Ngô Yến Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Yến Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" (Khoảng 200 chữ)

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ đã để lại trong lòng em những dư âm ngọt ngào và xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng. Tác giả thật khéo léo khi ví mẹ là "cánh đồng" bao la, còn con là những "nhành cỏ" nhỏ bé, xinh xắn. Hình ảnh ấy gợi lên sự che chở, bao bọc vô điều kiện của người mẹ dành cho con. Em đặc biệt ấn tượng với lời nhắn nhủ "Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn", nó cho thấy một tình yêu không áp lực, chỉ mong con được sống đúng với sự trong sáng, hồn nhiên nhất của mình. Những hình ảnh như "mạch ngầm trong đất", "dòng nước mát" chính là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ mà mẹ dành để nuôi dưỡng tâm hồn con. Đọc bài thơ, em cảm nhận được niềm hạnh phúc giản đơn nhưng vĩnh cửu khi mẹ con được bên nhau. Tác phẩm không chỉ là một lời tâm tình mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về lòng biết ơn; giúp em thêm trân trọng người mẹ hiền hậu - "cánh đồng" bình yên nhất trong cuộc đời mình.


Câu 2: Bài văn nghị luận về sự vô tâm đối với cha mẹ (Khoảng 400 chữ)

Tình mẫu tử là khởi nguồn của mọi tình cảm thiêng liêng, là điểm tựa bình yên nhất trong cuộc đời mỗi người như hình ảnh "cánh đồng" và "nhành cỏ" trong bài thơ "Mùa cỏ nở hoa". Thế nhưng, giữa nhịp sống hiện đại hối hả, một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: sự vô tâm, thờ ơ của một bộ phận người con đối với chính cha mẹ mình.

Sự vô tâm ấy biểu hiện qua nhiều khía cạnh khác nhau. Có những người trẻ mải mê chạy theo những cuộc vui bên ngoài, theo đuổi sự nghiệp hay những mối quan hệ xã hội mà quên mất rằng ở nhà có cha mẹ đang đợi cơm. Có những người coi việc cha mẹ chăm sóc mình là lẽ đương nhiên, để rồi nảy sinh thái độ đòi hỏi, cáu gắt khi không vừa ý. Đau lòng hơn, có những trường hợp con cái bỏ mặc cha mẹ khi già yếu, ốm đau, xem họ như gánh nặng thay vì là đấng sinh thành cần phụng dưỡng.

Nguyên nhân của thực trạng này trước hết xuất phát từ lối sống ích kỷ, thực dụng, chỉ biết nhận lại mà không biết cho đi. Bên cạnh đó, áp lực từ vòng xoáy cơm áo gạo tiền đôi khi khiến con người ta dần chai sạn cảm xúc, quên mất việc bồi đắp các giá trị đạo đức truyền thống.

Sự vô tâm này để lại những hậu quả khôn lường. Nó không chỉ gây ra nỗi đau lòng, sự cô đơn cùng cực cho cha mẹ trong những năm tháng xế chiều mà còn làm suy đồi đạo đức xã hội. Một người không biết yêu thương, kính trọng cha mẹ mình thì khó có thể trở thành một công dân tốt, biết yêu thương đồng loại.

Mỗi chúng ta cần hiểu rằng, thời gian của cha mẹ là hữu hạn. Đừng đợi đến khi "cỏ đã nở hoa" bát ngát mới quay về, mà hãy yêu thương ngay từ khi còn cơ hội. Trân trọng cha mẹ không cần phải là những điều lớn lao, đôi khi chỉ là một bữa cơm ấm cúng hay một lời hỏi thăm chân thành. Bởi suy cho cùng, tình yêu thương chính là mạch nước ngầm nuôi dưỡng nhân cách con người.

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2: Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ (hiện diện qua đại từ xưng hô "mẹ" và lời gọi "con").

Câu 3: * Biện pháp tu từ: Nhân hóa (thể hiện qua các từ ngữ: thơm thảo, hát).

  • Tác dụng: Giúp hình ảnh "cỏ" (tượng trưng cho người con) trở nên sinh động, có tâm hồn và tính cách như con người. Qua đó, tác giả ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn biết ơn, hiếu thảo của con và thể hiện niềm hạnh phúc, tự hào khôn xiết của người mẹ khi thấy con trưởng thành, dâng hiến hương sắc cho đời.

Câu 4: Qua hai dòng thơ, người mẹ mong ước con được lớn lên trong sự hồn nhiên, vô tư, không phải lo âu hay chịu áp lực quá sớm. Đồng thời, mẹ hy vọng con sẽ trưởng thành, sống có ích, mang lại sức sống và vẻ đẹp tươi mới ("phủ xanh non") để đền đáp công ơn nuôi dưỡng của đất mẹ hiền hòa.

Câu 5: Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý, bản thân mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực và chân thành. Trước hết, hãy luôn nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức thật tốt, bởi sự trưởng thành của con cái chính là niềm an ủi lớn nhất đối với mẹ. Bên cạnh đó, chúng ta nên dành thời gian quan tâm, lắng nghe và sẻ chia những nhọc nhằn cùng mẹ qua những công việc nhà vừa sức hay sự chăm sóc khi mẹ ốm đau. Đừng ngần ngại bày tỏ lòng biết ơn bằng những lời nói yêu thương và cử chỉ ấm áp hàng ngày. Chính sự thấu hiểu và gắn kết thường xuyên sẽ là sợi dây bền chặt nhất để nuôi dưỡng tình cảm thiêng liêng này mãi xanh tươi.