Trần Hoàng Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am đã vẽ nên một bức tranh đồng quê ngày mùa vừa nhộn nhịp, vừa chan chứa tình yêu thương đối với người nông dân. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ cái không khí khẩn trương của làng quê từ lúc "gà vừa sang canh" đến tận khi "tinh mơ liềm hái ra đồng". Tác giả đã rất tinh tế khi sử dụng những hình ảnh chọn lọc như "bông lúa vàng", "da hun nước ruộng" để đặc tả nỗi vất vả của người cha, người mẹ. Đặc biệt, hai câu thơ "Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông" để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất, khắc họa tầm vóc lớn lao và sức chịu đựng dẻo dai của những con người chân lấm tay bùn. Dẫu mồ hôi có "đầm áo", dẫu bữa ăn giấc ngủ có "vội vàng", nhưng bao trùm tất cả vẫn là niềm lạc quan, sự "yên lòng" khi cót đầy thóc đủ. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của lao động mà còn khơi dậy trong lòng em sự trân trọng hạt gạo và lòng biết ơn sâu sắc những người nông dân tần tảo. Đó là tiếng lòng đồng cảm, là sự tôn vinh chân thành dành cho những người đã dâng tặng cho đời hạt vàng thơm thảo.
câu 2:
Trong ký ức tuổi thơ của mỗi đứa trẻ vùng nông thôn, có lẽ hình ảnh đẹp đẽ và náo nức nhất chính là đêm hội trăng rằm. Đối với em, Tết Trung thu ở quê không chỉ là dịp để vui chơi, mà còn là khoảnh khắc ấm áp của sự đoàn viên và những nét đẹp văn hóa truyền thống hiện hữu trong từng tiếng trống, ánh đèn.
Không khí đón Tết đã rộn ràng khắp đường làng ngõ xóm ngay từ lúc hoàng hôn vừa buông xuống. Trên sân đình rộng thênh thang, các bà, các mẹ tất bật bày biện mâm ngũ quả. Những quả bưởi tròn trịa được khéo léo tỉa thành hình chú chó xù xinh xắn, bên cạnh là những nải chuối chín vàng, hồng đỏ và không thể thiếu những chiếc bánh nướng, bánh dẻo thơm nồng mùi hoa bưởi. Lũ trẻ chúng em thì lôi từ trong nhà ra những chiếc đèn ông sao năm cánh, đèn lồng đủ màu sắc, vừa kiểm tra nến vừa háo hức chờ đợi trăng lên.
Khi ông trăng tròn vành vạnh như chiếc đĩa bạc khổng lồ lơ lửng trên đỉnh lũy tre làng, cũng là lúc tiếng trống ếch "thùng thình, rinh rinh" vang lên dồn dập. Đội múa lân với chiếc đầu sư tử rực rỡ bắt đầu biểu diễn trong vòng vây của dân làng. Chú lân lúc thì oai phong nhảy cao, lúc lại lém lỉnh cúi đầu chào các cụ già, khiến tiếng cười nói, hò reo vang động cả một góc quê yên bình. Dưới ánh trăng sáng rõ như ban ngày, chúng em xếp thành hàng dài rước đèn quanh xóm. Những ánh nến lung linh hòa cùng ánh trăng vàng tạo nên một dải sáng huyền ảo kéo dài vô tận, tiếng hát "Tết Trung thu rước đèn đi chơi" vang lên trong trẻo giữa không gian bao la.
Sau màn rước đèn là khoảnh khắc mong đợi nhất: phá cỗ trông trăng. Mọi người quây quần bên nhau trên những chiếc chiếu trải giữa sân. Các cụ già nhâm nhi chén trà xanh, thong thả thưởng thức miếng bánh nướng ngọt thanh và kể cho con cháu nghe về tích chú Cuội, chị Hằng. Tiếng nói cười giòn tan, vị ngọt của bánh trái hòa quyện với mùi hương đồng gió nội tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Đó là lúc tình làng nghĩa xóm trở nên gắn bó, khăng khít hơn bao giờ hết.
