Chu Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Tình bạn là một phạm trù tình cảm cao đẹp, được xây dựng trên cơ sở sự tự nguyện, tin tưởng và thấu hiểu giữa hai hoặc nhiều người. Khác với tình cảm gia đình là mối liên kết huyết thống định sẵn, tình bạn là sự lựa chọn của trái tim. Đó là sự gặp gỡ của những tâm hồn đồng điệu, nơi những người xa lạ trở nên thân thuộc, cùng nhau chia sẻ những giá trị chung về đạo đức, sở thích và lý tưởng.
Con người là tổng hòa của các mối quan hệ xã hội, và không ai có thể tồn tại như một hòn đảo cô độc. Tình bạn là nơi ta được sống thật với chính mình nhất. Trước bạn bè, ta không cần đeo mặt nạ, không cần gồng mình mạnh mẽ. Một người bạn thân thiết giống như một "bản sao" thứ hai, giúp ta nhân đôi niềm vui và chia bớt nỗi buồn. Khi có người lắng nghe, những áp lực của cuộc sống dường như nhẹ bớt, những vết thương lòng cũng nhanh chóng được chữa lành."Gian nan mới biết bạn hiền". Trong nghịch cảnh, tình bạn hiện lên như một điểm tựa vững chãi nhất. Khi ta vấp ngã hay lạc lối, bạn bè là người sẵn sàng đưa tay kéo ta dậy, đưa ra những lời khuyên chân thành và khách quan nhất.
Chúng ta không thể quên tình bạn vĩ đại giữa Marx và Engels. Không chỉ đồng điệu về tư tưởng cách mạng, Engels còn hy sinh cả sự nghiệp kinh doanh để hỗ trợ tài chính cho Marx hoàn thành bộ "Tư bản" bất hủ. Hay ở Việt Nam, câu chuyện Minh Hiếu cõng Tất Minh đi học suốt 10 năm là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của tình bạn: nó có thể thay thế đôi chân, biến những điều không thể thành có thể.
Tình bạn giống như một ngôi trường thứ hai. Bạn bè giúp ta nhìn ra những khiếm khuyết của bản thân mà đôi khi ta không tự thấy được. "Học thầy không tày học bạn", chúng ta học hỏi từ bạn bè sự kiên trì, lòng bao dung và cách đối nhân xử thế. Một người bạn tốt sẽ là "ngọn đèn" dẫn lối, giúp ta tránh xa những cám dỗ và hoàn thiện nhân cách mỗi ngày.
Tuy nhiên, cần phải nhìn nhận rằng không phải mọi mối quan hệ mang danh "bạn bè" đều tốt đẹp. Trong xã hội đầy rẫy những toan tính, vẫn tồn tại những kiểu "bạn" chỉ xuất hiện khi ta đắc thời và rời bỏ khi ta sa cơ, hoặc tệ hơn là lợi dụng, lôi kéo nhau vào con đường lầm lạc. Một tình bạn thiếu sự chân thành và tử tế thì chẳng khác nào một liều thuốc độc bọc đường. Vì vậy, chọn bạn mà chơi là một nghệ thuật sống quan trọng. Chúng ta cần sự tỉnh táo để phân biệt giữa "bạn" (thân tình) và "bè" (vật chất).
Tóm lại, tình bạn là một trong những điều quý giá nhất mà mỗi người có được trong đời. Nó là ánh nắng sưởi ấm tâm hồn trong những ngày đông giá rét, là làn gió mát rượi giữa mùa hè oi ả. Thiếu đi tình bạn, cuộc sống sẽ trở nên xám xịt và vô vị. Hãy trân trọng và giữ gìn những người bạn đang đồng hành cùng ta, bởi đó chính là gia sản tinh thần lớn nhất mà thời gian không thể bào mòn.Tình bạn là một phạm trù tình cảm cao đẹp, được xây dựng trên cơ sở sự tự nguyện, tin tưởng và thấu hiểu giữa hai hoặc nhiều người. Khác với tình cảm gia đình là mối liên kết huyết thống định sẵn, tình bạn là sự lựa chọn của trái tim. Đó là sự gặp gỡ của những tâm hồn đồng điệu, nơi những người xa lạ trở nên thân thuộc, cùng nhau chia sẻ những giá trị chung về đạo đức, sở thích và lý tưởng.
