LÊ NGỌC LINH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm
Bài thơ Quê hương của Giang Nam là khúc trữ tình sâu lắng về tình yêu quê hương được soi chiếu qua những kỉ niệm đời tư và mất mát của chiến tranh. Về nội dung, bài thơ dẫn dắt người đọc đi từ tình yêu quê hương hồn nhiên của tuổi thơ, gắn với chim chóc, bướm bướm và những trò nghịch ngợm, đến tình yêu quê hương trưởng thành trong khói lửa kháng chiến. Đặc biệt, hình ảnh “cô bé nhà bên” xuyên suốt tác phẩm đã trở thành biểu tượng cảm động cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam: hồn nhiên, dịu dàng nhưng kiên cường, sẵn sàng hi sinh vì cách mạng. Sự hi sinh của cô gái đã khiến quê hương không còn là miền kí ức êm đềm mà là mảnh đất thấm đẫm máu xương con người, qua đó làm sâu sắc thêm chiều kích tư tưởng của bài thơ. Về nghệ thuật, tác phẩm được viết theo thể thơ tự do, giọng điệu trữ tình – tự sự đan xen tự nhiên, hình ảnh thơ giản dị mà giàu sức gợi. Đặc biệt, biện pháp hoán dụ ở khổ thơ cuối đã tạo nên dư âm đau xót, thiêng liêng, khép lại bài thơ bằng một cảm xúc ám ảnh và bền lâu trong lòng người đọc.
câu 2
Bạn của tôi ơi, trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, bạn có thể dễ dàng kết nối, chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn. Thế nhưng, bên cạnh những giá trị tích cực ấy, một thói quen xấu vẫn âm thầm tồn tại và lan rộng: phân biệt vùng miền trên mạng xã hội. Tôi viết bài này với mong muốn thuyết phục bạn – và cả chính tôi – cùng nhìn lại, để từ bỏ một cách ứng xử thiếu công bằng và đầy tổn thương ấy.
Trước hết, bạn hiểu rằng phân biệt vùng miền là việc đánh giá, miệt thị hay gán nhãn con người dựa trên nơi họ sinh ra hoặc sinh sống. Trên mạng xã hội, điều đó thể hiện qua những câu nói đùa ác ý, bình luận xúc phạm, chế giễu giọng nói, lối sống hay hoàn cảnh kinh tế của một vùng nào đó. Có người coi đây chỉ là “trêu cho vui”, nhưng thực chất, đó là sự thiếu tôn trọng và định kiến.
Nguyên nhân của thói quen này xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, tâm lí a dua theo đám đông và cảm giác “ẩn danh” trên mạng khiến nhiều người dễ buông lời cay nghiệt. Không ít bạn trẻ cho rằng nói xấu một vùng miền nào đó sẽ giúp mình nổi bật, được nhiều lượt thích, lượt chia sẻ. Đó có thể xem là lợi ích tạm thời: thỏa mãn cảm giác hơn người, được chú ý, được đồng tình trong chốc lát.
Tuy nhiên, tác hại lâu dài của phân biệt vùng miền là vô cùng nghiêm trọng bạn à! Với bản thân người nói, việc quen miệng miệt thị người khác sẽ làm nghèo nàn nhân cách, khiến ta dần trở nên vô cảm và hẹp hòi. Với người bị nhắm đến, những lời nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy có thể gây tổn thương sâu sắc, khiến họ tự ti, mặc cảm, thậm chí sợ hãi khi tham gia mạng xã hội. Tôi từng chứng kiến một bạn học cùng lớp bị chê bai vì giọng nói quê, bạn ấy dần ít phát biểu hơn, sống khép mình và luôn lo sợ bị cười nhạo. Còn với xã hội, phân biệt vùng miền làm gia tăng chia rẽ, phá vỡ tinh thần đoàn kết – điều vốn là sức mạnh lớn nhất của dân tộc ta.
Không chỉ là cảm nhận cá nhân, thực tế cũng cho thấy mức độ đáng báo động của vấn đề này. Nhiều khảo sát về hành vi trên mạng xã hội chỉ ra rằng một tỉ lệ lớn người dùng trẻ từng chứng kiến hoặc trải qua hành vi miệt thị, xúc phạm liên quan đến vùng miền. Điều đó cho thấy phân biệt vùng miền không còn là hiện tượng cá biệt mà đã trở thành một thói quen xấu cần được nhìn nhận nghiêm túc và thay đổi.
Bạn yêu của tôi ơi, tôi tin rằng bạn có thể bỏ được thói quen ấy bằng bắt đầu từ những việc nhỏ: suy nghĩ trước khi bình luận, tôn trọng sự khác biệt, dám lên tiếng bảo vệ người bị xúc phạm, thì mạng xã hội sẽ trở thành nơi tích cực và nhân văn hơn. Không ai có quyền chọn nơi mình sinh ra, nhưng ai cũng có quyền được tôn trọng.
Hãy nhớ rằng: đất nước ta chỉ thật sự mạnh khi con người biết nhìn nhau bằng sự thấu hiểu, chứ không phải bằng định kiến. Tôi mong bạn và tôi, từ hôm nay, sẽ nói không với phân biệt vùng miền – trên mạng xã hội và trong cả đời sống hằng ngày.
