Phong Pham Quoc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là miêu tả, kết hợp với biểu cảm.
Câu 2: Ba hoạt động lao động của người nông dân được nhắc đến: gặt lúa ("liềm hái ra đồng"), tuốt/ đập lúa ("giòn tan cối vỗ"), và phơi/sảy thóc ("sàng rơm, sảy thóc nhanh nhanh", "sân trôi thóc nổi").
Câu 3: Hai dòng thơ đó gợi cảm nhận về người nông dân như những con người cần cù, chịu thương chịu khó, có sức chịu đựng phi thường và tầm vóc lớn lao. Họ không chỉ làm ra hạt lúa từ mảnh đất cụ thể mà bằng lao động, họ như đang "nuôi" cả bầu trời, "gánh" cả thiên nhiên khắc nghiệt (bão giông). Hình ảnh thơ đề cao sự gắn bó, đóng góp to lớn và vẻ đẹp sức mạnh tinh thần của họ.
Câu 4:
- Biện pháp tu từ: Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác ("thêm xanh giấc nồng") hoặc có thể hiểu là nhân hóa (giấc ngủ được "thêm xanh").
- Tác dụng: Làm cho câu thơ trở nên sinh động, gợi cảm. Màu "xanh" vốn là màu của sự sống, của mầm non, nay được dùng để diễn tả "giấc nồng" – giấc ngủ ngon, sâu. Cách nói này khẳng định thành quả lao động (hạt lúa vàng) không chỉ mang lại no ấm vật chất mà còn đem lại sự thanh thản, bình yên, một giấc ngủ ngon đầy hi vọng và sức sống cho con người.
Câu 5: Từ tinh thần ấy, em rút ra bài học về sự kiên trì, nhẫn nại và luôn giữ vững niềm tin, hi vọng vào kết quả tốt đẹp phía trước. Dù quá trình học tập, rèn luyện có vất vả, "nhọc nhằn" đến đâu, em cũng sẽ không nản chí, mà luôn nuôi dưỡng khát vọng, hướng tới những "mùa về" – những thành quả xứng đáng với công sức mình bỏ ra. Bài học về đức tính lao động cần cù và lòng lạc quan ấy thật quý giá.
Trong ký ức tuổi học trò của tôi, có một người thầy mà tôi không bao giờ quên – thầy chủ nhiệm năm lớp 9. Trải nghiệm đáng nhớ nhất với thầy không phải là một bài giảng hay, mà là một lần tôi suýt bỏ học.
Khi đó, gia đình tôi gặp khó khăn, bố mẹ thường xuyên cãi nhau, và tôi cảm thấy mình thật vô dụng. Tôi nghĩ, thôi học cũng chẳng để làm gì, chi bằng đi làm phụ giúp gia đình. Tôi viết một lá đơn xin nghỉ học, định nộp cho văn phòng. Nhưng thầy đã gọi tôi lại, không phải ở lớp học mà ở một ghế đá dưới gốc cây bàng già trong sân trường.
Thầy không hỏi tại sao tôi nghỉ học ngay lập tức. Thầy chỉ kể cho tôi nghe về tuổi thơ nghèo khó của thầy, về những ngày thầy phải đi bộ mười cây số để đến trường, về ước mơ trở thành giáo viên của một cậu bé mồ côi cha. Giọng thầy trầm ấm và đầy kiên nhẫn: “Thầy hiểu cảm giác của em. Nhưng em ạ, con thuyền dù nhỏ vẫn có thể vượt sóng nếu nó không bỏ mái chèo. Giáo dục là mái chèo vững chắc nhất đưa em đến bến bờ tốt đẹp hơn.”
Thầy không chỉ động viên bằng lời. Thầy đề nghị giúp tôi xin học bổng, sắp xếp cho tôi tham gia nhóm học tập để các bạn cùng hỗ trợ. Buổi trò chuyện hôm ấy đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ. Tôi xé lá đơn xin nghỉ học. Từ đó, tôi cố gắng gấp đôi, và cuối năm, tôi đạt danh hiệu học sinh tiên tiến.
Giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ đến hình ảnh thầy ngồi bên tôi dưới gốc cây bàng, kiên nhẫn lắng nghe và chỉ dẫn. Thầy không chỉ dạy tôi kiến thức, mà còn dạy tôi bài học về nghị lực, về niềm tin vào bản thân và tương lai. Thầy là người đã thắp lên ngọn lửa hi vọng trong tôi, khi tôi tưởng chừng mọi thứ đã tắt lịm. Tình thầy trò ấy mãi là hành trang quý giá nhất tôi mang theo trên hành trình trưởng thành của mình.
Trong ký ức tuổi học trò của tôi, có một người thầy mà tôi không bao giờ quên – thầy chủ nhiệm năm lớp 9. Trải nghiệm đáng nhớ nhất với thầy không phải là một bài giảng hay, mà là một lần tôi suýt bỏ học.
Khi đó, gia đình tôi gặp khó khăn, bố mẹ thường xuyên cãi nhau, và tôi cảm thấy mình thật vô dụng. Tôi nghĩ, thôi học cũng chẳng để làm gì, chi bằng đi làm phụ giúp gia đình. Tôi viết một lá đơn xin nghỉ học, định nộp cho văn phòng. Nhưng thầy đã gọi tôi lại, không phải ở lớp học mà ở một ghế đá dưới gốc cây bàng già trong sân trường.
