Nguyễn Tuấn Thăng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tuấn Thăng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

C1: Bài làm

Bài thơ "mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ đã để lại trong lòng em những rung càm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng.Qua hình ảnh ẩn dụ "cỏ nở hoa" tác giả đã khắc hoạ vẻ đẹp bền bỉ lặng lẽ mà tràn đầy sức sống của lòng mẹ.Mẹ giống như loài cỏ dại,dù bình dị trải ua bao sương gió vẫn chắt chiu mật ngọt để dành tặng cho con những gì tinh tuý nhất.Giọng thơ thủ thỉ tâm tình như lời ru ngọt ngào gợi nhắc về một bến đỗ bình yêngiuwax dòng đời xuoi ngược.Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những hi sinh bình lặng của mẹ người đã không quản ngại gian khổ để nuôi dưỡng con khôn lớn cả về hình hài lẫn nhân cách.Tác phẩm không chỉ là một bài ca về mẹ mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo đức làm con:hãy biết yêu thương và trân trọng mẹ khi còn có thể.

C2: Bài làm

Tình mẫu tử là đoá hoa đẹp nhất trong lòng mỗi người như cách bài thơ"mùa cỏ nở hoa " đã khắc hoạ về sự hi sinh thầm lặng của mẹ.Tuy nhiên,giữa nhịp sống hối hả hôm nay,thật đau xót khi vẫn có một bộ phận người trẻ sống vô tâm,quên đi đạo nghĩa thiêng liêng với cha mẹ.

Sự vô tâm ấy đôi khi không phải là những điều đao to búa lớn,mà len lỏi trong từng kẽ hở của đời thường.Đó là khi chúng ta để dành hàng giờ để lướt mạng xã hội,trog chuyện với người lạ nhưng lại lấy phiền phức khi mẹ hỏi "con ăn cơm chưa?".Đó là khi ta coi sự chăm sóc,hy sinh của cha mẹ là bổn phận hiển nhiên để rồi chỉ biết đò hỏi mà chưa một lần thấu hiểu những nếp nhắn,mái tóc bạc vì sương gió của người.Đáng buồn hơn có nhưng kẻ coi nhẹ công ơn sinh thành,bỏ mặc cha mẹ già yếu,ốm đau.

Nguyên nhân của lối sống này xuát phát từ sự ích kỷ để cao cái tôi của bản thân quá mức.Trong vòng xoáy của vật chất và danh vọng,nhiều người mải chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà quên mất cội rễ nuôi dưỡng tâm hồn mình.Sự vô tâm không chỉ làm tổn thương trái tim cha mẹ-những người yêu thương ta vô điều kiện-mà còn khiến chúng ta trở nên khô cằn,băng hoại về đạo đức.

Đừng để đến khi "là rụng về cội" mới giật mình hối tiếc.Hạnh phúc không ở đâu xa,nó nằm ngay trong sự quan tâm trân thành,trong bát canh mẹ nấu hay lời hỏi han lúc cha đau.hãy học cách traan trọng và yêu thương cha mẹ khi còn có thể,bởi tình yêu của cha mẹ chính là "mùa hoa" rực rỡ nhất,bền bỉ nhất che chở cho cuộc đời mỗi chúng ta.

C1: được viết theo thể thơ tự do

C2:nhân vật chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ

C3:BPTT:nhân hoá "thơm thảo",'cỏ hát"

Tác dụng:-làm tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt

-làm cho hình ảnh ngọn cỏ trở nên sinh động có tâm hồn có sức sống và phẩm chất như con người

-gợi lên một không gian thiên nhiên tươi đẹp tràn đầy sức sống và niềm vui trong mùa xuân

-thể hiện cái nhìn trìu mến yêu đời của tác giả với thiên nhiên

C4:Người mẹ mong ước con:

-Được sống một cuộc đời hồn nhiên vô tư và bình an

-Mong con trưởng thành trở thành người có ích mang lại vẻ đẹp và những điều tốt đẹp cho cuộc đời và quê hương

C5: Bài làm

Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý,bản thân mỗi chúng ta có thể thực hiện những việc làm cần thiết sau:Trước hết,chúng ta cần biết lắng nghe và sẻ chia với mẹ những buồn vui trong cuộc sống để thấu hiểu nhau hơn.Bên cạnh đó,sự ngoan ngoãn,nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đúc chính là món quà tinh thần lớn nhất khiến mẹ an lòng.Chúng ta cũng nên chủ động giúp đỡ mẹ trong những công việc nhà tuỳ theo sức sống của mình để san sẻ gánh nặng nhọc nhằn.Đặc biệt,đừng nần ngại bày tỏ tình yêu thương bằng những lời chân thành hay những cử chỉ quan tâm nhỏ bé mỗi ngày.Cuối cùng,hãy luôn sống trách nhiệm và trưởng thành để mẹ có thể tự hào và yên tâm về chung ta.

