NGUYỄN TẤN PHÁT

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN TẤN PHÁT
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thầy cô chính là người cha, người mẹ thứ hai của chúng ta. Thành công trên bước đường đời của mỗi người chắc hẳn cũng in dấu ấn của thầy cô giáo. Người xưa đã có câu: "Không thầy đố mày làm nên" để nhắc nhở mỗi người phải biết ghi nhớ đến công ơn của thầy cô. Chính vì vậy, dù đã lớn khôn nhưng em vẫn nhớ mãi về cô giáo tiểu học của mình, một người mà em vô cùng yêu mến và kính trọng. Cô giáo của em tên là Hoa. Cô đã chủ nhiệm lớp em suốt những năm tháng học cấp 1. Được đồng hành cùng với cô từ những ngày mới chập chững bước vào trường cho đến khi dự lễ tốt nghiệp cấp 1 nên chắc hẳn không chỉ em mà các bạn cùng lớp cũng đều yêu quý cô giáo. Cô Hoa có vóc người nhỏ nhắn, mảnh mai. Mái tóc đen dài ngang lưng vẫn được cô buộc gọn gàng mỗi khi lên lớp. Cô người gốc miền Trung nên giọng nói hơi nặng, ban đầu nghe chưa quen nhưng càng nghe nhiều chúng em lại càng yêu mến chất giọng miền Trung của cô. Cô Hoa hiền và rất yêu thương học sinh. Chính sự từ tốn ân cần của cô đã giúp chúng em có những kỉ niệm đẹp về tình cô trò trong những năm tháng tiểu học. Cô rất hay giúp đỡ các bạn có hoàn cảnh khó khăn trong lớp, cô thường tổ chức những buổi dạy học miễn phí để chúng em có thể tham gia cùng nhau. Nhờ đó mà em đã tiến bộ rất nhiều trong công việc học tập. Giờ đây đã xa mái trường tiểu học thân thương nhưng hình bóng cô Hoa vẫn luôn đọng lại trong tâm trí em với những tình cảm chân thành tốt đẹp nhất.

Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật cao đẹp và kính yêu. Mỗi khi nhắc đến Bác, em lại nhớ ngay đến sự kiện quan trọng nhất, mở đầu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc: đó chính là ngày Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước.

Em đã được xem những thước phim tư liệu và nghe thầy cô kể về ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng. Lúc đó, Bác mới chỉ là một chàng thanh niên trẻ tuổi mang tên Nguyễn Tất Thành. Em thực sự khâm phục ý chí của Bác. Trong khi nhiều người khác còn đang bế tắc trước cảnh nước mất nhà tan, Bác đã quyết tâm ra đi với hai bàn tay trắng. Khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Bác đã giơ hai bàn tay ra và nói: "Tiền đây". Câu nói ấy khiến một học sinh như em thấy vô cùng tự hào về lòng dũng cảm và quyết tâm sắt đá của Bác.

Em cảm thấy rất xúc động khi nghĩ về nỗi lòng của Bác lúc rời xa quê hương. Chắc hẳn Bác cũng rất nhớ gia đình, nhớ làng Sen, nhớ quê cha đất tổ. Nhưng vì tình yêu thương đồng bào đang lầm than dưới ách đô hộ, Bác đã nén nỗi đau riêng để ra đi. Bác chấp nhận làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp, quét tuyết... ở nơi xứ người xa lạ, chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt chỉ để tìm ra con đường giúp dân tộc ta được tự do.

Sự hy sinh của Bác thật vĩ đại. Nếu không có ngày ra đi định mệnh ấy, có lẽ chúng em đã không được sống trong hòa bình, không được cắp sách đến trường vui vẻ như hôm nay. Mỗi lần nhìn thấy ảnh Bác treo trên bảng đen ở lớp, em lại thầm cảm ơn người thanh niên yêu nước năm xưa đã dám dấn thân vào gian khổ vì tương lai của đất nước.

Hành trình tìm đường cứu nước của Bác Hồ là một bài học lớn về lòng yêu nước và ý chí vượt khó. Là một học sinh lớp 7, em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức theo 5 điều Bác Hồ dạy để xứng đáng với những gì Bác đã hy sinh cho chúng em.


Chiến tranh đã qua đi những những hậu quả mà chiến tranh để lại thì vẫn còn mãi. Một trong những hậu quả nặng nề mà chiến tranh để lại có là sự cô đơn, bơ vơ, chờ đợi trong mòn mỏi đến vô vọng của những người phụ nữ có chồng đi chiến trận và ở lại vĩnh viễn nơi chiến trường xa xôi kia.

Dì Bảy trong bài tản văn Người ngồi đợi trước hiên nhà của nhà văn Huỳnh Như Phương chính là người phụ nữ như thế. Dì Bảy và dượng Bảy lấy nhau được chừng một tháng thì dượng phải ra miền Bắc tập kết. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang thì đôi người đôi ngả. Dì ở nhà mong ngóng chờ đợi tin tức của chồng mình qua những dòng thư ngắn, những lời hỏi thăm, những món quà nhỏ nhờ người quen gửi hộ. Mặc dù đang ở độ tuổi xuân sắc có biết bao người hỏi tới dì, muốn mang đến cho dì một mái ấm hạnh phúc, nhưng dì nhất quyết không chấp nhận, không bao giờ lung lạc. Dì luôn chờ đợi một ngày dượng sẽ chờ về. Ngay cả khi biết rằng dượng đã không còn nữa, dì vẫn không mở lòng, dì vẫn ôm vào lòng hình bóng dượng.