Thầy không hỏi tại sao tôi nghỉ học ngay lập tức. Thầy chỉ kể cho tôi nghe về tuổi thơ nghèo khó của thầy, về những ngày thầy phải đi bộ mười cây số để đến trường, về ước mơ trở thành giáo viên của một cậu bé mồ côi cha. Giọng thầy trầm ấm và đầy kiên nhẫn: “Thầy hiểu cảm giác của em. Nhưng em ạ, con thuyền dù nhỏ vẫn có thể vượt sóng nếu nó không bỏ mái chèo. Giáo dục là mái chèo vững chắc nhất đưa em đến bến bờ tốt đẹp hơn.”
Thầy không chỉ động viên bằng lời. Thầy đề nghị giúp tôi xin học bổng, sắp xếp cho tôi tham gia nhóm học tập để các bạn cùng hỗ trợ. Buổi trò chuyện hôm ấy đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ. Tôi xé lá đơn xin nghỉ học. Từ đó, tôi cố gắng gấp đôi, và cuối năm, tôi đạt danh hiệu học sinh tiên tiến.
Giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ đến hình ảnh thầy ngồi bên tôi dưới gốc cây bàng, kiên nhẫn lắng nghe và chỉ dẫn. Thầy không chỉ dạy tôi kiến thức, mà còn dạy tôi bài học về nghị lực, về niềm tin vào bản thân và tương lai. Thầy là người đã thắp lên ngọn lửa hi vọng trong tôi, khi tôi tưởng chừng mọi thứ đã tắt lịm. Tình thầy trò ấy mãi là hành trang quý giá nhất tôi mang theo trên hành trình trưởng thành của mình.
Trong những năm tháng học trò, có lẽ thời tiểu học là quãng thời gian đẹp đẽ nhất, nơi lưu giữ những ký ức trong veo mà mỗi lần nhớ lại, lòng tôi lại bồi hồi. Một trong những trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi chính là ngày đầu tiên tôi tham gia hội thi “Rung chuông vàng” của trường khi đang học lớp Ba.
Khi ấy, tôi là một cô bé nhút nhát, ít khi dám giơ tay phát biểu trước lớp. Vậy mà cô giáo chủ nhiệm lại chọn tôi vào đội thi của lớp. Tôi lo lắng vô cùng, sợ mình sẽ làm cả lớp thất vọng. Đêm trước ngày thi, tôi trằn trọc không ngủ, trong đầu lặp đi lặp lại những kiến thức đã ôn tập.
Bước vào hội trường, nhìn thấy hàng trăm bạn học sinh và thầy cô, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Từng câu hỏi được đưa ra, các bạn lần lượt rời sàn đấu. Khi chỉ còn lại khoảng mười người, một câu hỏi khó về lịch sử xuất hiện. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện bà kể mỗi tối, và câu trả lời hiện lên rõ ràng. Tôi run rẩy viết đáp án. Giây phút MC công bố tôi là người chiến thắng, tôi đã bật khóc vì hạnh phúc.
Trải nghiệm ấy không chỉ mang lại cho tôi niềm vui chiến thắng mà còn dạy tôi một bài học quý giá: sự tự tin có thể được xây dựng từ chính nỗi sợ hãi. Nhờ vậy, tôi không còn là cô bé rụt rè ngày nào. Giờ đây, mỗi khi nghe tiếng chuông ngân vang, tôi lại nhớ về ngày hôm ấy – ngày tôi dám bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình.
Câu 1:
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ nhất. (Dấu hiệu nhận biết: người kể chuyện xưng "tôi").
Câu 2:
Theo câu chuyện trên,người trồng cây hoàng lan là "tôi" (chính là người kể chuyện).
Câu 3:
· Biện pháp tu từ: Nhân hóa.
· Chỉ ra: Hành động "khoác" là hành động của con người, được dùng để miêu tả cây hoàng lan.
· Tác dụng:
· Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, có hồn như một con người đang thay áo mới.
· Gợi hình ảnh những chiếc lá non mới mọc lên một cách đầy sức sống, tươi tốt và đẹp đẽ.
· Thể hiện tình cảm yêu mến, trìu mến của người viết đối với cây hoàng lan.
Câu 4
Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì hành động đó xuất phát từ sự xúc động, thành kính và một chút ngỡ ngàng. Em run run vì đây không chỉ là những cánh hoa bình thường, mà nó còn gắn liền với kỷ niệm về người ông đã khuất - người đã trồng cây hoàng lan. Việc ngước nhìn lên ban thờ là hành động thể hiện sự tưởng nhớ, biết ơn và như đang thầm thưa chuyện với ông, cho thấy tình cảm gia đình thiêng liêng, sâu nặng trong em.
Câu 5:
Gia đình có một vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi đầu tiên cho chúng ta tình yêu thương, sự chở che và dạy dỗ những bài học đầu đời quý giá. Giống như cây hoàng lan trong câu chuyện, gốc rễ gia đình vững chắc sẽ nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên, trở thành điểm tựa tinh thần bền vững trước mọi sóng gió cuộc đời. Dù có đi đâu, gia đình mãi là bến đỗ bình yên và là nguồn cội để ta hướng về.