Trong nền văn xuôi Việt Nam hiện đại, Thạch Lam được biết đến như một nhà văn có giọng điệu trữ tình, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Ông thường viết về những cảnh đời bình dị, đặc biệt là số phận những con người nghèo khổ và những tình cảm thầm lặng. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Đoạn trích đã khắc họa cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ sau sáu năm xa cách, qua đó làm nổi bật sự thờ ơ, lạnh nhạt của người con và tình yêu thương tha thiết, nhẫn nhịn của người mẹ.

Trước hết, đoạn trích gợi lên khung cảnh quen thuộc nhưng đầy xót xa khi Tâm trở về nhà. Ngôi nhà “cũ vẫn như trước”, chỉ có “sụp thấp hơn” và “mái gianh xơ xác hơn”. Những chi tiết ấy cho thấy thời gian đã trôi qua nhưng cuộc sống của người mẹ nơi quê nghèo vẫn không thay đổi, thậm chí còn khó khăn hơn. Không gian tĩnh lặng, hiu quạnh như phản chiếu sự cô đơn của bà cụ trong suốt những năm tháng con trai xa nhà. Chính trong bối cảnh ấy, cuộc gặp gỡ giữa hai mẹ con diễn ra, tạo nên nhiều cảm xúc đối lập.

Hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động. Bà đã “già đi nhiều”, vẫn mặc “bộ áo cũ kỹ như mấy năm trước”. Chỉ một chi tiết nhỏ cũng đủ cho thấy cuộc sống lam lũ và sự tằn tiện của bà. Khi nhận ra con, bà “ứa nước mắt”, lời nói run run vì xúc động. Những câu hỏi của bà về sức khỏe, công việc của con đều thể hiện sự quan tâm chân thành của một người mẹ. Bà còn kể về cuộc sống ở làng, về cô Trinh thường sang giúp đỡ mình, như một cách kéo dài cuộc trò chuyện để được gần con lâu hơn. Đặc biệt, khi Tâm đưa tiền, bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”. Đó không phải là niềm vui vì tiền bạc mà là nỗi tủi thân và xúc động vì sự quan tâm ít ỏi của con trai. Qua hình ảnh ấy, nhà văn đã khắc họa một người mẹ nghèo nhưng giàu tình thương, luôn yêu con vô điều kiện.

Trái ngược với tình cảm của người mẹ là thái độ lạnh nhạt của Tâm. Sau sáu năm xa nhà, anh trở về nhưng không hề bộc lộ sự xúc động. Ngay câu chào hỏi cũng “khó khăn mới ra khỏi miệng”. Trong khi mẹ quan tâm hỏi han, Tâm lại trả lời qua loa, lơ đãng. Khi mẹ kể chuyện làng xóm, anh dửng dưng vì cho rằng cuộc sống nơi quê nghèo “không có liên lạc gì” với cuộc đời giàu sang của mình. Tâm còn tỏ ra khó chịu trước sự săn sóc của mẹ và vội vàng ra về vì nghĩ đến người vợ đang chờ ở thành phố. Đặc biệt, chi tiết anh đưa tiền cho mẹ với thái độ “hơi kiêu ngạo” cho thấy sự lệch lạc trong suy nghĩ của nhân vật: anh coi tiền bạc như sự bù đắp cho tình cảm mà mình thiếu vắng. Qua đó, nhà văn phê phán lối sống thực dụng, vô tâm của một bộ phận người trẻ khi rời bỏ quê hương và gia đình để chạy theo cuộc sống nơi đô thị.

Bên cạnh việc khắc họa tính cách nhân vật, đoạn trích còn thể hiện rõ phong cách nghệ thuật của Thạch Lam. Nhà văn không xây dựng những tình tiết kịch tính mà tập trung vào những chi tiết nhỏ, những cử chỉ và cảm xúc tinh tế. Lối kể chuyện nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình giúp người đọc cảm nhận sâu sắc nỗi cô đơn của người mẹ và sự lạnh lùng của người con. Chính sự đối lập ấy đã tạo nên giá trị nhân văn sâu sắc cho tác phẩm.

