ĐỒNG PHƯƠNG THẢO
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ Quê hương của Giang Nam đã để lại trong lòng người đọc những xúc cảm sâu lắng về tình yêu quê hương gắn liền với ký ức tuổi thơ và những năm tháng kháng chiến gian lao. Trước hết, nét đặc sắc nội dung của bài thơ nằm ở việc nhà thơ đã tái hiện hình ảnh quê hương không chỉ là không gian địa lí quen thuộc mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm trong trẻo, hồn nhiên của mối tình đầu, từ đó làm nổi bật tình yêu quê hương thấm đẫm tình người. Quê hương hiện lên vừa yên bình, thơ mộng, vừa đau thương, mất mát bởi chiến tranh, khiến cảm xúc thơ chuyển từ ngọt ngào sang xót xa, day dứt. Bên cạnh đó nghệ thuật của bài thơ cũng là một điểm nổi bật. Giang Nam sử dụng giọng điệu trữ tình, tự nhiên; kết hợp linh hoạt giữa tự sự và biểu cảm, giúp mạch cảm xúc phát triển chân thực, giàu sức lay động. Hình ảnh thơ giản dị, ngôn ngữ mộc mạc mà sâu sắc đã góp phần khắc họa thành công chủ đề ca ngợi tình yêu quê hương bền chặt, thủy chung. Qua đó, bài thơ gửi gắm thông điệp về việc trân trọng những giá trị bình dị nhưng thiêng liêng của quê hương, đất nước.
Câu 2.
Trong đời sống hiện đại, mạng xã hội đã trở thành không gian giao tiếp quen thuộc của con người. Tuy nhiên, bên cạnh những giá trị tích cực, nơi đây cũng tồn tại không ít thói quen xấu, trong đó có thói quen phân biệt vùng miền – một hành vi tiêu cực cần phải từ bỏ để xây dựng một môi trường mạng văn minh, nhân ái.
Phân biệt vùng miền là việc đánh giá, chê bai hay miệt thị người khác chỉ vì họ đến từ một khu vực địa lí nhất định. Thói quen này thường biểu hiện qua những bình luận ác ý, những câu nói mang tính xúc phạm, quy chụp trên mạng xã hội. Trong học tập, nó khiến học sinh dễ nảy sinh thành kiến với bạn bè; trong cuộc sống, nó làm rạn nứt các mối quan hệ xã hội. Nguyên nhân của thói quen này xuất phát từ nhận thức lệch lạc, ảnh hưởng của dư luận tiêu cực và tâm lí a dua, thiếu suy nghĩ khi phát ngôn trên không gian mạng.
Bạn có biết không? Thói quen phân biệt vùng miền gây ra rất nhiều tác hại nghiêm trọng. Trước hết, nó làm tổn thương sâu sắc đến người bị xúc phạm, khiến họ cảm thấy tự ti, bị cô lập và mất niềm tin vào cộng đồng. Không chỉ vậy, hành vi này còn gây chia rẽ tập thể, làm suy giảm tinh thần đoàn kết – một giá trị vô cùng quan trọng của xã hội. Mà còn hơn thế, việc lan truyền những nội dung phân biệt vùng miền trên mạng xã hội có thể tạo nên làn sóng tiêu cực, ảnh hưởng xấu đến môi trường học tập, làm việc và hình ảnh chung của cộng đồng mạng.
Tôi đã từng chứng kiến những tranh cãi gay gắt, thậm chí xúc phạm nặng nề chỉ vì khác biệt vùng miền trong một nhóm học tập online. Điều đó khiến bầu không khí trở nên căng thẳng, nhiều người không còn muốn chia sẻ hay hợp tác. Những trải nghiệm ấy khiến tôi nhận ra rằng, phân biệt vùng miền không làm ai tốt hơn mà chỉ khiến con người trở nên hẹp hòi, ích kỉ. Ngược lại, khi từ bỏ được thói quen này, chúng ta sẽ trở nên cởi mở, tôn trọng người khác hơn và góp phần xây dựng một môi trường mạng tích cực. Chỉ cần một thay đổi nhỏ trong cách suy nghĩ và lời nói cũng có thể giúp mỗi người trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Bạn thân yêu ơi! Tôi có thể gợi ý cho bạn một số giải pháp để từ bỏ thói quen này. Trước hết, bạn cần nhận thức rõ rằng phân biệt vùng miền là thói quen xấu, gây tổn thương cho người khác và làm xấu đi hình ảnh của chính mình. Bên cạnh đó, hãy học cách tôn trọng sự khác biệt, suy nghĩ kĩ trước khi bình luận, sử dụng ngôn từ văn minh và chủ động lên tiếng bảo vệ những giá trị đúng đắn trên mạng xã hội.
