Hoàng Khuê Giang
Giới thiệu về bản thân
Tết Nguyên đán đối với em không chỉ là những ngày nghỉ học hay được nhận lì xì mà còn là dịp để cả gia đình sum họp, thăm hỏi họ hàng. Trong những cái Tết đã qua, kỉ niệm khiến em nhớ nhất chính là lần đầu tiên em theo bố mẹ đi chúc Tết họ hàng trong ngày mùng Một. Đó là một trải nghiệm vừa vui, vừa ý nghĩa, giúp em hiểu hơn về tình thân gia đình.
Sáng mùng Một Tết, em thức dậy rất sớm. Ngoài trời, không khí se lạnh nhưng trong nhà lại vô cùng ấm áp. Mẹ chuẩn bị cho em bộ quần áo mới tinh, còn bố thì nhắc em phải lễ phép, ngoan ngoãn khi đến chúc Tết mọi người. Em vừa hồi hộp vừa háo hức vì đây là lần đầu tiên em được đi chúc Tết đầy đủ các họ hàng.
Sau khi thắp hương bàn thờ tổ tiên, cả nhà em bắt đầu đi chúc Tết. Điểm đến đầu tiên là nhà ông bà nội. Ngôi nhà quen thuộc được trang trí rực rỡ với hoa đào và câu đối đỏ. Khi bước vào nhà, em khoanh tay lễ phép chúc Tết ông bà. Ông bà mỉm cười hiền hậu, chúc em học giỏi, ngoan ngoãn và trao cho em bao lì xì đỏ thắm. Em cảm thấy rất vui nhưng cũng hơi ngại ngùng.
Tiếp đó, cả nhà em đến chúc Tết các bác, các cô chú trong họ. Mỗi nhà đều có không khí Tết riêng nhưng đều tràn ngập tiếng cười. Em được nghe nhiều câu chuyện về tuổi thơ của bố mẹ, về những cái Tết ngày xưa còn khó khăn nhưng đầy ắp tình người. Những câu chuyện ấy khiến em hiểu hơn về quá khứ và thêm yêu gia đình mình.
Trong chuyến đi chúc Tết, điều khiến em nhớ nhất là khi đến nhà một người bác lớn tuổi trong họ. Bác kể cho em nghe về ý nghĩa của ngày Tết và dặn em phải luôn biết yêu thương, kính trọng người thân. Lời dặn dò ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em nhiều suy nghĩ.
Buổi trưa, cả nhà quay về nhà ông bà để ăn cơm. Bữa cơm ngày Tết đông đủ con cháu khiến không khí trở nên ấm cúng lạ thường. Em nhận ra rằng việc đi chúc Tết không chỉ là một phong tục mà còn là cách để gắn kết tình cảm gia đình.
Kỉ niệm đi chúc Tết họ hàng năm ấy đã giúp em trưởng thành hơn. Em hiểu rằng Tết không chỉ là niềm vui cá nhân mà còn là dịp để thể hiện sự quan tâm, yêu thương với những người thân yêu. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ luôn trân trọng.
- Biện pháp: Nhân hóa.
- Chi tiết: Gán các hành động, cảm xúc của con người ("tránh mặt", "biết hối hận", "nhớ quê hương") cho loài vật (Sáo).
- Tác dụng: Làm cho con Sáo trở nên sinh động, có tâm tư, tình cảm như con người, khiến câu chuyện gần gũi và sâu sắc hơn. Câu 10:
- Bài học tâm đắc nhất từ truyện "Chào Mào và Sáo Sậu" là giá trị của tình yêu thương, sự chia sẻ và lòng tốt trong cuộc sống. Câu chuyện cho thấy khi chúng ta biết quan tâm, giúp đỡ nhau, mọi khó khăn, thử thách đều trở nên nhẹ nhàng hơn. Sự đoàn kết và tương trợ giữa các nhân vật truyền cảm hứng rằng chúng ta luôn có thể vượt qua nghịch cảnh nếu cùng chung tay. Nó nhắc nhở em cần sống chan hòa, không nên ích kỷ hay tranh giành. Bài học này dạy em biết yêu thương, chia sẻ, từ đó tạo nên cuộc sống hạnh phúc. Đó chính là thông điệp nhân văn sâu sắc mà tác phẩm mang lại.
Trong số các truyền thuyết cổ xưa của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về Sơn Tinh và Thủy Tinh không chỉ là một huyền thoại giải thích hiện tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người Việt trong cuộc đấu tranh chống lại thiên tai.
Truyền thuyết kể rằng, vào đời vua Hùng thứ 18, có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần tên là Mị Nương. Vua Hùng muốn kén cho con gái một người chồng xứng đáng nên đã mở hội thi tuyển rể. Từ khắp nơi, nhiều chàng trai tài giỏi tìm đến, nhưng nổi bật nhất là hai vị thần: Sơn Tinh và Thủy Tinh.
Sơn Tinh là một chàng trai khôi ngô, có tài lạ: chỉ cần vẫy tay, núi đồi trùng điệp sẽ mọc lên, cây cối xanh tươi. Thủy Tinh cũng không kém cạnh, chàng có khả năng hô mưa gọi gió, làm cho biển cả và sông ngòi cuộn trào. Cả hai đều tài giỏi ngang sức ngang tài, khiến Vua Hùng khó lòng lựa chọn.
Cuối cùng, Vua Hùng đặt ra điều kiện thách cưới: "Sáng sớm hôm sau, ai mang đến sính lễ gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đến trước, người đó sẽ được cưới Mị Nương."
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Sơn Tinh đã mang đầy đủ sính lễ đến trước. Vua Hùng giữ lời hứa, gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Thần Núi rước vợ về núi Tản Viên.
Khi Thủy Tinh đến nơi, thấy Mị Nương đã theo chồng, chàng vô cùng giận dữ. Cảm thấy bị sỉ nhục, Thủy Tinh đã nổi cơn lôi đình, dốc toàn lực để báo thù. Thần Nước hô mưa, gọi gió, làm nước biển dâng cao, dìm chìm đồng bằng, muốn nhấn chìm núi Tản Viên để cướp lại Mị Nương.
Trước sức mạnh kinh hoàng của nước, Sơn Tinh không hề nao núng. Thần Núi dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, từng dãy núi chặn đứng dòng nước lũ. Nước dâng lên bao nhiêu, Sơn Tinh đắp đất, nâng núi cao lên bấy nhiêu. Cuộc chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Cuối cùng, sức Thủy Tinh kiệt dần, đành phải rút lui.
Tuy nhiên, mối thù này không bao giờ dứt. Hàng năm, cứ đến mùa mưa bão, Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh để đòi Mị Nương, gây ra cảnh lũ lụt khắp vùng đồng bằng Bắc Bộ. Và năm nào cũng vậy, Sơn Tinh vẫn chiến thắng, giữ vững bờ cõi và bảo vệ cuộc sống của người dân.
câu 1 câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3
câu 2 mẹ ốm nhà nghèo
câu 3 hàng cây trong hiên nhà xơ xác
câu 4 chứng minh rằng Aưm rất yêu mẹ
câu5 hãy yêu thương và trân trọng mẹ của mình