Đỗ Trần Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Nhân vật người bố trong đoạn trích hiện lên là một người cha nghèo nhưng có tình yêu thương con sâu sắc và thầm lặng. Dù sống ở nơi núi đồi hiểm trở, ông vẫn đều đặn xuống núi mỗi tuần để nhận thư con gửi. Không biết chữ, nhưng bố vẫn nâng niu từng lá thư, xem từng con chữ bằng tất cả sự trân trọng và yêu thương. Hành động áp bức thư lên khuôn mặt râu ria cho thấy nỗi nhớ con da diết, sâu nặng. Bố luôn tin tưởng và tự hào về con, cho rằng mình hiểu tất cả những điều con viết. Ông cẩn thận cất giữ từng lá thư, kể cả những lá đầu tiên nét chữ còn non nớt, như giữ gìn những kỉ niệm quý giá. Dù đã mất, hình ảnh người bố vẫn luôn đồng hành cùng con trên suốt hành trình cuộc đời.
Câu 2 Thuyết minh về một trò chơi dân gian – Trò chơi kéo co Kéo co là một trò chơi dân gian quen thuộc, thường xuất hiện trong các lễ hội truyền thống hoặc hoạt động tập thể ở trường học. Trò chơi này cần ít nhất hai đội, mỗi đội có số người bằng nhau. Hai đội đứng đối diện nhau, nắm chặt hai đầu của một sợi dây thừng, giữa dây có vạch mốc. Khi có hiệu lệnh bắt đầu, các đội dùng sức kéo dây về phía mình. Đội nào kéo được đối phương vượt qua vạch mốc trước sẽ giành chiến thắng. Kéo co không chỉ rèn luyện sức khỏe, sự dẻo dai mà còn giúp nâng cao tinh thần đoàn kết, phối hợp giữa các thành viên. Trò chơi mang lại không khí vui tươi, sôi nổi và thể hiện tinh thần tập thể của người Việt Nam từ xưa đến nay
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận, kết hợp với tự sự và biểu cảm để làm rõ vai trò của tiếng nói dân tộc.
Câu 2: Nhân vật thầy Ha-men được người viết xem là hiện thân cho tình yêu và ý thức gìn giữ tiếng nói dân tộc.
Câu 3: Văn bản bàn luận về ý nghĩa và tầm quan trọng của tiếng nói dân tộc đối với quê hương, đất nước. Nhan đề đã khẳng định tiếng nói dân tộc chính là hiện thân của quê hương, gắn bó máu thịt với vận mệnh dân tộc.
Câu 4: Bằng chứng 1: Thầy Ha-men coi tiếng nói dân tộc là vũ khí, là chìa khóa thoát khỏi ách nô lệ. Bằng chứng 2: Lời Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định tiếng nói là tài sản quý báu của dân tộc. → Các bằng chứng làm rõ tầm quan trọng của tiếng nói dân tộc.
Câu 5: Qua truyện Buổi học cuối cùng, tác giả muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của tiếng nói dân tộc. Tiếng nói là tài sản quý giá, gắn liền với bản sắc và linh hồn của quê hương. Khi còn giữ được tiếng nói, dân tộc vẫn còn sức sống. Vì vậy, mỗi người cần có ý thức trân trọng, giữ gìn và sử dụng tiếng mẹ đẻ đúng cách. Đó cũng là biểu hiện của lòng yêu nước.