Không chỉ có dì Bảy còn rất nhiều người phụ nữ họ phải chịu những nỗi tổn thương sâu sắc về tinh thần, cả đời họ là sự chờ đợi, ngóng chông để rồi thất vọng và cô đơn cứ bấu víu lấy mình. Họ hi sinh tuổi thanh xuân, hạnh phúc cá nhân của mình để góp phần vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Họ chính là những người anh hùng thầm lặng, không cần cầm súng, cầm gươm, giáo chiến đấu với kẻ thù. Họ âm thầm, lặng lẽ là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần cho những chiến sĩ ngoài chiến trường xa xôi kia. 

Một lần nữa, xin hãy biết ơn những người mẹ, người vợ Việt Nam anh hùng. Họ đã dành cả tuổi xuân ngắn ngủi, ít ỏi của mình để đổi lấy bình yên, độc lập cho cả dân tộc Việt Nam ta.

Trong kho tàng truyện cổ tích và truyềen thuyết Việt Nam, em yêu thích nhất là nhân vật Thánh Gióng trong truyền thuyết cùng tên. Đây là hình tượng tiêu biểu cho tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và sức mạnh phi thường của dân tộc Việt Nam từ buổi đầu dựng nước.

Trước hết, Thánh Gióng là nhân vật có nguồn gốc và sự lớn lên kì lạ .Gióng sinh ra từ một bà mẹ nghèo, sau khi bà ướm chân vào vết chân khổng lồ ngoài ruộng. Lên ba tuổi, Gióng vẫn không biết nói, biết cười, đặt đâu nằm đấy. Chi tiết ntày khiến Gióng mang dáng vẻ bình thường, gần gũi như bao đứa trẻ khác, đồng thời tạo tiền đề cho sự biến đổi kì diệu sau này. Khi nghe tin giặc Ân xam lược, Gióng bỗng cất tiếng nói, xin đi đánh giặc. Sự thay đổi đột ngột ấy thể hiện ý thức trách nghiệm vớiđất nước tiềm ẩn trong mỗi con người Việt Nam, chỉ chờ thời khắc tổ quốc lâm nguy là bừng tỉnh.

Thứ hai,Thánh Gióng là hiện thân của sức mạnh phi thường và tinh thần chiến đấu anh dũng. Gióng lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc đã chật. Khi ra trận, Gióng cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông thẳng vào quân thù. Roi sắt gãy, Gióng nhổ tre bên đường làm vũ khí tiếp tục đánh giặc. Hình ảnh ấy không chỉ thể hiện sức mạnh siêu nhiên mà còn biểu tượng cho

sự sáng tạo,kiên cường vaf quyết tâm đánh giặc của dân tộc ta, dù trong hoàn cảnh khó khăn vẫn không khuất phục.

Cuối cùng,Thánh gióng còn là nhân vật mang vẻ đẹp cao cả ,trong sáng , không màng danh lợi . Sau khi đánh tan giặc Ân, Gióng không nhận công trạng, không ở lại triều đình maf cưỡi ngựa bay thẳng lên trời.Chi tiết này khẳng định Gióng là người anh hùng của nhân dân, của đất nước, chiến đấu vì nghĩa lớn chứ không vì vinh hoa phú quý.

Tóm lại, Thánh Gióng là hinh tượng anh hùng lý tưởng, kết tinh những phẩm chất đẹp đẽ nhất của con người Việt Nam: yêu nước, dũng cảm, mạnh mẽ và vô tư, cao thượng. Nhân vật để lại trong em niềm tự hào dân tộc sâu sắc và bài học về trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương, đất nước.

“Đẽo cày giữa đường” là một truyện ngụ ngôn nổi tiếng. Trong đó, nhân vật người thợ mộc với sự thiếu hiểu biết, không có chính kiến đã để lại nhiều ấn tượng.

Đầu tiên, người thợ mộc cũng có đức tính tốt, là một người có chí làm ăn. Anh ta sẵn sàng bỏ ra toàn bộ vốn liếng để mua gỗ về đẽo cày, mở được một cửa hàng ven vệ đường. Tuy nhiên, anh ta lại là người thiếu hiểu biết, không có chính kiến nên đã gặp phải thất bại. Mỗi khi nghe người khác đưa ra một ý kiến nào đó, người thợ mộc lại thay đổi theo ý kiến đó. Lần thứ nhất, anh ta nghe lời ông lão nên đẽo cày vừa cao, vừa to. Lần thứ hai, anh ta nhận thấy ý kiến của bác nông dân cũng hợp lí nên đẽo thấp và nhỏ hơn. Sau cùng, người thợ mộc vẫn chưa nhận ra sai lầm, tiếp tục nghe theo “Nghe được lãi nhiều, anh ta đem bao nhiêu gỗ còn lại đẽo tất cả loại cày để cho voi cày.”. Để rồi, anh ta đẽo ra vô vàn chiếc cày nhưng không bán được cái nào, vốn liếng thì dần cạn kiệt.

Như vậy, qua những chi tiết khắc họa hành động và suy nghĩ, ta thấy nhân vật này là kẻ không có chính kiến, lập trường vững vàng. Anh ta muốn làm giàu từ đôi bàn tay của mình nhưng chính việc thiếu hiểu biết đã dập tắt mong ước đó.

“Đẽo cày giữa đường” đã mang tới cho bạn đọc hình dung cụ thể về một kiểu người thường thấy trong xã hội, đó là thiếu hiểu biết nên dễ bị dao động, thay đổi.