NGUYỄN THIÊN AN
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, mỗi người sẽ có ít nhất một kỷ niệm đáng nhớ với người thân. Với em, kỷ niệm đáng nhớ nhất là một lần đi du lịch ở Đà Nẵng cùng với bố mẹ.
Năm đó em mười tuổi. Em được bố mẹ cho đi Đà nẵng. Lúc đó em rất bất ngờ vì không nghĩ mình được đi. Em sung sướng nhảy cẫng lên. Trước hôm đi, em rất hào hứng, vừa chuẩn bị hành lý, vừa ca hát vì quá vui mừng. Đến hôm đi, em và bố mẹ cùng nhau đi Hải Phòng để đến sân bay. Đến sân bay, cả nhà chờ đến giờ bay, trong lúc chờ, em và bố mẹ làm thủ tục soát vé và đi mua đồ ở sân bay. Khi đến giờ bay, gia đình em cùng kéo vali đi lên cửa máy bay. Trong lúc máy bay di chuyển, em và bố mẹ cùng nhau nhìn những đám mây bồng bềnh trên bầu trời, em vô cùng háo hức về nơi mình sắp đến.
Khi đến nơi thì cũng đã là mười hai giờ trưa. Em cùng bố mẹ về nhận phòng khách sạn và ăn trưa ở đó. Đồ ăn ở đây rất đa dạng và phong phú. Có cả món bình dân và món sang trọng. Khi ăn xong, em và bố mẹ cùng nghỉ trưa để chuẩn bị cho buổi chiều đi chơi.
Chiều đến, em lại cùng bố mẹ đi tắm biển ở bãi biển Mỹ Khê - một trong mười bãi biển đẹp nhất hành tinh. Nước biển ở đây trong cùng bãi cát trải dài tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Em và bố cùng tắm biển, còn mẹ thì ngồi ngắm cảnh. Tiếp đến, em cùng bố chơi trò dù kéo rất vui. Đến khoảng năm giờ chiều, cả nhà lại cùng nhau về khách sạn chuẩn bị cho buổi tối đi chơi.
Em cùng bố mẹ đi ăn ở nhà hàng và xem trình diễn pháo hoa quốc tế. Pháo hoa rất đẹp và nhiều màu sắc. Kết thúc buổi trình diễn, cả nhà em lại đi về khách sạn và ra ban công ngồi ngắm biển, ở bãi biển còn có chương trình ca nhạc rất sôi động.
Kết thúc buổi đi chơi hôm ấy, em cảm thấy rất vui và phấn khích. Em mong gia đình em sẽ có thật nhiều chuyến đi như vậy.
Trong cuộc sống, mỗi người sẽ có ít nhất một kỷ niệm đáng nhớ với người thân. Với em, kỷ niệm đáng nhớ nhất là một lần đi du lịch ở Đà Nẵng cùng với bố mẹ.
Năm đó em mười tuổi. Em được bố mẹ cho đi Đà nẵng. Lúc đó em rất bất ngờ vì không nghĩ mình được đi. Em sung sướng nhảy cẫng lên. Trước hôm đi, em rất hào hứng, vừa chuẩn bị hành lý, vừa ca hát vì quá vui mừng. Đến hôm đi, em và bố mẹ cùng nhau đi Hải Phòng để đến sân bay. Đến sân bay, cả nhà chờ đến giờ bay, trong lúc chờ, em và bố mẹ làm thủ tục soát vé và đi mua đồ ở sân bay. Khi đến giờ bay, gia đình em cùng kéo vali đi lên cửa máy bay. Trong lúc máy bay di chuyển, em và bố mẹ cùng nhau nhìn những đám mây bồng bềnh trên bầu trời, em vô cùng háo hức về nơi mình sắp đến.
Khi đến nơi thì cũng đã là mười hai giờ trưa. Em cùng bố mẹ về nhận phòng khách sạn và ăn trưa ở đó. Đồ ăn ở đây rất đa dạng và phong phú. Có cả món bình dân và món sang trọng. Khi ăn xong, em và bố mẹ cùng nghỉ trưa để chuẩn bị cho buổi chiều đi chơi.
Chiều đến, em lại cùng bố mẹ đi tắm biển ở bãi biển Mỹ Khê - một trong mười bãi biển đẹp nhất hành tinh. Nước biển ở đây trong cùng bãi cát trải dài tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Em và bố cùng tắm biển, còn mẹ thì ngồi ngắm cảnh. Tiếp đến, em cùng bố chơi trò dù kéo rất vui. Đến khoảng năm giờ chiều, cả nhà lại cùng nhau về khách sạn chuẩn bị cho buổi tối đi chơi.
Em cùng bố mẹ đi ăn ở nhà hàng và xem trình diễn pháo hoa quốc tế. Pháo hoa rất đẹp và nhiều màu sắc. Kết thúc buổi trình diễn, cả nhà em lại đi về khách sạn và ra ban công ngồi ngắm biển, ở bãi biển còn có chương trình ca nhạc rất sôi động.
Kết thúc buổi đi chơi hôm ấy, em cảm thấy rất vui và phấn khích. Em mong gia đình em sẽ có thật nhiều chuyến đi như vậy.