Con người là tổng hòa của các mối quan hệ xã hội, và không ai có thể tồn tại như một hòn đảo cô độc. Tình bạn là nơi ta được sống thật với chính mình nhất. Trước bạn bè, ta không cần đeo mặt nạ, không cần gồng mình mạnh mẽ. Một người bạn thân thiết giống như một "bản sao" thứ hai, giúp ta nhân đôi niềm vui và chia bớt nỗi buồn. Khi có người lắng nghe, những áp lực của cuộc sống dường như nhẹ bớt, những vết thương lòng cũng nhanh chóng được chữa lành."Gian nan mới biết bạn hiền". Trong nghịch cảnh, tình bạn hiện lên như một điểm tựa vững chãi nhất. Khi ta vấp ngã hay lạc lối, bạn bè là người sẵn sàng đưa tay kéo ta dậy, đưa ra những lời khuyên chân thành và khách quan nhất.
Chúng ta không thể quên tình bạn vĩ đại giữa Marx và Engels. Không chỉ đồng điệu về tư tưởng cách mạng, Engels còn hy sinh cả sự nghiệp kinh doanh để hỗ trợ tài chính cho Marx hoàn thành bộ "Tư bản" bất hủ. Hay ở Việt Nam, câu chuyện Minh Hiếu cõng Tất Minh đi học suốt 10 năm là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của tình bạn: nó có thể thay thế đôi chân, biến những điều không thể thành có thể.
Tình bạn giống như một ngôi trường thứ hai. Bạn bè giúp ta nhìn ra những khiếm khuyết của bản thân mà đôi khi ta không tự thấy được. "Học thầy không tày học bạn", chúng ta học hỏi từ bạn bè sự kiên trì, lòng bao dung và cách đối nhân xử thế. Một người bạn tốt sẽ là "ngọn đèn" dẫn lối, giúp ta tránh xa những cám dỗ và hoàn thiện nhân cách mỗi ngày.
Tuy nhiên, cần phải nhìn nhận rằng không phải mọi mối quan hệ mang danh "bạn bè" đều tốt đẹp. Trong xã hội đầy rẫy những toan tính, vẫn tồn tại những kiểu "bạn" chỉ xuất hiện khi ta đắc thời và rời bỏ khi ta sa cơ, hoặc tệ hơn là lợi dụng, lôi kéo nhau vào con đường lầm lạc. Một tình bạn thiếu sự chân thành và tử tế thì chẳng khác nào một liều thuốc độc bọc đường. Vì vậy, chọn bạn mà chơi là một nghệ thuật sống quan trọng. Chúng ta cần sự tỉnh táo để phân biệt giữa "bạn" (thân tình) và "bè" (vật chất).
Tóm lại, tình bạn là một trong những điều quý giá nhất mà mỗi người có được trong đời. Nó là ánh nắng sưởi ấm tâm hồn trong những ngày đông giá rét, là làn gió mát rượi giữa mùa hè oi ả. Thiếu đi tình bạn, cuộc sống sẽ trở nên xám xịt và vô vị. Hãy trân trọng và giữ gìn những người bạn đang đồng hành cùng ta, bởi đó chính là gia sản tinh thần lớn nhất mà thời gian không thể bào mòn.Tình bạn là một phạm trù tình cảm cao đẹp, được xây dựng trên cơ sở sự tự nguyện, tin tưởng và thấu hiểu giữa hai hoặc nhiều người. Khác với tình cảm gia đình là mối liên kết huyết thống định sẵn, tình bạn là sự lựa chọn của trái tim. Đó là sự gặp gỡ của những tâm hồn đồng điệu, nơi những người xa lạ trở nên thân thuộc, cùng nhau chia sẻ những giá trị chung về đạo đức, sở thích và lý tưởng.
Con người là tổng hòa của các mối quan hệ xã hội, và không ai có thể tồn tại như một hòn đảo cô độc. Tình bạn là nơi ta được sống thật với chính mình nhất. Trước bạn bè, ta không cần đeo mặt nạ, không cần gồng mình mạnh mẽ. Một người bạn thân thiết giống như một "bản sao" thứ hai, giúp ta nhân đôi niềm vui và chia bớt nỗi buồn. Khi có người lắng nghe, những áp lực của cuộc sống dường như nhẹ bớt, những vết thương lòng cũng nhanh chóng được chữa lành."Gian nan mới biết bạn hiền". Trong nghịch cảnh, tình bạn hiện lên như một điểm tựa vững chãi nhất. Khi ta vấp ngã hay lạc lối, bạn bè là người sẵn sàng đưa tay kéo ta dậy, đưa ra những lời khuyên chân thành và khách quan nhất.
