngữ điệu ấy nhưng sau hôm nay chúng em lại thấy nó thấm thía lạ thường.

         Cuối cùng giây phút tuyệt đẹp nhất trong những năm tháng học tiểu học cũng đã kết thúc. Tạm biệt mái trường thân yêu, tạm biệt chỗ ngồi thân thương, tạm biệt bảng  đen phấn trắng , “ Cho dù có đi nơi đâu ta cũng không quên được nhau”. khoảng khắc chấm dứt cấp tiểu học, tôi chuyển sang giai đoạn mới, môi trường mới. em giận lòng sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng thầy cô.

Câu 1: 

Thơ của văn bản trên là: Thể thơ tự do

Câu 2: 

Phương thức biểu đạt chính trong văn bản : Tự sự

Câu 3:

Biện pháp Hoán dụ này giúp hình ảnh khu vườn trở nên cụ thể, gần gũi và gợi cảm hơn, khơi gợi sự nhớ thương, hoài niệm về chốn cũ và những kỉ niệm thân thuộc.

Câu 4

Hai dòng thơ thể hiện tình cảm sâu sắc, vượt không gian và thời gian của người bà dành cho cháu. Mặc dù bà đã mất nhưng tình yêu thương và sự dịu dàng của bà vẫn còn mãi, như một sự che chở, dạy bảo vô hình bên cạnh đứa cháu.

Câu 5:

Cần phải trân trọng những kỉ niệm, những giá trị truyền thống của gia đình và tình yêu thương của người thân, đặc biệt là người đã khuất.

Tình cảm gia đình, tình bà cháu là vĩnh cửu, là nơi che chở và là nguồn sức mạnh tinh thần cho mỗi người.

Câu 6: 


Bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc bằng những hình ảnh bình dị, thân thuộc của làng quê và không khí gia đình. Giấc mơ thấy người bà về trồng rau, thấy chiếc lu nước, bờ ao... gợi lên nỗi nhớ da diết về những kỉ niệm ấu thơ và nơi chôn nhau cắt rốn. Đặc biệt, hai câu thơ cuối là điểm nhấn đầy xúc động: chúng khẳng định tình yêu thương của người bà vẫn còn mãi dù bà đã đi xa. Qua đó, em cảm nhận được sự ấm áp, bao dung của tình thân và thấy rằng, mái nhà không chỉ là nơi ta sinh sống mà còn là nơi lưu giữ những giá trị tinh thần vĩnh cửu