Tóm lại, đoạn trích trong truyện ngắn Trở về đã khắc họa thành công tình cảnh đáng thương của người mẹ già và sự vô tâm của người con sau nhiều năm xa cách. Qua câu chuyện giản dị nhưng đầy cảm động, Thạch Lam gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: trong cuộc sống, tình cảm gia đình luôn thiêng liêng và không gì có thể thay thế. Con người dù đi đâu, làm gì cũng không nên quên cội nguồn và tình yêu thương của cha mẹ.

Trong nền văn xuôi Việt Nam hiện đại, Thạch Lam được biết đến như một nhà văn có giọng điệu trữ tình, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Ông thường viết về những cảnh đời bình dị, đặc biệt là số phận những con người nghèo khổ và những tình cảm thầm lặng. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Đoạn trích đã khắc họa cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ sau sáu năm xa cách, qua đó làm nổi bật sự thờ ơ, lạnh nhạt của người con và tình yêu thương tha thiết, nhẫn nhịn của người mẹ.

Trước hết, đoạn trích gợi lên khung cảnh quen thuộc nhưng đầy xót xa khi Tâm trở về nhà. Ngôi nhà “cũ vẫn như trước”, chỉ có “sụp thấp hơn” và “mái gianh xơ xác hơn”. Những chi tiết ấy cho thấy thời gian đã trôi qua nhưng cuộc sống của người mẹ nơi quê nghèo vẫn không thay đổi, thậm chí còn khó khăn hơn. Không gian tĩnh lặng, hiu quạnh như phản chiếu sự cô đơn của bà cụ trong suốt những năm tháng con trai xa nhà. Chính trong bối cảnh ấy, cuộc gặp gỡ giữa hai mẹ con diễn ra, tạo nên nhiều cảm xúc đối lập.

Hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động. Bà đã “già đi nhiều”, vẫn mặc “bộ áo cũ kỹ như mấy năm trước”. Chỉ một chi tiết nhỏ cũng đủ cho thấy cuộc sống lam lũ và sự tằn tiện của bà. Khi nhận ra con, bà “ứa nước mắt”, lời nói run run vì xúc động. Những câu hỏi của bà về sức khỏe, công việc của con đều thể hiện sự quan tâm chân thành của một người mẹ. Bà còn kể về cuộc sống ở làng, về cô Trinh thường sang giúp đỡ mình, như một cách kéo dài cuộc trò chuyện để được gần con lâu hơn. Đặc biệt, khi Tâm đưa tiền, bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”. Đó không phải là niềm vui vì tiền bạc mà là nỗi tủi thân và xúc động vì sự quan tâm ít ỏi của con trai. Qua hình ảnh ấy, nhà văn đã khắc họa một người mẹ nghèo nhưng giàu tình thương, luôn yêu con vô điều kiện.

Trái ngược với tình cảm của người mẹ là thái độ lạnh nhạt của Tâm. Sau sáu năm xa nhà, anh trở về nhưng không hề bộc lộ sự xúc động. Ngay câu chào hỏi cũng “khó khăn mới ra khỏi miệng”. Trong khi mẹ quan tâm hỏi han, Tâm lại trả lời qua loa, lơ đãng. Khi mẹ kể chuyện làng xóm, anh dửng dưng vì cho rằng cuộc sống nơi quê nghèo “không có liên lạc gì” với cuộc đời giàu sang của mình. Tâm còn tỏ ra khó chịu trước sự săn sóc của mẹ và vội vàng ra về vì nghĩ đến người vợ đang chờ ở thành phố. Đặc biệt, chi tiết anh đưa tiền cho mẹ với thái độ “hơi kiêu ngạo” cho thấy sự lệch lạc trong suy nghĩ của nhân vật: anh coi tiền bạc như sự bù đắp cho tình cảm mà mình thiếu vắng. Qua đó, nhà văn phê phán lối sống thực dụng, vô tâm của một bộ phận người trẻ khi rời bỏ quê hương và gia đình để chạy theo cuộc sống nơi đô thị.