Chúng ta không thể quên tình bạn vĩ đại giữa Marx và Engels. Không chỉ đồng điệu về tư tưởng cách mạng, Engels còn hy sinh cả sự nghiệp kinh doanh để hỗ trợ tài chính cho Marx hoàn thành bộ "Tư bản" bất hủ. Hay ở Việt Nam, câu chuyện Minh Hiếu cõng Tất Minh đi học suốt 10 năm là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của tình bạn: nó có thể thay thế đôi chân, biến những điều không thể thành có thể.
Tình bạn giống như một ngôi trường thứ hai. Bạn bè giúp ta nhìn ra những khiếm khuyết của bản thân mà đôi khi ta không tự thấy được. "Học thầy không tày học bạn", chúng ta học hỏi từ bạn bè sự kiên trì, lòng bao dung và cách đối nhân xử thế. Một người bạn tốt sẽ là "ngọn đèn" dẫn lối, giúp ta tránh xa những cám dỗ và hoàn thiện nhân cách mỗi ngày.
Tuy nhiên, cần phải nhìn nhận rằng không phải mọi mối quan hệ mang danh "bạn bè" đều tốt đẹp. Trong xã hội đầy rẫy những toan tính, vẫn tồn tại những kiểu "bạn" chỉ xuất hiện khi ta đắc thời và rời bỏ khi ta sa cơ, hoặc tệ hơn là lợi dụng, lôi kéo nhau vào con đường lầm lạc. Một tình bạn thiếu sự chân thành và tử tế thì chẳng khác nào một liều thuốc độc bọc đường. Vì vậy, chọn bạn mà chơi là một nghệ thuật sống quan trọng. Chúng ta cần sự tỉnh táo để phân biệt giữa "bạn" (thân tình) và "bè" (vật chất).
Tóm lại, tình bạn là một trong những điều quý giá nhất mà mỗi người có được trong đời. Nó là ánh nắng sưởi ấm tâm hồn trong những ngày đông giá rét, là làn gió mát rượi giữa mùa hè oi ả. Thiếu đi tình bạn, cuộc sống sẽ trở nên xám xịt và vô vị. Hãy trân trọng và giữ gìn những người bạn đang đồng hành cùng ta, bởi đó chính là gia sản tinh thần lớn nhất mà thời gian không thể bào mòn.Trong kho tàng văn học Việt Nam hiện đại, Chí Phèo trong truyện cùng tên của Nam Cao là một trong những nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc và ám ảnh nhất đối với người đọc. Nhân vật này không chỉ là hình tượng điển hình của bi kịch người nông dân mà còn là hiện thân của nỗi đau và sự tha hóa trong xã hội phong kiến tàn bạo. Qua Chí Phèo, Nam Cao đã khắc họa sâu sắc mối quan hệ giữa con người và xã hội, giữa số phận cá nhân và hoàn cảnh xã hội.
Chí Phèo vốn xuất thân là một đứa trẻ mồ côi, sống nhờ sự cưu mang của dân làng Vũ Đại. Lúc còn trẻ, hắn là một anh canh điền hiền lành, chăm chỉ, có ước mơ giản dị về một cuộc sống lương thiện, có mái nhà và gia đình. Thế nhưng, xã hội phong kiến và những con người đại diện cho sự bất công, như Bá Kiến, đã đẩy Chí Phèo vào tù. Nhà tù thực dân phong kiến không những không cải tạo hắn mà còn tước đi hết nhân tính, biến Chí thành một kẻ lưu manh, nghiện rượu, đánh mất phẩm giá con người. Đây chính là bước ngoặt bi thương, mở đầu cho bi kịch cả đời của nhân vật.
Sau khi ra tù, Chí Phèo trở thành kẻ bị xã hội ruồng bỏ. Hắn sống bằng rượu, bằng những cơn giận dữ, chửi đời, chửi người, như muốn trút bầu tâm sự của một con người tuyệt vọng. Dù vậy, sâu thẳm trong hắn vẫn tồn tại những khát vọng lương thiện. Sự xuất hiện của Thị Nở và bát cháo hành là một điểm sáng, đánh thức phần người còn sót lại trong Chí. Lần đầu tiên sau bao năm, Chí Phèo cảm nhận được tình thương, cảm thấy khao khát được làm người tốt, được yêu và được trở lại hòa nhập xã hội. Điều này thể hiện rằng, con người dù bị xã hội vùi dập đến đâu cũng luôn tiềm ẩn nhu cầu sống lương thiện.