Trong những câu chuyện truyền thuyết, câu chuyện mà em thích nhất là “Sơn Tinh Thủy Tinh”, đây là câu chuyện lí giải hiện tượng lũ lụt xảy ra hàng năm ở nước ta và là một câu chuyện hay, hấp dẫn nhưng em thích nhất là truyền thuyết sơn tinh,thuỷ tinh.
Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương, người đẹp như hoa, tính nết dịu hiền. Tương truyền rằng, công chúa có làn da trắng như tuyết, mái tóc dài mượt thướt tha như nước suối chảy, đôi mắt sáng long lanh như những vì tinh tú trên bầu trời cao. Vua cha yêu thương nàng hết mực, muốn kén cho con một người chồng xứng đáng. Khi công chúa đến tuổi gả chồng, nhà vua truyền lệnh đi khắp nơi mở hội kén chồng cho công chúa. Những anh hùng từ khắp nơi đổ về, toàn là người tài hoa tuấn tú mong được kết duyên cùng công chúa nhưng đã mấy tháng trời mà chẳng có lấy một người lọt vào mắt xanh của nhà vua.
Một hôm, có hai chàng trai đến cầu hôn. Một người cao to, vạm vỡ, giọng nói như sấm vang rừng xanh, đôi mắt như cái nhìn của chim ưng, tự xưng là Sơn Tinh, người cai quản vùng núi Tản Viên. Một người mình toát lên khí thế của vạn con sóng tràn, vai năm tấc rộng, thân mười tấc cao, tự xưng là Thủy Tinh, là người cai quản cả đại dương rộng lớn. Hai chàng xin phép trước mặt vua Hùng để thi tài cao thấp. Sơn Tinh thì tài dời non chuyển núi, chàng vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Thủy Tinh cũng không chịu thua kém, chàng hô một tiếng, muốn mưa có mưa, muốn gió có gió, chàng vung tay một cái, dù đang có bão cũng phải mưa tạnh mây tan. Hai chàng ai ai cũng tài năng, ai ai cũng thân phận cao quý, cũng đều xứng đáng làm rể nhà vua, không biết phải xử trí thế nào, vua Hùng suy nghĩ một lúc rồi phán:
- Hai chàng đều vừa ý ta, nhưng ta chỉ có một người con gái,biết gả cho người nào? Thôi thì mai ai mang sính lễ đến trước ta sẽ gả con gái cho.
Hai chàng tâu hỏi đồ sính lễ sắm những gì thì vua Hùng bảo: “Một trăm ván cơm nếp, một trăm tệp bánh trưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi không thể thiếu thứ gì.”
Hôm sau, tới tờ mờ sáng, Sơn Tinh đem lễ vật tới trước nên được rước Mị Nương về, Thủy Tinh đến sau, không cưới được Mị Nương bèn đem quân đánh Sơn Tinh hòng đòi lại Mị Nương.
Thần hô những tiếng vang trời làm mưa gió ùn ùn kéo đến mỗi lúc một lớn làm rung chuyển cả đất trời. Nước sông dâng lên cuồn cuộn chảy làm ngập ruộng đồng, nhà cửa, nhấm chìm mọi đất đai, dâng lên lưng chừng đồi. Cả thành Phong Châu ngập trong biển nước. Từ dưới mặt nước, những con thủy quái, bạch tuộc, thuồng luồng, cá sấu,… bắt đầu hiện lên trực chờ, chúng va vào chân núi, phun nước trắng xóa như khiêu khích đối thủ. Sơn TInh không hề nao núng, chàng bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, sơ tán nhân dân. Nước của Thủy Tinh dâng cao đến đâu, núi của Sơn Tinh lại dâng cao đến đấy. Chàng đưa tay ngang miệng huýt một hồi sáo dài, từ trong rừng thẳm, nào là voi, hươu, hổ, báo, gấu,… nườm nượp kéo tới, chúng kéo những hòn đá nặng tảng một ném xuống đè chết lũ thủy quân bên dưới. Hai bên đánh nhau lâu mà sức Sơn Tinh vẫn vững, trong lúc sức Thủy Tinh đã kiệt. Thần Nước đành rút quân, phần thắng thuộc về Sơn Tinh và nhân dân lại được ấm no như trước. Từ đó, oán nặng, thù sâu, hằng năm, Thủy Tinh vẫn dâng nước đánh Sơn Tinh, nhưng năm nào cũng vậy, Thủy Tinh lại phải thất bại quay về.
Câu chuyện đã theo nhân dân ta cả nghìn đời nay, là sự chứng minh cho chiến thắng của nhân dân hàng năm, cho dù lũ lụt xảy ra nhưng vẫn phải rút, giống như Thủy Tinh có đem nước đánh Sơn Tinh bao nhiêu lần vẫn không thể đánh thắng.
câu 1
câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
câu 2
aưm có hoàn cảnh khó khăn.
câu 3
từ láy là tăm tắp.
đặt câu
những hạt ngô xếp đều tăm tắp.
câu 4
chi tiết ''hằng ngày aưm dậy sớm vào rừng kiếm măng hái nấm, hái quả mang về cho mẹ'' đã thể hiện aưm là người chăm chỉ, biết giúp đỡ mẹ.
câu 5
em rút ra được những bài học đáng quý là:
-cần biết hiếu thảo với mẹ vì mẹ đã vất vả sinh ra mình,nuôi nấng mình.
-phải biết chăm chỉ làm việc