Chu Lê Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Ngày xưa, ở một làng quê nọ, có hai mẹ con sống với nhau rất thương yêu, đùm bọc. Người mẹ tần tảo sớm hôm, dành dụm từng miếng ăn ngon cho con. Nhưng khi lớn lên, người con trở nên ham chơi, lười biếng và không vâng lời mẹ. Một hôm, bị mẹ mắng, cậu giận dỗi bỏ nhà ra đi.
Người mẹ đau khổ, ngày ngày trông ngóng con trở về. Bà đi khắp nơi hỏi thăm, gọi tên con trong vô vọng. Thời gian trôi qua, người con sống lang thang, nhớ lại tình thương của mẹ, cậu ân hận vô cùng và quyết định trở về.
Khi về đến nhà, cậu chỉ thấy khu vườn vắng lặng, căn nhà tiêu điều, còn mẹ thì đã mất. Quá đau đớn, cậu ôm gốc cây trong vườn mà khóc. Từ chỗ cậu ngồi, mọc lên một cây xanh lạ. Cây trổ hoa, kết quả hình tròn, da màu xanh, khi chín thì chuyển sang màu tím. Bổ ra, bên trong có dòng sữa trắng thơm, ngọt ngào như tình mẹ.
Từ đó, người ta gọi loài cây ấy là cây vú sữa.
Câu chuyện “Sự tích cây vú sữa” là một bài học sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ. Nó nhắc nhở mỗi người chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương và quan tâm đến cha mẹ khi còn có thể, bởi tình mẹ là vô giá, là dòng sữa ngọt ngào nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người.
Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, không tuân theo số chữ hay vần cố định, giúp tác giả thể hiện cảm xúc linh hoạt.
Câu 2.
Bên cạnh tiếng ve, văn bản còn có những âm thanh:
- Tiếng ạ ời (tiếng gọi hoặc trò chuyện của trẻ)
- Tiếng kẽo cà của võng mẹ ngồi mẹ ru
Câu 3.
Biện pháp so sánh đặt mẹ với những ngôi sao thức đêm, làm nổi bật sự hy sinh, chăm sóc âm thầm của mẹ. Nó thể hiện tình yêu thương vô bờ bến của mẹ, nhấn mạnh mẹ quan tâm đến con hơn bất cứ điều gì khác.
Câu 4.
Người mẹ trong bài thơ hiện lên là hiền từ, tận tụy và yêu thương con vô bờ bến. Mẹ chăm sóc, ru con ngủ, thức khuya, quạt gió mát cho con, là nguồn an ủi, che chở cho con. Hình ảnh ấy vừa ấm áp, vừa thiêng liêng, khiến người đọc cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử.
Câu 5.
Lời ru của mẹ có vai trò:
- Gắn kết tình cảm mẹ – con, mang đến sự an toàn, yêu thương và bình yên.
- Giúp con ngủ ngon, tâm hồn được nuôi dưỡng từ nhỏ.
- Trở thành ký ức đẹp, hình thành tâm hồn, đạo đức và tình cảm yêu thương trong cuộc sống của mỗi người.
Ngày xưa, ở một làng quê nọ, có hai mẹ con sống với nhau rất thương yêu, đùm bọc. Người mẹ tần tảo sớm hôm, dành dụm từng miếng ăn ngon cho con. Nhưng khi lớn lên, người con trở nên ham chơi, lười biếng và không vâng lời mẹ. Một hôm, bị mẹ mắng, cậu giận dỗi bỏ nhà ra đi.
Người mẹ đau khổ, ngày ngày trông ngóng con trở về. Bà đi khắp nơi hỏi thăm, gọi tên con trong vô vọng. Thời gian trôi qua, người con sống lang thang, nhớ lại tình thương của mẹ, cậu ân hận vô cùng và quyết định trở về.
Khi về đến nhà, cậu chỉ thấy khu vườn vắng lặng, căn nhà tiêu điều, còn mẹ thì đã mất. Quá đau đớn, cậu ôm gốc cây trong vườn mà khóc. Từ chỗ cậu ngồi, mọc lên một cây xanh lạ. Cây trổ hoa, kết quả hình tròn, da màu xanh, khi chín thì chuyển sang màu tím. Bổ ra, bên trong có dòng sữa trắng thơm, ngọt ngào như tình mẹ.
Từ đó, người ta gọi loài cây ấy là cây vú sữa.
Câu chuyện “Sự tích cây vú sữa” là một bài học sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ. Nó nhắc nhở mỗi người chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương và quan tâm đến cha mẹ khi còn có thể, bởi tình mẹ là vô giá, là dòng sữa ngọt ngào nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người.
Bài làm:
Trong kho tàng truyện dân gian Việt Nam, “Sơn Tinh – Thủy Tinh” là một truyền thuyết đặc sắc, giải thích hiện tượng thiên nhiên và thể hiện ước mơ của con người muốn chinh phục thiên nhiên.
Ngày xưa, ở đất nước Văn Lang, vua Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mỵ Nương xinh đẹp, nết na. Vua muốn kén cho con một người chồng xứng đáng nên mở hội kén rể. Có hai chàng trai tài giỏi đến cầu hôn: Sơn Tinh, chúa vùng núi Tản Viên, có phép dời non lấp biển; và Thủy Tinh, chúa vùng biển, có phép gọi gió, hô mưa. Cả hai đều ngang tài ngang sức nên vua Hùng khó chọn. Cuối cùng, vua quyết định: “Ngày mai, ai đem sính lễ đến trước sẽ được lấy Mỵ Nương.”
Hôm sau, Sơn Tinh mang sính lễ đến sớm nên được rước Mỵ Nương về núi. Khi Thủy Tinh đến nơi, thấy người đẹp đã có chồng, liền nổi giận, dâng nước lên đánh Sơn Tinh. Nước sông dâng ngập cả ruộng đồng, nhà cửa, nhưng Sơn Tinh không hề nao núng, dời núi ngăn nước. Cuộc chiến diễn ra suốt nhiều ngày, cuối cùng Thủy Tinh đành thua và rút quân về biển. Tuy vậy, hằng năm Thủy Tinh vẫn dâng nước đánh Sơn Tinh để trả thù, nên nước ta có nạn lũ lụt hằng năm.
Truyền thuyết “Sơn Tinh – Thủy Tinh” không chỉ giải thích hiện tượng mưa lũ, mà còn ca ngợi sức mạnh, trí tuệ và lòng kiên cường của con người Việt Nam trong cuộc đấu tranh với thiên nhiên.