Bên cạnh việc khắc họa tính cách nhân vật, đoạn trích còn thể hiện rõ phong cách nghệ thuật của Thạch Lam. Nhà văn không xây dựng những tình tiết kịch tính mà tập trung vào những chi tiết nhỏ, những cử chỉ và cảm xúc tinh tế. Lối kể chuyện nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình giúp người đọc cảm nhận sâu sắc nỗi cô đơn của người mẹ và sự lạnh lùng của người con. Chính sự đối lập ấy đã tạo nên giá trị nhân văn sâu sắc cho tác phẩm.

Tóm lại, đoạn trích trong truyện ngắn Trở về đã khắc họa thành công tình cảnh đáng thương của người mẹ già và sự vô tâm của người con sau nhiều năm xa cách. Qua câu chuyện giản dị nhưng đầy cảm động, Thạch Lam gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: trong cuộc sống, tình cảm gia đình luôn thiêng liêng và không gì có thể thay thế. Con người dù đi đâu, làm gì cũng không nên quên cội nguồn và tình yêu thương của cha mẹ.

Cuộc sống càng phát triển càng khiến con người ta trở nên thờ ơ với những gì vốn dĩ là quen thuộc, gần gũi, trước hết là bản thân mình sau đó là gia đình, xã hội, đó là biểu hiện của lối sống “vô trách nhiệm” rất đáng phê bình và lên án.

Trái lại với những người sống có tinh thần trách nhiệm, họ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ chính là học tập. Ở gia đình, họ luôn làm tròn bổn phận của một người con có hiếu với ông bà, cha mẹ. Ngoài xã hội họ là người công dân tốt, có ý thức bảo vệ môi trường , giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn, hoạn nạn và lên án những hành vi tiêu cực gây ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, là những người có lối sống vô trách nhiệm.

Biểu hiện của lối sống vô trách nhiệm là việc sống buông thả với chính bản thân mình. Học sinh, sinh viên không chịu học tập, mà mải chơi điện tử, tham gia các tệ nạn xã hội dẫn tới việc suy thoái tư cách đạo đức và phẩm chất con người. Những trang báo mạng điện tử thường xuyên đăng những bài báo về các sự việc con cái bỏ rơi, đánh đập cha mẹ hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà. Đó là những người vô trách nhiệm với chính cha mẹ – những người đã sinh ra mình. Những lối sống đó là trái với chuẩn mực đạo đức xã hội. Trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi dạy con cái nên người và trách nhiệm của con cái là phải phục dưỡng, báo hiếu công lao của cha mẹ. Nếu ai đó làm trái với quy luật này sẽ bị xã hội lên án. Phải chăng những người đó họ mải chạy theo danh vọng, đồng tiền mà đánh mất chính mình, đánh mất những gì thân thuộc nhất đó là gia đình, cha mẹ. Họ sống ích kỉ và thờ ờ với mọi thứ xung quanh. Rồi họ sẽ nhận lại được gì, cũng là sự thờ ơ và coi thường của những người thân thiết với họ và của toàn xã hội và rồi họ cũng sẽ chẳng có gì trong tay khi họ chỉ còn một mình.

Lối sống vô trách nhiệm còn được biểu hiện rộng hơn ở việc chúng ta không biết quan tâm đến những người xung quanh, và hủy hoại môi trường. Ra đường gặp một người già đang qua đường, bạn không sẵn sàng giúp đỡ họ khi có thể. Gặp một người chỉ xin bạn 5 nghìn đi xe buýt do bị mất ví, bạn không nói gì và quay mặt đi. Bạn vừa đi học, vừa ăn kem rồi vứt vỏ ra đường. Mặc dù là người cuối cùng ra khỏi lớp nhưng bạn cũng không tắt điện vì bạn nghĩ đó không phải là việc của bạn,..Rất nhiều những việc làm khác nữa thể hiện lối sống vô trách nhiệm. Những người có suy nghĩ và lối sống như vậy sẽ tạo nên văn hóa ứng xử không tốt gây ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Là người sống vô trách nhiệm bạn sẽ không thể hiện được trách nhiệm của người công dân khi sống trong xã hội và sẽ không bao giờ được nhận lại sự giúp đỡ từ người khác và bạn sẽ nhanh chóng bị cô lập.

