TRẦN MINH KIỆT
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Viết đoạn văn thuyết minh về ứng dụng AI trong quảng bá văn hóa truyền thống (Khoảng 200 chữ)
Trong kỷ nguyên số, việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) đã trở thành "cánh tay nối dài" giúp quảng bá văn hóa truyền thống Việt Nam một cách sinh động và hiệu quả. AI không chỉ đơn thuần là công cụ kỹ thuật mà còn là cầu nối thu hẹp khoảng cách giữa quá khứ và hiện đại. Cụ thể, thông qua các hệ thống Chatbot thông minh như tại Festival Phở 2025, du khách có thể dễ dàng tìm kiếm thông tin, lịch sử và đặc điểm của các món ăn truyền thống chỉ bằng vài thao tác. Công nghệ AI còn cho phép tái hiện các không gian văn hóa ảo, phục dựng hình ảnh di sản hay mô phỏng các quy trình nghệ thuật dân gian (như nấu phở, dệt vải) với độ chính xác cao. Việc này không chỉ giúp tối ưu hóa trải nghiệm khách hàng, cá nhân hóa nhu cầu tìm hiểu của từng đối tượng mà còn tạo ra sự hấp dẫn, mới lạ đối với thế hệ trẻ và bạn bè quốc tế. Nhờ AI, văn hóa không còn nằm im trên trang sách hay trong bảo tàng mà trở nên tương tác, sống động, khẳng định sức sống bền bỉ của bản sắc dân tộc trong dòng chảy công nghệ toàn cầu.
Câu 2. Bài văn nghị luận phân tích đặc sắc nội dung đoạn trích "Rừng miền Đông, một đêm trăng" (Khoảng 600 chữ)
Mở bài:
Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang) không chỉ là một huyền thoại trong ngành tình báo mà còn là một cây bút truyện ký sắc sảo với những trang viết đậm chất thực tế. Đoạn trích "Rừng miền Đông, một đêm trăng" từ tác phẩm Trái tim người lính là một thước phim tư liệu quý giá bằng ngôn từ. Qua đó, tác giả không chỉ tái hiện khung cảnh thiên nhiên khắc nghiệt của chiến trường miền Đông Nam Bộ mà còn tôn vinh ý chí kiên cường và tinh thần lạc quan của những người lính trong cuộc kháng chiến chống Pháp đầy gian khổ.
Thân bài:
Trước hết, đoạn trích mở ra một không gian thiên nhiên rừng già miền Đông đầy chân thực với những đặc điểm sinh thái khắc nghiệt. Đó là khu rừng Hắc Dịch với "đất đỏ dẻo quánh", "đường trơn trượt" và đặc biệt là sự hiện diện đáng sợ của loài vắt rừng. Cách tác giả miêu tả tỉ mỉ sự tấn công của con vắt "tung lên bám vào, hút máu đến no cành mới chịu rớt ra" không chỉ gợi lên sự khó khăn trong di chuyển mà còn cho thấy những hiểm nguy rình rập thường trực đối với người chiến sĩ. Tuy nhiên, thiên nhiên ấy cũng được nhìn bằng con mắt nhẹ nhõm khi bước vào mùa khô, cho thấy tâm thế thích nghi và sự am hiểu sâu sắc về địa hình của những người hoạt động cách mạng.
Đặc sắc nhất trong nội dung đoạn trích chính là sự tái hiện cuộc sống sinh hoạt đầy thiếu thốn, gian khổ của quân dân ta. Tác giả đã dùng những chi tiết rất thực, thậm chí là trần trụi để nói về cái đói. Đó là những bữa cơm mà anh nuôi phải "xới cho tơi ra", lường từng "sét chén" (chén không đầy) để chia đều cho mỗi người. Miếng cơm cháy bé bằng ba ngón tay cũng trở thành một phần tài sản quý giá. Đỉnh điểm của sự gian khổ là ký ức về trận bão lụt năm 1952, khi người lính phải ăn gạo ẩm thúi đến mức "phải nín hơi mà nuốt". Những chi tiết về việc ăn củ mì đến mức "sanh ghẻ lở, ung nhọt" khiến bàn tay không xòe thẳng ra được để cầm súng đã khắc họa một cách xúc động cái giá của tự do.