Bạn thân mến! Tôi hiểu rằng việc từ bỏ một thói quen đã hình thành từ lâu là điều không hề dễ dàng. Nhưng tôi tin rằng, với sự kiên trì, nỗ lực của bản thân cùng sự giúp đỡ, nhắc nhở từ gia đình và bạn bè, bạn hoàn toàn có thể từ bỏ được thói quen phân biệt vùng miền. Tôi sẽ luôn sẵn sàng đồng hành cùng bạn nếu bạn cần. Hãy cùng nhau cố gắng thay đổi để hoàn thiện bản thân hơn, bạn nhé!
Tóm lại, phân biệt vùng miền trên mạng xã hội là một thói quen xấu cần phải từ bỏ. Hãy học cách tôn trọng, thấu hiểu người khác; đồng thời lan tỏa những giá trị tích cực để xây dựng một cộng đồng mạng văn minh. Cuối cùng, đừng để những định kiến vô nghĩa làm lu mờ tình người và sự đoàn kết trong xã hội.
Câu 1.
Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
Dấu hiệu nhận diện: các dòng thơ dài ngắn không đều, số tiếng trong mỗi dòng linh hoạt, cách ngắt nhịp tự nhiên, không bị ràng buộc bởi niêm luật hay vần điệu cố định, phù hợp với mạch cảm xúc trữ tình của tác giả.
Câu 2.
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương sâu nặng của nhân vật trữ tình, được hình thành từ những kỉ niệm tuổi thơ hồn nhiên và được nâng lên thành tình yêu quê hương gắn với đau thương, mất mát và sự hi sinh trong kháng chiến.
Câu 3.
Trong dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình, hình ảnh “cô bé nhà bên” được gợi tả qua nhiều chi tiết: thời thơ ấu “cười khúc khích” – hồn nhiên, trong sáng; trong kháng chiến “mắt đen tròn”, “vẫn cười khúc khích” – lạc quan, dũng cảm; khi hòa bình “thẹn thùng nép sau cánh cửa”, “để yên trong tay tôi nóng bỏng” – dịu dàng, giàu nữ tính; cuối cùng là sự hi sinh anh dũng khi bị giặc sát hại vì là du kích. Qua đó, cô gái hiện lên vừa giản dị, trong trẻo, vừa kiên cường, giàu lòng yêu nước, tiêu biểu cho vẻ đẹp người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.
Câu 4.
Trong khổ thơ cuối, tác giả sử dụng biện pháp tu từ hoán dụ qua hình ảnh “một phần xương thịt của em tôi”.
Tác dụng:
Về nghệ thuật, biện pháp này giúp câu thơ trở nên cô đọng, giàu sức gợi, tạo ấn tượng mạnh mẽ cho người đọc. Về nội dung, hình ảnh “xương thịt” hoán dụ cho sự hi sinh của cô gái du kích, cho thấy quê hương không chỉ là nơi chốn bình yên mà đã thấm đẫm máu xương con người. Qua đó, thể hiện thái độ đau xót, tiếc thương và tình yêu quê hương thiêng liêng, sâu sắc của tác giả.
Câu 5.
Hai dòng thơ cuối gợi cho em cảm xúc xúc động, nghẹn ngào và suy ngẫm sâu sắc. Tình yêu quê hương đã có sự chuyển biến từ hồn nhiên, giản dị của tuổi thơ sang tình yêu được xây đắp bằng máu xương và sự hi sinh trong chiến tranh. Quê hương vì thế trở thành mảnh đất thiêng liêng, nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những con người đã ngã xuống và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.