Mỗi người chúng ta cần có nhận thức đúng đắn về suy nghĩ và lối sống có trách nhiệm. Bởi xã hội là một chuỗi các mối quan hệ, chúng ta không thể sống một mình mà phải phụ thuộc vào những người khác. Để khẳng định được giá trị bản thân, trước hết bạn phải sống có trách nhiệm với chính mình bằng cách nỗ lực cố gắng hoàn thiện mình, dám làm, dám chịu và luôn làm điều có ích, sau đó bạn phải có trách nhiệm với gia đình, luôn yêu thương, kính trọng ông bà, cha mẹ và làm tốt bổn phận của người con. Đối với xã hội, bạn cần có ý thức bảo vệ môi trường, giữ gìn của công và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Có như vậy bạn mới trở thành người công dân tốt và cuộc sống của bạn mới có ý nghĩa.

Cuộc sống càng phát triển càng khiến con người ta trở nên thờ ơ với những gì vốn dĩ là quen thuộc, gần gũi, trước hết là bản thân mình sau đó là gia đình, xã hội, đó là biểu hiện của lối sống “vô trách nhiệm” rất đáng phê bình và lên án.

Trái lại với những người sống có tinh thần trách nhiệm, họ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ chính là học tập. Ở gia đình, họ luôn làm tròn bổn phận của một người con có hiếu với ông bà, cha mẹ. Ngoài xã hội họ là người công dân tốt, có ý thức bảo vệ môi trường , giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn, hoạn nạn và lên án những hành vi tiêu cực gây ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, là những người có lối sống vô trách nhiệm.

Biểu hiện của lối sống vô trách nhiệm là việc sống buông thả với chính bản thân mình. Học sinh, sinh viên không chịu học tập, mà mải chơi điện tử, tham gia các tệ nạn xã hội dẫn tới việc suy thoái tư cách đạo đức và phẩm chất con người. Những trang báo mạng điện tử thường xuyên đăng những bài báo về các sự việc con cái bỏ rơi, đánh đập cha mẹ hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà. Đó là những người vô trách nhiệm với chính cha mẹ – những người đã sinh ra mình. Những lối sống đó là trái với chuẩn mực đạo đức xã hội. Trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi dạy con cái nên người và trách nhiệm của con cái là phải phục dưỡng, báo hiếu công lao của cha mẹ. Nếu ai đó làm trái với quy luật này sẽ bị xã hội lên án. Phải chăng những người đó họ mải chạy theo danh vọng, đồng tiền mà đánh mất chính mình, đánh mất những gì thân thuộc nhất đó là gia đình, cha mẹ. Họ sống ích kỉ và thờ ờ với mọi thứ xung quanh. Rồi họ sẽ nhận lại được gì, cũng là sự thờ ơ và coi thường của những người thân thiết với họ và của toàn xã hội và rồi họ cũng sẽ chẳng có gì trong tay khi họ chỉ còn một mình.

Lối sống vô trách nhiệm còn được biểu hiện rộng hơn ở việc chúng ta không biết quan tâm đến những người xung quanh, và hủy hoại môi trường. Ra đường gặp một người già đang qua đường, bạn không sẵn sàng giúp đỡ họ khi có thể. Gặp một người chỉ xin bạn 5 nghìn đi xe buýt do bị mất ví, bạn không nói gì và quay mặt đi. Bạn vừa đi học, vừa ăn kem rồi vứt vỏ ra đường. Mặc dù là người cuối cùng ra khỏi lớp nhưng bạn cũng không tắt điện vì bạn nghĩ đó không phải là việc của bạn,..Rất nhiều những việc làm khác nữa thể hiện lối sống vô trách nhiệm. Những người có suy nghĩ và lối sống như vậy sẽ tạo nên văn hóa ứng xử không tốt gây ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Là người sống vô trách nhiệm bạn sẽ không thể hiện được trách nhiệm của người công dân khi sống trong xã hội và sẽ không bao giờ được nhận lại sự giúp đỡ từ người khác và bạn sẽ nhanh chóng bị cô lập.

Mỗi người chúng ta cần có nhận thức đúng đắn về suy nghĩ và lối sống có trách nhiệm. Bởi xã hội là một chuỗi các mối quan hệ, chúng ta không thể sống một mình mà phải phụ thuộc vào những người khác. Để khẳng định được giá trị bản thân, trước hết bạn phải sống có trách nhiệm với chính mình bằng cách nỗ lực cố gắng hoàn thiện mình, dám làm, dám chịu và luôn làm điều có ích, sau đó bạn phải có trách nhiệm với gia đình, luôn yêu thương, kính trọng ông bà, cha mẹ và làm tốt bổn phận của người con. Đối với xã hội, bạn cần có ý thức bảo vệ môi trường, giữ gìn của công và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Có như vậy bạn mới trở thành người công dân tốt và cuộc sống của bạn mới có ý nghĩa.