Câu 1
Bài làm
Bài thơ Quê hương của Giang Nam là khúc trữ tình sâu lắng về tình yêu quê hương được soi chiếu qua những kỉ niệm đời tư và mất mát của chiến tranh. Về nội dung, bài thơ dẫn dắt người đọc đi từ tình yêu quê hương hồn nhiên của tuổi thơ, gắn với chim chóc, bướm bướm và những trò nghịch ngợm, đến tình yêu quê hương trưởng thành trong khói lửa kháng chiến. Đặc biệt, hình ảnh “cô bé nhà bên” xuyên suốt tác phẩm đã trở thành biểu tượng cảm động cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam: hồn nhiên, dịu dàng nhưng kiên cường, sẵn sàng hi sinh vì cách mạng. Sự hi sinh của cô gái đã khiến quê hương không còn là miền kí ức êm đềm mà là mảnh đất thấm đẫm máu xương con người, qua đó làm sâu sắc thêm chiều kích tư tưởng của bài thơ. Về nghệ thuật, tác phẩm được viết theo thể thơ tự do, giọng điệu trữ tình – tự sự đan xen tự nhiên, hình ảnh thơ giản dị mà giàu sức gợi. Đặc biệt, biện pháp hoán dụ ở khổ thơ cuối đã tạo nên dư âm đau xót, thiêng liêng, khép lại bài thơ bằng một cảm xúc ám ảnh và bền lâu trong lòng người đọc.
câu 2
Bạn của tôi ơi, trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, bạn có thể dễ dàng kết nối, chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn. Thế nhưng, bên cạnh những giá trị tích cực ấy, một thói quen xấu vẫn âm thầm tồn tại và lan rộng: phân biệt vùng miền trên mạng xã hội. Tôi viết bài này với mong muốn thuyết phục bạn – và cả chính tôi – cùng nhìn lại, để từ bỏ một cách ứng xử thiếu công bằng và đầy tổn thương ấy.
Trước hết, bạn hiểu rằng phân biệt vùng miền là việc đánh giá, miệt thị hay gán nhãn con người dựa trên nơi họ sinh ra hoặc sinh sống. Trên mạng xã hội, điều đó thể hiện qua những câu nói đùa ác ý, bình luận xúc phạm, chế giễu giọng nói, lối sống hay hoàn cảnh kinh tế của một vùng nào đó. Có người coi đây chỉ là “trêu cho vui”, nhưng thực chất, đó là sự thiếu tôn trọng và định kiến.
Nguyên nhân của thói quen này xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, tâm lí a dua theo đám đông và cảm giác “ẩn danh” trên mạng khiến nhiều người dễ buông lời cay nghiệt. Không ít bạn trẻ cho rằng nói xấu một vùng miền nào đó sẽ giúp mình nổi bật, được nhiều lượt thích, lượt chia sẻ. Đó có thể xem là lợi ích tạm thời: thỏa mãn cảm giác hơn người, được chú ý, được đồng tình trong chốc lát.
Tuy nhiên, tác hại lâu dài của phân biệt vùng miền là vô cùng nghiêm trọng bạn à! Với bản thân người nói, việc quen miệng miệt thị người khác sẽ làm nghèo nàn nhân cách, khiến ta dần trở nên vô cảm và hẹp hòi. Với người bị nhắm đến, những lời nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy có thể gây tổn thương sâu sắc, khiến họ tự ti, mặc cảm, thậm chí sợ hãi khi tham gia mạng xã hội. Tôi từng chứng kiến một bạn học cùng lớp bị chê bai vì giọng nói quê, bạn ấy dần ít phát biểu hơn, sống khép mình và luôn lo sợ bị cười nhạo. Còn với xã hội, phân biệt vùng miền làm gia tăng chia rẽ, phá vỡ tinh thần đoàn kết – điều vốn là sức mạnh lớn nhất của dân tộc ta.
Không chỉ là cảm nhận cá nhân, thực tế cũng cho thấy mức độ đáng báo động của vấn đề này. Nhiều khảo sát về hành vi trên mạng xã hội chỉ ra rằng một tỉ lệ lớn người dùng trẻ từng chứng kiến hoặc trải qua hành vi miệt thị, xúc phạm liên quan đến vùng miền. Điều đó cho thấy phân biệt vùng miền không còn là hiện tượng cá biệt mà đã trở thành một thói quen xấu cần được nhìn nhận nghiêm túc và thay đổi.
Bạn yêu của tôi ơi, tôi tin rằng bạn có thể bỏ được thói quen ấy bằng bắt đầu từ những việc nhỏ: suy nghĩ trước khi bình luận, tôn trọng sự khác biệt, dám lên tiếng bảo vệ người bị xúc phạm, thì mạng xã hội sẽ trở thành nơi tích cực và nhân văn hơn. Không ai có quyền chọn nơi mình sinh ra, nhưng ai cũng có quyền được tôn trọng.
Hãy nhớ rằng: đất nước ta chỉ thật sự mạnh khi con người biết nhìn nhau bằng sự thấu hiểu, chứ không phải bằng định kiến. Tôi mong bạn và tôi, từ hôm nay, sẽ nói không với phân biệt vùng miền – trên mạng xã hội và trong cả đời sống hằng ngày.