Dương Nguyễn Quyền
Giới thiệu về bản thân
Trong phần 2 của văn bản "Chữ bầu lên nhà thơ", tác giả Lê Đạt lập luận rằng công phu lao động chữ nghĩa là yếu tố quyết định giá trị của nhà thơ, phản bác quan niệm về nhà thơ thiên bẩm hay viết theo cảm hứng tức khắc. Tác giả dẫn chứng việc các nhà văn lớn như Tôn-xtôi hay Phlô-be đã rất công phu trong việc lựa chọn và sửa chữa ngôn từ, đồng thời nhấn mạnh rằng những câu thơ hay là kết quả của sự kiên trì, đa mang chứ không phải may rủi đơn thuần. Tác giả cũng phê phán định kiến "nhà thơ Việt Nam thường chín sớm tàn lụi sớm" và đề cao những nhà thơ "một nắng hai sương" lao động trên "cánh đồng giấy" để đổi lấy "từng hạt chữ". Tác giả Lê Đạt đưa ra nhận định rằng chữ nghĩa mới là yếu tố "bầu lên nhà thơ" chứ không phải là một chức danh suốt đời, và trích dẫn ý kiến của Ét-mông Gia-bét và nhận xét về Vích-to Huy-gô để minh họa cho quan điểm này. Để đọc toàn bộ văn bản, hãy tham khảo tác phẩm "Đối thoại với đời & thơ" của Lê Đạt.
Lê Đạt dùng hình ảnh so sánh để diễn tả lao động nghệ thuật trong thơ ca là quá trình khổ hạnh, kiên trì và cần sự sáng tạo trên "cánh đồng giấy" [1]. Mỗi "hạt chữ" là kết quả chắt lọc từ công sức và tâm huyết, khác với tư duy ỷ lại vào thiên bẩm [1]. Bạn có thể đọc thêm bài viết "Chữ bầu lên nhà thơ".
Tác giả "rất ghét" định kiến nhà thơ Việt Nam thường "chín sớm nên cũng tàn lụi sớm" và không mê những nhà thơ "thần đồng" hay viết tức khắc dựa vào bốc đồng hoặc may rủi [1]. Ngược lại, ông ưa những nhà thơ làm việc chăm chỉ, "một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy" [1]. Thông tin này được trích từ văn bản "Chữ bầu lên nhà thơ" của Lê Đạt.