Trong thời đại công nghệ số ngày nay, việc các máy móc và robot ngày càng được phát triển một cách mạnh mẽ Con đường đến đích thành công phải trải qua nhiều khó khăn thử thách, nhưng thói quen trì hoãn ở người trẻ thời nay lại là một rào cản lớn trong con đường đi đến thành công.

Vậy trì hoãn là gì? trì hoãn là một thói quen xấu của con người chúng ta theo xu hướng để châm lại, kéo dài thời gian, mất tập trung và chần chừ k làm theo kế hoạch thường rơi vào tình trạng nước đến chân mới nhảy.

Thức trạng hiện nay cho thấy việc trì hoãn không chỉ bị mắc phải bởi học sinh sinh viên mà ngay cả người trưởng thành cũng chiếm một phần nhỏ trong đó.Biểu hiện của việc này được thể hiện qua việc bài tập và công việc được giao sát giờ mới làm, kế hoạch bị bỏ lỡ giữa chừng, mất tập trung trong công việc, đang làm việc này thì bỏ lỡ giữa chừng sang làm việc khác.

Nguyên nhân của việc này năm ở sự lười biếng thiếu chủ động ở nhiều trường hợp không có đủ sự quyết tâm,kỷ luật,luôn muốn từ bỏ những việc mình đẫ đề ra chỉ vì bị sao nhãng bởi những yếu tố xã hội hay các trò chơi giải trí, không biết quản lí thời gian một cách hợp lí, không biết quý trọng thời gian.

Việc này đã để lại hậu quả rất lớn cho giới trẻ và cả những người trưởng thành như khủng hoảng về mặt tâm lí tinh thần suy nhược, lo âu, trầm cảm, rối oạn quá trình thông thương khi có quá nhiều việc dồn lại kéo theo đó là công việc và học hành ngày càng trở nên sa sút luôn trong tình trạng thiếu sức sống mệt mỏi từ đó giúp cho cái cây củ sự xấu xa ngày xàng bám rễ sâu.

Giải pháp của vấn đề trên là phải biết quản lí thời gian sắp xếp các công việc một cách hợp lí;chia nhỏ các công việc để làm, rèn luyện tinh thần kỷ luật, học tập và làm việc một cách nghiêm túc không bị sao nhãn bởi những thứ ngoài lề.

Trì hoãn là thói quen không tốt cần được nhận thức và thay đổi nếu như muốn phát triển và hoàn thiện bản thân, đừng tạo điều kiện cho sự lười biếng và những suy nghĩ thiếu quyết đoán phát triển, đừng để thói quen trì hoãn trở thành vật cản đường trong hành trình đến với thành công các bạn nhé!



- Khẳng định trách nhiệm lớn lao, quan trọng; cần sử dụng trí tuệ, tài năng của mình để cống hiến xây dựng xã hội tốt đẹp, đất nước giàu mạnh

- Tích cực, hăng hái đóng góp vào công cuộc phát triển đất nước, cộng đồng.

- Rèn luyện thực lực, tiềm năng thật sự của bản thân đồng thời biết tôn trọng những khả năng của người khác; học tập, làm việc chăm chỉ, siêng năng.

- Lên án, phê phán, bài trừ gian lận, không trung thực trong thi cử, học tập, làm việc.

 Nghĩa tường minh: miêu tả tiến sĩ đồ chơi được làm từ giấy, vẽ mực điểm son trông rất sống động, bắt mắt

- Nghĩa hàm ẩn: Chế giễu những tiến sĩ người thật “hữu danh vô thực”, chỉ học đòi vẻ ngoài màu mè, phù phiếm còn thực chất bên trong lại ngu dốt, rỗng tuếch. Qua đó có thể thấy cảm thức xót xa, cay đắng cho thời tàn của Nho học, khi nạn mua quan bán tước nhan nhản khắp nơi, thật giả lẫn lộn.

sắc thái nghĩa của từ thiếu phụ mang sắc thái trang trọng lịch sự dùng để miêu tả người phụ nữ đã có chồng nhưng tuổi đời vẫn còn trẻ