Thế nhưng, bi kịch của Chí Phèo còn sâu sắc hơn, bởi xã hội tàn nhẫn không cho hắn cơ hội hoàn lương. Khi Thị Nở quay lưng, Chí Phèo rơi vào tuyệt vọng. Trong cơn uất hận, hắn giết Bá Kiến – kẻ đại diện cho sự bất công – và tự kết liễu đời mình. Cái chết của Chí Phèo vừa là bi kịch cá nhân vừa là sự phản kháng cuối cùng, thể hiện thái độ căm ghét xã hội bất công nhưng cũng là nỗi xót thương cho thân phận con người bị đẩy vào bước đường cùng.
Nhân vật Chí Phèo thể hiện sâu sắc nỗi đau của người nông dân trong xã hội cũ, là minh chứng cho sức mạnh và bi kịch của hoàn cảnh xã hội đối với con người. Hình ảnh Chí Phèo không chỉ khiến người đọc xót thương mà còn khiến họ suy ngẫm về giá trị nhân đạo, về quyền được làm người, được yêu thương và được hoàn lương. Qua nhân vật này, Nam Cao đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về lòng nhân ái, sự cảm thông và lên án xã hội bất công đã hủy hoại con người.
Chí Phèo để lại trong lòng em nhiều ấn tượng, không chỉ bởi bi kịch cá nhân mà còn bởi thông điệp nhân văn sâu sắc. Nhân vật khiến em thêm trân trọng giá trị cuộc sống, biết yêu thương và cảm thông với những mảnh đời bất hạnh. Qua đó, em nhận ra rằng mỗi con người đều cần một môi trường công bằng để phát triển và được sống trọn vẹn với phẩm giá của mình. Chí Phèo là lời nhắc nhở về sức mạnh của nhân tính và tầm quan trọng của tình thương trong xã hội, là hình tượng văn học sống mãi trong lòng bạn đọc.
Câu 1.
- Văn bản trên thuộc thể loại tuỳ bút
Câu 2.
- “Nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là ăn đúng giờ, đúng món và chon đúng người bán, thể hiện sự tinh tế, sành ăn.
Câu 3.
-BPTT so sánh: " con dao cắt,sáng " như " nước "
" lưỡi đưa ngọt " như " đường phèn "
- Tác dụng:
+ làm nổi bật độ sắc, đẹp và sự khéo léo, tinh tế trong cách chuẩn bị món ăn, tạo cảm giác sinh động, gợi hình gợi vị.
+ Tăng sức gợi hình gợi cảm, sự diễn đạt cho câu văn giúp câu văn thêm sinh động hấp dẫn.
+ Thể hiện cảm nhận và ánh nhìn tinh tế của tác giả, yêu tha thiết quê hương Hà Nội.
Câu 4.
- Chủ đề văn bản trên là: vẻ đẹp tinh tế qua quà ăn của Hà Nội và nét văn hoá ẩm thực đặc sắc của người Hà Nội.
Câu 5.
-Cái tôi trữ tình của tác giả là cái tôi tinh tế, am hiểu, yêu mến và tự hào sâu sắc về văn hoá ẩm thực Hà Nội, quan sát tỉ mỉ và giàu cảm xúc.
Câu 6.
Từ tình yêu dành cho quà ăn Hà Nội trong văn bản, em nhận ra rằng mỗi người đều có sự gắn bó sâu nặng với quê hương của mình. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là những hương vị, thói quen và ký ức thân thương gắn bó suốt đời. Khi yêu quý những điều bình dị như món ăn, con phố hay tiếng rao quen thuộc, con người càng thêm trân trọng cội nguồn. Chính sự gắn bó ấy nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước. Vì thế, mỗi người cần biết giữ gìn và phát huy những nét đẹp văn hóa của nơi mình thuộc về.
hưng có bị mẹ thu đt k:))
Bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lãm Thắng mở ra trước mắt người đọc một bức tranh đồng quê mùa thu thanh bình và giàu cảm xúc. Với giọng thơ nhẹ nhàng, trong trẻo, tác giả đã tái hiện vẻ đẹp mộc mạc của làng quê Việt Nam, nơi mỗi buổi chiều trôi qua thật êm đềm, an nhiên và đầy chất thơ.
Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh “những giọt thu trong veo”, “cánh chim bay xuống chiều” gợi cảm giác dịu mát, thanh sạch. Không gian đồng nội được nhuộm sắc thu, ánh nắng mềm mại, nhẹ nhàng như đang được “nâng” lên, tạo nên vẻ đẹp nên thơ khó quên. Sang khổ thơ thứ hai, cảnh vật trở nên sống động hơn với “cánh cò trôi nhanh nhanh” và “đàn trâu về chậm rãi”. Nhịp thơ như chậm lại, đưa người đọc cảm nhận sự thong thả, bình yên của cuộc sống thôn quê.
Đặc biệt, tác giả rất tinh tế khi miêu tả cánh đồng như “thảm lụa”, làn sóng lúa “nhấp nhô đều” gợi hình ảnh mềm mại, óng mượt, trù phú. Thiên nhiên không chỉ đẹp về hình mà còn thoảng hương, vang âm cuộc sống. Đến cuối bài, khói bếp chiều bay lên, gọi “trăng thu xuống gần” càng khiến cảnh vật thêm huyền ảo, ấm áp. Khung cảnh ấy gợi nỗi nhớ quê hương, nhớ những buổi chiều gia đình quây quần bên mâm cơm nóng, khói bếp quyện vào nắng vàng cuối ngày.
Bài thơ không chỉ đẹp bởi cảnh sắc mà còn chan chứa tình yêu quê hương. Đó là tình cảm gắn bó, trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Đọc Chiều đồng nội, ta như được trở về tuổi thơ, trở về với cánh đồng xanh mướt, tiếng trâu bò, tiếng chim, và cơn gió mát dịu của những ngày thu quê nhà.
Chiều đồng nội vì thế không chỉ là bức tranh thiên nhiên, mà còn là bức tranh tâm hồn, gợi cho mỗi người lòng yêu quê hương tha thiết và sự trân trọng những khoảnh khắc bình yên giản dị của cuộc đời.
Câu 1:
-Văn bản trên được viết theo thể thơ bốn chữ.
Câu 2:
-Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên:
-“Cánh chim bay xuống chiều”
-“Cánh cò trôi nhanh nhanh”
-“Nhấp nhô đều sóng lúa"
Câu 3:
-Từ láy: nhấp nhô
- Tác dụng: Gợi hình ảnh thiên nhiên mềm mại, yên bình, tạo nhịp điệu êm dịu cho câu thơ và thể hiện vẻ đẹp thanh bình của buổi chiều đồng nội.
Câu 4:
- Bài thơ viết về cảnh chiều đồng nội vào mùa thu
- Bức tranh thiên nhiên: thanh bình, êm đềm, trong trẻo, tràn đầy hương thơm, màu sắc nhẹ nhàng của đồng quê, gợi cảm giác gần gũi, thơ mộng và yên ả.
Câu 5:
- Biện pháp tu từ: nhân hoá trong hình ảnh “gọi trăng thu xuống gần”.
- Tác dụng:Hình ảnh “bếp nhà ai toả khói / gọi trăng thu xuống gần” khiến khung cảnh đồng quê trở nên sống động và thơ mộng. Khói bếp được ví như có thể gọi trăng về, thể hiện sự giao hoà giữa con người và thiên nhiên. Qua đó, nhà thơ gợi lên không khí ấm áp, bình dị của làng quê buổi chiều thu và tình cảm yêu mến, trân trọng vẻ đẹp yên bình của đồng nội.
Câu 6:
Khi đọc bài thơ, em chợt nhớ về những buổi chiều mùa thu ở quê ngoại. Lúc ấy, em thường cùng mấy anh chị chạy ra đồng thả diều, nghe tiếng sáo vi vu vang lên giữa cánh đồng rộng lớn. Gió thổi mát rượi, mùi lúa chín thoang thoảng bay vào khiến em cảm thấy dễ chịu và bình yên vô cùng. Xa xa là đàn cò trắng đang bay về tổ, còn trâu bò thì đủng đỉnh trở về chuồng theo tiếng gọi của người nông dân. Khói bếp nhà ai cũng bay lên nghi ngút, báo hiệu một bữa cơm chiều ấm cúng đang đợi sẵn. Những khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận quê hương thật mộc mạc, yên bình và đáng quý biết bao. Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu sâu nặng dành cho đồng quê và nhắc nhở chúng ta hãy biết trân trọng những điều bình dị quanh mình. Dù cuộc sống có thay đổi, những hình ảnh thân thương của làng quê và kí ức tuổi thơ ấy vẫn sẽ luôn là điểm tựa ấm áp, theo em suốt cuộc đời.