Nguyễn Tiến Thành
Giới thiệu về bản thân
Các cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ ba và thứ tư đã tác động sâu rộng đến kinh tế, xã hội và văn hóa, thúc đẩy sự phát triển mạnh mẽ của nhân loại.
Văn bản “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia” có mạch lạc sáng rõ và liên kết chặt chẽ, giúp lập luận thuyết phục, làm nổi bật tư tưởng lớn: trọng dụng người hiền tài là nền tảng để quốc gia thịnh vượng.
Tác giả triển khai quan điểm này bằng cách nhấn mạnh rằng:
Không có “chức nhà thơ” suốt đời; mỗi bài thơ mới là một lần nhà thơ phải “ứng cử” lại trước cử tri là chữ (dẫn lời Ét-mông Gia-bét).
Quan điểm này gắn với lập luận xuyên suốt: làm thơ là lao động chữ nghĩa nghiêm túc, bền bỉ, không phải nhờ cảm hứng hay tài năng bẩm sinh.
Lí lẽ và dẫn chứng trong phần 2
Tác giả so sánh công phu của nhà văn (Tôn-xtôi, Phlô-be) với việc ít ai nói đến công phu của nhà thơ.
Phản bác quan niệm “nhà thơ thiên phú”, “viết bốc đồng” và khẳng định thơ hay là kết quả của kiên trì, lao động nghệ thuật.
Dẫn Trang Tử để chứng minh: muốn “vứt thánh bỏ trí” thì trước hết phải có mà vứt.
Phê phán định kiến “nhà thơ chín sớm – tàn sớm”, coi đó là sự ỷ lại vào “vốn trời cho”.
Đưa gương các nhà thơ lớn (Lý Bạch, Gớt, Tagore…) để khẳng định sức lao động bền bỉ.
Dẫn lời Gia-bét và câu chuyện về Vích-to Huy-gô để kết luận: mỗi bài thơ đều phải chứng minh tài năng qua “cuộc bầu của chữ”.
Nhận xét của em:
Lập luận chặt chẽ, dẫn chứng phong phú, giọng văn hóm hỉnh mà sâu sắc; thuyết phục mạnh mẽ về quan niệm thơ là lao động nghệ thuật nghiêm túc và bền bỉ.
Câu nói ca ngợi lao động nghệ thuật chân chính , phê phán quan niệm thơ chỉ là thiên tài và cảm hứng
Tác giả ghét/ không mê
Những nhà thơ thần đồng , sống bằng thiên phú, không rèn luyện
Ngược lại , tác giả ưu:
Những nhà thơ cần mẫn , kiên trì, lao động chữ nghĩa nghiêm túc và bền bỉ