Dù sống trong hoàn cảnh "ăn cháo loãng thấy quý vô cùng", tinh thần của người lính vẫn hiện lên thật cao đẹp. Đó là sự công bằng, nhường nhịn nhau trong từng miếng ăn; là sự tự giác tăng gia sản xuất, lên núi nhổ rau tàu bay, rau càng cua để "độn" thêm cho đủ no. Cái "sang" của họ đôi khi chỉ là một ít mắm ruốc hay chút muối của nhà bếp. Trong cái đói quay quắt, họ vẫn giữ vững kỷ luật và ý chí chiến đấu. Nhân vật tôi – một thanh niên khỏe mạnh – dù đói đến mức có thể ăn thêm năm sáu phần vẫn chấp nhận sự "dè xẻn" chung, thể hiện sự đồng cam cộng khổ giữa những người đồng chí.
Kết bài:
Tóm lại, qua đoạn trích "Rừng miền Đông, một đêm trăng", tác giả Nguyễn Văn Tàu đã mang đến cho người đọc một cái nhìn chân thực về cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Đặc sắc nội dung nằm ở sự kết hợp giữa hiện thực khốc liệt và tinh thần nhân văn cao cả. Những chi tiết về bữa cơm thiếu thốn, về gạo thúi hay rau rừng không làm giảm đi vẻ đẹp của người lính, mà ngược lại, nó càng làm ngời sáng "trái tim người lính" – một trái tim biết vượt qua mọi khổ hình về thể xác để giữ trọn niềm tin vào ngày độc lập.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh.
Câu 2: Hai điểm nổi bật:
• Ứng dụng công nghệ: Sử dụng AI – Chatbot để tư vấn và hỗ trợ khách hàng.
• Quy mô đa dạng: Quy tụ hơn 50 gian hàng phở đặc trưng từ khắp ba miền và quốc tế.
Câu 3: * Nội dung phần sa-pô: Giới thiệu tóm tắt chủ đề, thời gian, địa điểm và mục đích chính của lễ hội.
• Tác dụng: Cung cấp thông tin khái quát nhất, giúp người đọc nắm bắt nhanh sự kiện và dẫn dắt vào nội dung chi tiết.
Câu 4: * Điểm mới: Đưa công nghệ AI vào hoạt động tư vấn tại một lễ hội ẩm thực.
• Tác dụng: Làm nổi bật tính hiện đại, sự sáng tạo của ban tổ chức và khẳng định sức sống của di sản trong kỷ nguyên số.
Câu 5: Trách nhiệm của thế hệ trẻ (5 – 7 dòng)
Thế hệ trẻ có vai trò quan trọng trong việc bảo tồn và phát huy giá trị ẩm thực dân tộc. Trước hết, mỗi bạn trẻ cần có ý thức tìm hiểu và trân trọng những giá trị truyền thống vốn có của phở Việt. Tiếp đó, chúng ta cần chủ động sử dụng ưu thế về công nghệ và ngoại ngữ để quảng bá hình ảnh văn hóa nước nhà ra thế giới. Cuối cùng, việc ủng hộ các sự kiện như Festival Phở là cách thiết thực để giữ gìn "quốc hồn quốc túy" trước sự hội nhập mạnh mẽ.
Đoạn Văn
Đoạn trích “Chèo đi rán thứ sáu/ … / Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!” đã thể hiện rõ cuộc đấu tranh quyết liệt giữa con người và biển cả. Biển hiện lên dữ dội, nguy hiểm với sóng gió mạnh mẽ, luôn đe dọa đến tính mạng con người. Trước sức mạnh ấy, con người tuy nhỏ bé nhưng không hề đầu hàng. Hành động “chèo đi” lặp lại nhiều lần cho thấy sự cố gắng không ngừng, tinh thần kiên trì để vượt qua hiểm nguy. Đặc biệt, lời cầu xin “Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!” bộc lộ nỗi sợ hãi trước cái chết, đồng thời thể hiện khát vọng được sống mãnh liệt của con người. Qua đoạn trích, tác giả không chỉ khắc họa sự khắc nghiệt của thiên nhiên mà còn ca ngợi ý chí bền bỉ, lòng dũng cảm của con người lao động khi đối mặt với sóng gió cuộc đời. Đoạn văn giúp người đọc cảm nhận sâu sắc giá trị của sự sống và nghị lực vươn lên của con người.