Đêm Trung thu khép lại khi trăng đã lên cực cao, tỏa ánh sáng bạc phủ xuống vạn vật. Dù thời gian có trôi qua, nhưng dư âm của tiếng trống lân và hơi ấm của tình thân trong đêm hội ấy vẫn mãi in đậm trong tâm trí em. Tết Trung thu thực sự là món quà tinh thần quý giá, nhắc nhở mỗi người về cội nguồn và những giá trị tốt đẹp của quê hương Việt Nam.
câu 1:
Bài thơ "Ảnh Bác" của thần đồng thơ Trần Đăng Khoa là một tiếng lòng trong trẻo, thể hiện tình cảm gắn bó thiết tha giữa Bác Hồ và các em nhỏ. Ngay từ những dòng đầu, hình ảnh Bác hiện lên thật gần gũi: "Hồng hào mỉm miệng cười", Bác không xa lạ mà như một người ông hiền từ đang dõi theo từng bước chân của con cháu. Điểm độc đáo của bài thơ chính là sự lồng ghép giữa không gian sinh hoạt đời thường với lý tưởng cao cả. Bên cạnh ảnh Bác là lá cờ đỏ thắm và năm điều Bác dạy, tạo nên một không gian giáo dục nhẹ nhàng nhưng thấm thía. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "Ngoài sân có bướm lượn quanh cho đời" để nói lên niềm hạnh phúc, sự hòa bình mà Bác đã mang lại cho thế hệ trẻ. Đoạn kết với lời hứa "Cháu mau dâng Bác một bông hoa hồng" chính là lời khẳng định về lòng biết ơn và sự quyết tâm thực hiện theo lời dạy của Người. Qua thể thơ bốn chữ ngắn gọn, nhịp điệu nhanh, bài thơ không chỉ là bức tranh về tình lãnh tụ - thiếu nhi mà còn là bài học về lòng kính yêu và ý thức rèn luyện của mỗi học sinh.
câu 2:
Trong những năm tháng học trò, mỗi người bạn đi qua cuộc đời ta đều để lại một dấu ấn riêng. Với tôi, Chi không chỉ là một người bạn thân mà còn là người đã cùng tôi tạo nên một kỉ niệm sâu sắc, giúp tôi hiểu thế nào là sự sẻ chia và lòng kiên trì.
Đó là một buổi chiều thứ Bảy, khi kỳ thi học sinh giỏi đang đến gần. Tôi và Chi hẹn nhau đến thư viện thành phố để cùng ôn tập môn Ngữ văn. Chi vốn là một cô gái nhỏ nhắn nhưng vô cùng nghị lực và luôn tràn đầy năng lượng tích cực.
Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu như hôm ấy trời không bất ngờ đổ một trận mưa giông dữ dội. Khi chúng tôi vừa bước ra khỏi thư viện thì trời đã tối sầm, gió rít liên hồi. Vì mải mê ôn bài, tôi phát hiện ra mình đã đánh rơi chiếc ví, trong đó có toàn bộ tiền tiêu vặt và chiếc thẻ xe. Cảm giác hoang mang, lo sợ bủa vây lấy tôi giữa không gian xa lạ và thời tiết khắc nghiệt. Tôi ngồi sụp xuống bậc thềm, nước mắt chực trào ra vì vừa tiếc của, vừa lo không biết làm sao để về nhà.
Lúc ấy, Chi đã không ngần ngại nắm lấy tay tôi. Bạn ấy bình tĩnh an ủi: "Đừng lo, có tớ ở đây rồi. Thẻ xe mất thì mình cùng đi tìm, nếu không thấy, tớ sẽ đèo cậu về bằng xe của tớ. Tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng cậu đừng để bản thân bị hoảng loạn." Thế là, dưới ánh đèn pin điện thoại lờ mờ, Chi cùng tôi quay lại từng ngóc ngách trong thư viện để tìm kiếm. Sau gần một tiếng đồng hồ, chúng tôi tìm thấy chiếc ví nằm kẹt dưới chân một chiếc ghế gỗ.
Trên đường về, dưới cơn mưa lăm thâm, Chi vừa đạp xe vừa kể những câu chuyện hài hước để tôi quên đi sự mệt mỏi. Bờ vai nhỏ bé của Chi phía trước như một điểm tựa vững chắc cho tôi. Đêm đó, hai đứa về đến nhà trong tình trạng ướt sũng nhưng môi vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Chi còn nhắn tin nhắc tôi uống nước gừng để không bị cảm lạnh.
Kỉ niệm ấy tuy nhỏ bé nhưng lại khiến tôi trân trọng Chi vô cùng. Qua sự việc đó, tôi nhận ra rằng một người bạn tốt là người không bỏ rơi ta lúc khó khăn, là người sẵn sàng cùng ta đi ngược chiều gió để tìm lại những gì đã mất. Chi không chỉ giúp tôi tìm lại chiếc ví, mà còn dạy cho tôi bài học về sự bình tĩnh và tình cảm chân thành giữa người với người.
Cho đến bây giờ, mỗi khi gặp chuyện không may, hình ảnh Chi nắm chặt tay tôi dưới cơn mưa chiều hôm ấy lại hiện về, tiếp thêm cho tôi sức mạnh để bước tiếp.
câu 1:
văn bản "chơi phú quốc " thuộc kiểu văn bản du ký
câu 2:
Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ nhất với tác giả về sự trong lành của nước biển là: Nước biển trong vắt đến mức có thể nhìn thấu tận đáy, thấy rõ những đàn cá nhỏ bơi lội và những rạn san hô, vỏ ốc rực rỡ. Sự tĩnh lặng và tinh khôi của làn nước nơi đây khiến tác giả cảm giác như đang bước vào một thế giới nguyên sơ.
câu 3:
- Ngôi kể: Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất (người kể chuyện xưng "tôi").
- Tác dụng:
- Tăng tính xác thực và độ tin cậy cho những trải nghiệm, cảm xúc được chia sẻ.
- Giúp người đọc dễ dàng kết nối với cảm xúc cá nhân, cái nhìn riêng biệt và tâm trạng hào hứng của tác giả.
- Tạo cảm giác gần gũi như một lời tâm tình, chia sẻ kinh nghiệm trực tiếp giữa người đi và người nghe.
câu 4:
- Các hoạt động: Đánh bắt hải sản (đặc biệt là ghẹ Hàm Ninh), làm nước mắm truyền thống, trồng hồ tiêu, và các hoạt động dịch vụ du lịch, buôn bán tại chợ đêm.
- Ý nghĩa: Những hoạt động này cho thấy người dân Phú Quốc có cuộc sống gắn bó mật thiết với biển cả và thiên nhiên. Họ là những người lao động cần cù, chất phác, giữ gìn những nghề truyền thống lâu đời nhưng cũng rất năng động, hiếu khách trong việc phát triển du lịch.
câu 5:
Việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới như Phú Quốc mang lại những bài học vô giá. Trước hết, nó giúp chúng ta mở mang kiến thức về địa lý, văn hóa và con người ở những nơi khác nhau, vượt ra khỏi giới hạn của sách vở. Khám phá giúp tâm hồn trở nên phóng khoáng, yêu thiên nhiên và biết trân trọng những vẻ đẹp hoang sơ của Tổ quốc. Đồng thời, những chuyến đi còn rèn luyện cho ta khả năng thích nghi và kỹ năng sống. Quan trọng nhất, trải nghiệm mới giúp chúng ta làm mới bản thân, tìm lại sự cân bằng sau những ngày làm việc mệt mỏi và bồi đắp thêm lòng tự hào dân tộc.