Bài văn
Trong cuộc sống, mỗi con người đều được sinh ra và lớn lên trong vòng tay của gia đình. Chính vì vậy, tình thân là một trong những giá trị thiêng liêng và quan trọng nhất đối với mỗi người. Tình thân không chỉ nuôi dưỡng con người về mặt thể chất mà còn nâng đỡ tinh thần, giúp ta vững vàng trước những khó khăn của cuộc đời.
Trước hết, tình thân là nguồn yêu thương vô điều kiện. Cha mẹ luôn dành cho con cái sự hi sinh thầm lặng, sẵn sàng chịu vất vả để con được học hành, trưởng thành. Anh chị em trong gia đình dù có lúc mâu thuẫn nhưng vẫn luôn yêu thương, che chở cho nhau. Khi còn nhỏ, tình thân cho ta sự chăm sóc, bảo vệ; khi trưởng thành, tình thân trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc giúp ta tự tin bước vào đời.
Không chỉ vậy, tình thân còn giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Khi ta gặp thất bại, mệt mỏi hay đau khổ, gia đình là nơi đầu tiên ta nghĩ đến. Một lời động viên của cha mẹ, một cái nắm tay của người thân cũng đủ giúp ta có thêm sức mạnh để đứng dậy. Trong những lúc khó khăn nhất, chính tình thân giúp con người không cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng.
Bên cạnh đó, tình thân góp phần hình thành nhân cách con người. Từ gia đình, ta học được cách yêu thương, chia sẻ, quan tâm và tôn trọng người khác. Một gia đình hạnh phúc sẽ nuôi dưỡng những con người sống nhân ái, có trách nhiệm với bản thân và xã hội. Ngược lại, nếu thiếu vắng tình thân hoặc không biết trân trọng gia đình, con người dễ rơi vào lối sống ích kỉ, vô cảm.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, không ít người mải mê chạy theo vật chất, công việc mà vô tình xem nhẹ tình thân. Có người thờ ơ với cha mẹ, ít quan tâm đến anh chị em, chỉ khi mất đi mới cảm thấy hối tiếc. Đó là cách sống đáng phê phán. Mỗi người cần nhận thức rõ rằng, tiền bạc hay danh vọng có thể mất đi rồi tìm lại được, nhưng tình thân một khi tổn thương thì rất khó hàn gắn.
Để giữ gìn và phát huy giá trị của tình thân, mỗi người cần biết yêu thương và quan tâm đến gia đình từ những điều nhỏ nhất. Đó có thể là một bữa cơm sum họp, một lời hỏi han, hay sự lắng nghe và thấu hiểu lẫn nhau. Khi biết trân trọng tình thân, ta không chỉ làm cho gia đình hạnh phúc hơn mà còn khiến cuộc sống của chính mình trở nên ý nghĩa.
Tóm lại, tình thân là giá trị bền vững, là điểm tựa tinh thần không thể thay thế trong cuộc sống con người. Dù xã hội có thay đổi thế nào, mỗi người vẫn cần gìn giữ và vun đắp tình thân để cuộc đời luôn ấm áp yêu thương.
Câu 1 Người kể chuyện ngôi thứ ba
Câu 2: Dữ dội, hung bạo, hiểm nguy: nước cuồn thác, nước xoáy dữ, nước gầm réo, dựng đứng chạm trời.
Đầy đe dọa và chết chóc: biển gầm dữ, ngổn ngang, Long Vương, cõi âm.
Mênh mông, khắc nghiệt: không gian rộng lớn nhưng lạnh lẽo, đáng sợ, thử thách con người đến tận cùng.
Câu 3: Văn bản thể hiện nỗi đau khổ, bất hạnh của con người bị đẩy vào số phận oan nghiệt, đồng thời phản ánh hành trình vượt qua hiểm nguy, thử thách sinh tử để giành lấy sự sống.
Câu 4: Những thử thách cực kì nguy hiểm, khắc nghiệt mà con người phải trải qua. Những chặng đường gian nan của kiếp người, đặc biệt là số phận người lao động nghèo khổ, bị áp bức, đày đọa.
Câu 5:
– “gầm réo”, “thét gào” (ngầm hiểu qua hình ảnh nước) “gầm réo”.
– Tiếng gọi, tiếng kêu cứu khẩn: “Biển ơi… Nước hỡi…”.
→ Sợ hãi, hoảng loạn, tuyệt vọng trước sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên.
→ Nỗi bất lực, nhỏ bé của con người trước biển cả.